Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 4: Đi cùng mất mát luôn là chiến công

Quang Thanh09/08/2025 09:00
Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 4: Đi cùng mất mát luôn là chiến công

​​​​​​​Chẳng phải tôi được yêu bất kể mắc C-PTSD, mà một phần, là nhờ có nó. Tôi không phải là người duy nhất nhìn ra sức mạnh của nó trong cơn đại dịch toàn cầu.

Tôi đã chiến đấu

Những ngày đầu tiên của đại dịch, tôi đến cửa hàng tạp hóa, ẩn mình sau cặp kính râm và khăn quàng quấn quanh mặt. Tôi đã sợ trên kệ không còn trứng hay mì ống. Nhưng tôi cũng cảm thấy một cái gì đó khác. Một cảm giác kiểu như quen thuộc. Như thể trước kia tôi đã từng ở trong khung cảnh này rồi. Và thành thật mà nói, thì đúng là tôi đã từng.

Khi bà tôi mang trong mình trứng chứa mã di truyền của cha tôi, nó cũng chứa mã di truyền cho hạt giống tương lai của ông. Ở một mức độ vi mô nào đó, chính tôi cũng có mặt khi bà tôi đến cửa hàng thời Nhật chiếm đóng và không tìm được gạo. Chính tôi cũng có mặt khi bà may những lá cờ Nhật Bản.

Tôi chưa bao giờ dám so sánh trải nghiệm của bản thân với những bi kịch lịch sử thảm khốc mà tổ tiên tôi đã trải qua: nghèo đói, phân biệt giới tính và phân biệt chủng tộc, chưa kể đến những cuộc đại chiến, điểm xuyết bằng những hình ảnh đổ nát, máu me sau những trận mưa bom bão đạn. Tôi chưa từng phải kinh qua những chuyện mà Dì từng kể với tôi về sức chịu đựng không thể tin nổi của họ.

Tôi là đứa con gái may mắn và mong manh ở thế hệ sinh sau đẻ muộn nhất trong dòng họ này, với đôi bàn tay mềm mại và tính tình bất ổn. Nhưng bây giờ tôi cũng đã sống sót qua thử thách lịch sử rồi, đúng không? Tôi đã làm được điều đó bằng chính sức mạnh và phẩm chất của mình. Và tôi còn làm được nhiều hơn là chỉ sống sót. Tôi đã chiến đấu.

Người Trung Quốc có một câu nói: “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Tôi đến được đây nhờ rất nhiều thứ: chiến tranh, vận may, thiên phú, cha mẹ, sếp tồi và bạn trai tốt. Nhưng tôi đã nhận lấy mọi thứ được đặt vào tay, và tôi tận dụng điều kiện “nhân hòa” của mình để quyết định hàn gắn một số vết thương đã truyền qua nhiều thế hệ trong gia đình.

Tôi nhặt nhạnh từng viên đá, nhổ đi từng gốc cỏ dại. Tôi đang làm mọi thứ có thể để tạo ra mảnh đất tốt hơn cho thế hệ sau.

Một ngày nào đó, tôi sẽ cho con tôi xem kho báu của bà cố chúng, con thỏ vàng nhỏ xíu với đôi mắt hồng ngọc. Tôi sẽ nói với con rằng cái này rồi sẽ là của con. Tôi sẽ kể con nghe tất cả những câu chuyện sinh tồn của gia đình chúng tôi, về chiến tranh, về các ổ cờ bạc, và, phải rồi, phải kể về cả câu lạc bộ gôn nữa. Tôi sẽ nói với con rằng trời mà có sập xuống, thì cứ lấy đó làm chăn đắp lên người.

Và rồi tôi sẽ trao cho con thứ rực rỡ nhất, thứ mà không ai trong gia đình tôi từng có, thứ mà chỉ mình tôi, bằng tất cả sức mạnh kiên cường của mình, mới có thể cho con. Thứ mà tất cả nỗi đau này đã mang lại cho tôi. Tôi sẽ ôm con thật chặt và nói với con rằng: Mẹ yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời. Rằng con luôn có thể đến tìm tôi vì bất kỳ lý do gì và tôi sẽ điều chỉnh lại mọi thứ nếu con cần tôi điều chỉnh, hoặc lắng nghe nếu con chỉ cần được lắng nghe. Và chừng nào tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi con.

Tôi tự hào và tôi vẫn sống vui

Tính đến tháng Hai năm 2022, bốn năm kể từ khi tôi nhận kết quả chẩn đoán, tôi sẽ không nói rằng bản thân đã khỏi hẳn C-PTSD. Tôi cũng sẽ không nói rằng tình trạng đang thuyên giảm.

Tôi đã rút ra được kinh nghiệm là con quái vật xảo quyệt C-PTSD có thể thay hình đổi dạng. Ngay khi tôi vừa tin rằng mình đã nhìn thấy rõ chân tướng của con ma cà rồng, thì nó tan biến như một làn khói, rồi trườn vào một kẽ hở khác trong tâm trí tôi. Giờ tôi đã biết là nó sẽ xuất hiện trở lại dưới một hình dạng khác sau một tháng, một tuần hoặc hai giờ kể từ lúc này. Bởi vì mất mát là một phần không thể tránh khỏi trong đời và bởi vì vết thương tâm lý của tôi chắc chắn ngóc đầu dậy theo sự đau buồn, nên C-PTSD cũng là bất biến.

Cơn thịnh nộ sẽ luôn phủ lên đầu lưỡi của tôi. Tôi sẽ luôn bước đi với một tấm thép bao quanh trái tim mình. Nụ cười của tôi sẽ luôn ngập ngừng giữa những người xa lạ và đôi chân tôi sẽ luôn sẵn sàng để chạy trốn. Mấy năm gần đây, các khớp xương của tôi liên tục rệu rã và sưng tấy. Tôi chẳng thể nào rút sạch bạo lực ra khỏi máu mình.

Mỗi lần con quái vật trở lại, tôi phải dùng chiến thuật khác đi một chút. Hiện tại, trận chiến đã kết thúc nhanh hơn và cách cũ vẫn hiệu quả. Đếm màu sắc, trí tò mò và trò chuyện với đứa trẻ bên trong mình, những cách đó vẫn giúp tôi khóa mõm con thú và đẩy ngược nó vào hang.

Đôi khi cũng cần vũ khí mới – các dạng IFS hoặc CBT mới, những câu thần chú mới, các ranh giới mới. Đôi khi con quái vật ngoạm được tôi một miếng và đập vỡ một phần của mối quan hệ trước khi tôi có thể lấy lại quyền kiểm soát. Đôi khi tôi rơi vào hố sâu bi kịch hóa hoặc phân ly quen thuộc, đôi khi tôi rơi vào những đầm lầy mới mà phải vất vả lắm mới lội qua. Mỗi giai đoạn là một cuộc phiêu lưu riêng, xuyên qua quá khứ, hiện tại và tương lai, đòi hỏi những nỗ lực quả cảm mới và những buổi trị liệu mới.

Nhưng hiện tại đã có hai điểm khác biệt to lớn: Tôi có hy vọng và tôi có quyền tự quyết. Tôi hiểu rằng cảm xúc của mình dù có buồn bã đến đâu cũng chỉ là tạm thời. Tôi biết rằng dù con thú có ngang ngược thế nào, tôi vẫn là chủ nhân của nó, và vào cuối mỗi trận chiến, tôi vẫn đứng vững và cắm ngọn cờ chiến thắng: Tôi còn sống, tôi tự hào và tôi vẫn sống vui.

Vậy, chữa lành chính là đây, thứ đối lập với nỗi sợ hãi mơ hồ: sự toàn vẹn. Trong tôi có cả giận dữ, đau đớn, bình yên, tình yêu, trong tôi có cả những mảnh vỡ khủng khiếp lẫn vẻ đẹp sáng ngời, và cả đời này tôi sẽ phải đối mặt với một thử thách là cân bằng tất cả những điều đó, trong khi vẫn giữ chúng trong vòng tròn cảm xúc được phép của mình. Chữa lành không có điểm kết thúc. Nó không bao giờ hoàn hảo. Nhưng đi cùng mất mát luôn là chiến công.

Giờ đây tôi đã chấp nhận cuộc chiến suốt đời và cả những hạn chế của nó. Dù phải luôn mang gánh nặng của nỗi buồn trên lưng nhưng tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn. Chân và vai của tôi dài và cuồn cuộn cơ bắp. Gánh nặng đã nhẹ hơn trước. Tôi không còn thu mình lại và cố trườn lết qua cõi đời này nữa. Bây giờ, tôi xốc ba lô lên. Và trong khi chờ đợi con quái vật đến, tôi nhảy múa.

Trích “Nơi vết thương ánh sáng rọi vào” (What My Bones Know: A Memoir of Healing from Complex Trauma) của tác giả Stephanie Foo


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
5

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 3: PTSD là một cơ chế sinh tồn giúp chúng ta sống sót

Vậy là, tận thế đang tới rồi, dĩ nhiên - Giai đoạn khoảng năm 2021-2022 khi Covid hoành hành, cháy rừng ở California và bạo loạn ở Mỹ.

Sức mạnh của người thấu cảm - Người thấu cảm và cái bẫy của lòng bao dung mù quáng

Có những người thấu cảm tin rằng yêu thương là phải giữ tất cả mọi người trong đời mình, kể cả những người liên tục gây tổn thương. Nhưng khi hiểu sai, chúng ta có thể biến lòng từ bi thành gánh nặng và đánh mất chính mình.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 2: Tình yêu đã giúp tôi chấp nhận chứng C-PTSD của mình

Đến phần chúng tôi trao nhau lời thề. Trước khi Joey bắt đầu cất lời, ánh mắt anh dịu dàng nhìn tôi đã khiến tôi cảm động rơi nước mắt. “Đây là nhà”, anh nói và nhìn quanh Thành phố New York.

Sức mạnh không nằm ở sự cứng rắn

Một người trẻ tìm đến Krishnamurti, mang theo cả những vết thương thể xác lẫn tâm hồn. Suốt gần 12 năm, ông kiên nhẫn viết thư cho người ấy – không phải những lời an ủi cho qua, mà là những chỉ dẫn để chữa lành từ gốc rễ.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 1: 'Tôi không đơn độc'

Tôi nói với Joey rằng tôi muốn đám cưới này không chỉ dành riêng cho hai đứa, mà là để gắn kết một cộng đồng lại với nhau. Tôi muốn buổi lễ là một nghi thức của lòng biết ơn và sự gắn kết.

Không còn bệnh tim - Vì sao nói bệnh tim mạch là “kẻ giết người thầm lặng”?

Bệnh tim mạch là một trong những nguyên nhân gây tử vong hàng đầu trên toàn thế giới, khoảng 17,9 triệu ca tử vong mỗi năm. Nhưng điều đáng sợ nhất là nó âm thầm len lỏi vào đời sống của chúng ta suốt nhiều năm mà không có triệu chứng rõ rệt nào.

Sức mạnh của người thấu cảm – Khi nhạy cảm là món quà trong thế giới khắc nghiệt

“Sức mạnh của người thấu cảm” là một lời kêu gọi mỗi chúng ta hãy nhìn nhận lại giá trị của bản thân, đặc biệt là những ai luôn cảm thấy mình “khác biệt” vì sự sâu sắc trong cảm xúc và nhận thức.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS