Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 1: 'Tôi không đơn độc'

Quang Thanh06/08/2025 09:00
Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 1: 'Tôi không đơn độc'

Tôi nói với Joey rằng tôi muốn đám cưới này không chỉ dành riêng cho hai đứa, mà là để gắn kết một cộng đồng lại với nhau. Tôi muốn buổi lễ là một nghi thức của lòng biết ơn và sự gắn kết.

Thế là, chúng tôi tranh thủ sự giúp sức của bạn bè và gia đình gấp một ngàn con hạc giấy trang trí cho lễ cưới. Em trai anh đã học đàn hạc để trở thành người chơi nhạc ở lễ cưới. Và rồi ngày đó cũng đến. Một đội quân nhỏ đã có mặt ở địa điểm tổ chức hôn lễ vài giờ trước khi buổi lễ bắt đầu. Mọi người sắp xếp bàn ghế, giúp tôi mặc váy, dán bó hoa, chạy đến cửa hàng để lấy bóng bay.

Tình yêu thương của các bạn đã giúp tôi sống tiếp

Và thời gian dừng lại trong giây lát.

Tôi nghe thấy tiếng đàn hạc cất lên và tôi bước xuống lối đi. Joey đón lấy tôi bằng một cái ôm. Chúng tôi đang đứng ngoài trời, dưới mái vòm bằng gỗ màu trắng, được trang trí những vòng hạc giấy. Mặc dù đang là tháng Chín, nhưng chúng tôi đã may mắn có một ngày hoàn hảo ngập tràn ánh nắng với nhiệt độ chừng 25 độ C. Nơi sân vườn, những bông hoa đung đưa trong gió nhẹ, những cành cây thì thầm với nhau. Tôi nắm chặt micro với bàn tay run rẩy và nói với quan khách:

“Yêu thương không phải nguồn tài nguyên hữu hạn, không phải thứ mà bạn phải cân nhắc cẩn thận như gói bánh Oreo. Thay vào đó, trao đi yêu thương sẽ giúp yêu thương được sinh sôi và cứ vậy tiếp tục nảy nở.

Như đa số mọi người đã biết, tôi lớn lên phần lớn trong sự thiếu vắng yêu thương, và về cơ bản, tôi đã mồ côi từ mười lăm năm trước. Và đôi khi chuyện đó thật buồn như nó phải vậy. Nhưng phần lớn thời gian, thì không phải vậy. Bởi vì tôi không đơn độc. Cũng như hôm nay tôi không đơn độc ở đây.

Gửi các bạn của tôi: Ngay cả trong những khoảnh khắc cô đơn nhất, đau đớn nhất, chính tình yêu thương của các bạn đã soi đường cho tôi trong bóng tối. Tình yêu thương của các bạn đã giúp tôi sống tiếp. Tình yêu thương của các bạn đã nuôi dưỡng tôi. Khi tôi để tình yêu thương của các bạn bước vào cuộc đời mình, nó giúp tôi sống tốt hơn. Nó dạy tôi cách dần trở nên tử tế và dịu dàng hơn, và sau đó, như tình yêu xưa nay vẫn vậy, nó lại nhân lên và nảy nở, và dạy tôi cách yêu thương bản thân, cách yêu thương người khác cũng như cách yêu thương người đàn ông tuyệt vời này... để trao cho anh ấy rất nhiều tình yêu, tất cả tình yêu mà anh ấy xứng đáng có được.

Vì vậy, tôi thật sự biết ơn vì các bạn có mặt ở đây hôm nay, để chứng kiến thành quả của các bạn. Chính nhờ các bạn mà chúng tôi có ngày hôm nay. Cảm ơn các bạn.

Và gửi tới gia đình của Joey, gia đình mà con được trở thành một thành viên từ ngày hôm nay. Cảm ơn cả nhà rất nhiều vì đã cho con thấy một gia đình sống trong tình yêu thương đích thực là như thế nào. Ngay cả khi nó hỗn loạn, ồn ào và cả chuyện con chó ị trên sàn nữa, thì gia đình vẫn luôn chọn tha thứ, trung thành và tận tâm với nhau.

Và cả gia đình kỳ quặc của con ơi, mọi người ai cũng tử tế tốt bụng cả. Ngay từ đầu cả nhà đã mở rộng vòng tay yêu thương sôi nổi rộn ràng của mình để chào đón con. Mọi người đã nói: ‘Từ giờ, con là con của gia đình này’. Bà ơi, mẹ của bà đã từng đón nhận một đứa bé mất mẹ và yêu thương như con ruột trong gia đình. Bà đã yêu thương ông ấy như anh trai của mình. Và ba thế hệ sau, gia đình mình vẫn không quên bài học đó.

Tình yêu thương sinh ra tình yêu thương. Con không thể diễn tả hết được cảm giác hạnh phúc khi được nói chuyện phiếm với mọi người, và cả khi chúng ta tha thứ cho nhau nữa, hay những khi được chơi trò chơi và cười đùa cùng các anh chị em, khi nhấc điện thoại và nói ‘Chào mẹ’.

Cảm ơn cả nhà đã có mặt ở đây ngày hôm nay và mỗi ngày trong cuộc đời này. Đổi lại, con sẽ cố gắng hết sức để tiếp nối truyền thống nhân hậu, bao dung của gia đình và truyền nó lại cho các thế hệ mai sau.”

PTSD đã che mờ tầm nhìn của tôi

Ngẩng đầu lên từ tờ giấy đang đọc, tôi nghe đây đó có rất nhiều tiếng sụt sịt. Nước mắt đang chảy dài trên má Dustin, khuôn mặt của Kathy và Jen cũng dần chuyển sang cùng màu với bộ váy màu hồng họ đang mặc. Đôi mắt của Joey cũng rưng rưng, rồi anh bảo mọi người đưa tay xuống dưới ghế.

Khi tôi bày tỏ rằng tôi muốn tổ chức một đám cưới gắn kết cộng đồng chúng tôi đang sống lại với nhau, Joey không chỉ đồng ý mà còn đề nghị chúng tôi viết một lá thư riêng cho từng khách mời để nói cho họ biết chúng tôi biết ơn sự hiện diện của họ trong cuộc đời mình đến nhường nào. Lúc này, mọi người tìm thấy những bức thư được dán bên dưới chỗ ngồi của họ, và rì rầm vì ngạc nhiên.

Ai đó gọi to: “Chúng tôi mở cái này được không, Joey?”. Anh dang rộng cánh tay: “Mở đi nào!”.

Ban đầu tôi rất hào hứng với ý tưởng của Joey. Tuy nhiên, trên thực tế, nhiều bức thư rất khó viết. Mỗi bức thư lại có cái khó riêng. Vài tình bạn giống như quả cầu thủy tinh mỏng manh – chúng còn khá mới và nếu mạnh tay chúng có thể sẽ vỡ. Một số tình bạn khiến tôi cảm thấy quá lớn lao khó có thể tóm tắt bằng lời – tôi đã làm bạn với Kathy và Dustin từ khi tôi chín tuổi. Một số tình bạn thân thiết khi còn học đại học hoặc những năm đầu tuổi đôi mươi, nhưng chúng tôi không liên lạc với nhau là mấy kể từ dạo đó.

Và cũng có những người như sếp cũ của tôi tại Snap Judgement, Mark – tôi quý mến anh ấy, nhưng mối quan hệ của chúng tôi nhìn chung chỉ xoay quanh những câu chuyện nhảm nhí vô hại. Anh ấy suốt ngày trêu tôi là đồ keo kiệt. Có một lần Mark bị thương và tôi đã gọi điện hỏi thăm, nhưng cuối cùng, phần lớn thời gian cuộc gọi tôi chỉ trêu chọc anh ấy vì nguyên nhân bị thương: ngã khi trượt patin. Tôi trêu: “Giờ không phải thập niên 90 nữa đâu, ông già này!”. Anh đáp lại: “Hài hước ghê luôn, đồ chết tiệt”. Làm sao tôi có thể nói với ông nội này là tôi cảm kích ổng vô cùng mà không khiến mọi thứ nghe có vẻ vồn vã và sến sẩm?

Cuối cùng, tôi quyết định nói hết lòng mình trong tất cả những lá thư – lấp đầy chúng bằng tình yêu thương chân thành và trung thực nhất có thể. Tôi hoàn toàn dựa vào cảm xúc của mình. Anh đã sống đúng với biệt danh mà em đặt cho anh: Chú Mark, tôi viết. Cảm ơn anh đã luôn bao dung cho cả em và bệnh thần kinh của em, luôn lo lắng cho em, luôn nghĩ cách bảo vệ em, thể hiện với em tình yêu thương và lòng tốt mà em thấy mình khó có thể xứng đáng. Em thật may mắn khi có một người Chú như anh.

Chúng tôi dành cho mọi người vài phút để đọc thư, lúc đó tôi có cơ hội ngắn ngủi để quan sát tất cả. Đầu họ cúi xuống, họ đang mỉm cười, đang phá ra cười, đang khóc. Ừm, không chỉ khóc – mà khóc như mưa. Dustin đang cuốn lại một chiếc khăn giấy ướt đẫm. Gần như không thể ngồi thẳng, cậu ấy phải dựa vào vai chồng. Em họ tôi đưa cho cậu ấy một chiếc khăn giấy mới, rồi rút một chiếc khác cho mình và xì mũi. Tai Koo Ma ngồi cạnh họ trông có vẻ hài lòng và an tâm, lâu lắm rồi tôi mới được thấy vẻ mặt này của cô. Mansoor và Mark đang mỉm cười; Noah dành cho tôi cái cười toe toét nhất, ngu ngốc nhất, nham nhở nhất; Jen đang sụt sịt; Kathy ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn tôi và chúng tôi trao nhau một khoảnh khắc rưng rưng, ngượng ngùng.

Khi tôi nhìn xuống bạn bè thân hữu của mình, lần đầu tiên tất cả mọi người đều ở cùng một chỗ, tôi đã nghĩ: Trời ơi, toàn những con người tốt bụng. Mỗi người đều hiện diện cho vô vàn hành động yêu thương và tử tế, những cuộc gọi đêm khuya và đồ nướng, bia lạnh và những cái ôm ấm áp. Đằng sau những nụ cười này là cả một quãng đời hạnh phúc. Khoảng trống mênh mông trong tôi, lần đầu tiên trong đời, đã được lấp đầy. Và tràn ra mênh mông.

Tôi rất mừng vì đã viết thư cho họ. Tôi muốn viết cho họ nhiều bức thư hơn nữa. Tôi muốn ngày nào cũng được nói với họ rằng tôi yêu họ nhiều biết mấy bằng hàng ngàn hàng triệu cách khác nhau. Tôi muốn gửi cho họ thêm một tỷ tin nhắn nữa. Tôi muốn nắm lấy và siết chặt bàn tay của họ. Tôi muốn ngắm nhìn họ cho đến khi chúng tôi già nua, nhăn nheo và chỉ có bệnh đục thủy tinh thể mới bắt được tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt tử tế của họ nữa.

PTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn) đã luôn nói với tôi rằng tôi chỉ có một mình. Rằng tôi không đáng được yêu thương. Rằng tôi xấu xa. Nhưng giờ đây tôi đã rõ: Đó là một lời nói dối. PTSD đã che mờ tầm nhìn của tôi về những gì đang thật sự diễn ra.

Những gì thật sự diễn ra lúc này là những người này không nghĩ đến chuyện tôi quá chi li tiểu tiết trong việc sắp xếp nĩa trên bàn ăn. Dustin không màng đến việc cậu ấy đã bị bỏng vì súng bắn keo trong khi làm lẵng hoa giữa bàn. Kathy không để tâm cái lần tôi gọi cô ấy là đồ khốn khi chúng tôi mười lăm tuổi.

Không có cảm giác tội lỗi hay xấu hổ trong không gian này. Chỉ có biểu hiện thuần khiết nhất của tình yêu. Bạn bè tôi, nhiều người không hề quen biết nhau, đang khóc trước mặt nhau vì họ yêu thương tôi và cảm thấy được tôi yêu thương. Những gì đang diễn ra đây đúng là phép màu. Là sự trao nhau yêu thương nhân từ.

Trích “Nơi vết thương ánh sáng rọi vào” (What My Bones Know: A Memoir of Healing from Complex Trauma) của tác giả Stephanie Foo

Kỳ tới: 'Tình yêu đã giúp tôi chấp nhận chứng C-PTSD của mình'


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Tại sao có lúc bạn lại trở thành ‘Người lạ với chính ta’?

Tâm thần học đã làm thay đổi thế giới bằng cách đưa nỗi đau tinh thần ra khỏi bóng tối của mê tín và đặt nó vào ngôn ngữ của khoa học, giúp những người từng bị xem là “ma quỷ ám” thành những bệnh nhân có thể được chữa trị và đồng cảm.
2

‘Thuyết Mặc Kệ Họ’ - Bí quyết để ngừng lo âu

Điều gì sẽ xảy ra nếu chìa khóa dẫn đến hạnh phúc, thành công và tình yêu chỉ là ba từ đơn giản: hãy để họ.
3

Phạm Xuân Ẩn - “Điệp viên hoàn hảo” trong mắt bạn bè

Trong lịch sử tình báo Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn là một cái tên luôn gợi sự tò mò. Ông được gọi là “điệp viên hoàn hảo” không chỉ bởi tài năng trong chiến tranh, mà còn bởi nhân cách khiến bạn bè, kể cả ở bên kia chiến tuyến, đều dành cho ông sự kính trọng.
4

Sức mạnh của người thấu cảm - Vẻ đẹp trong sự nhạy cảm của bạn

 “Sự nhạy cảm của tôi là một siêu năng lực!"
5

‘Tiến vào đồng cỏ hoang’ - Câu chuyện ngụ ngôn về những bất đồng với mẹ

Đây là câu chuyện ngụ ngôn xoay quanh những sự việc xảy ra với một cậu bé và bạn gấu Walter, khi cả hai bỏ trốn khỏi nhà. Bởi cậu bé cảm thấy bị mất tự do và quá chán nản với việc phải ngoan ngoãn, tuân theo những qui tắc do mẹ đặt ra.

Không còn bệnh tim - Vì sao nói bệnh tim mạch là “kẻ giết người thầm lặng”?

Bệnh tim mạch là một trong những nguyên nhân gây tử vong hàng đầu trên toàn thế giới, khoảng 17,9 triệu ca tử vong mỗi năm. Nhưng điều đáng sợ nhất là nó âm thầm len lỏi vào đời sống của chúng ta suốt nhiều năm mà không có triệu chứng rõ rệt nào.

Sức mạnh của người thấu cảm – Khi nhạy cảm là món quà trong thế giới khắc nghiệt

“Sức mạnh của người thấu cảm” là một lời kêu gọi mỗi chúng ta hãy nhìn nhận lại giá trị của bản thân, đặc biệt là những ai luôn cảm thấy mình “khác biệt” vì sự sâu sắc trong cảm xúc và nhận thức.

‘Nơi vết thương ánh sáng rọi vào’ - Giúp người cùng cảnh ngộ đi qua bóng tối

“Nơi vết thương ánh sáng rọi vào” là một tự truyện. Nhưng đọc nó, bạn sẽ thấy đây không chỉ là câu chuyện riêng của một người, mà là ánh sáng soi rọi cho nhiều người cùng cảnh ngộ đi qua bóng tối.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào – Dành tặng những ai chưa từng được chữa lành từ tổn thương gia đình

Có một sự thật, cay đắng và khó chấp nhận, rằng không phải gia đình nào cũng là chốn bình yên, là nơi trú ẩn an toàn để mỗi đứa trẻ lớn lên và phát triển trọn vẹn.

Sức mạnh của người thấu cảm - Vẻ đẹp trong sự nhạy cảm của bạn

 “Sự nhạy cảm của tôi là một siêu năng lực!"

‘Đại địa chấn kinh tế’ - Những bài học từ khủng hoảng

Không có gì chắc chắn trong lĩnh vực kinh tế, ngoại trừ một điều: sẽ lại có một cuộc khủng hoảng tài chính nữa xuất hiện.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Khi căng thẳng trở thành chất độc

Căng thẳng không chỉ khiến bạn mất ngủ hay cáu gắt. Nó thực sự là một chất độc lặng lẽ phá hoại cơ thể và tinh thần từng chút một, ngay cả khi bạn không nhận ra.

Phạm Xuân Ẩn - “Điệp viên hoàn hảo” trong mắt bạn bè

Trong lịch sử tình báo Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn là một cái tên luôn gợi sự tò mò. Ông được gọi là “điệp viên hoàn hảo” không chỉ bởi tài năng trong chiến tranh, mà còn bởi nhân cách khiến bạn bè, kể cả ở bên kia chiến tuyến, đều dành cho ông sự kính trọng.

Quan hệ với Bố Mẹ

Blog GS John VU - GS John Vu - 26/08/2025 13:00
“Tôi có vấn đề với bố mẹ tôi. Tôi không biết làm sao giải quyết được nó vì họ muốn tôi học kĩ sư phần mềm bởi vì nó có tương lai tốt. Tôi thấy nó khó với quá nhiều công việc..."

Xem Sex Education, tôi xấu hổ bởi cách dạy dỗ của người làm bố như tôi thực sự "hỏng"!

Điện ảnh - Thanh Hương - 26/08/2025 12:00
Tôi nhận ra cách giáo dục của mình đã quá phiến diện và tiêu cực.

Cách vô hiệu hóa việc Facebook âm thầm truy cập toàn bộ ảnh trên điện thoại

Kỹ năng - Trung Nam - 26/08/2025 11:00
Người dùng Facebook lo ngại khi Meta tự động bật tính năng cho phép ứng dụng truy cập và phân tích thư viện ảnh, từ siêu dữ liệu đến nội dung hình ảnh, để đưa ra gợi ý cá nhân hóa.

Người bị trầm cảm nhẹ thường nói 4 câu sau, nếu bạn dùng thường xuyên đến gặp bác sĩ gấp!

Suy ngẫm - Ứng Hà Chi - 26/08/2025 10:00
"Trầm cảm" là căn bệnh gây tử vong lớn thứ hai ở người sau ung thư.

Phạm Xuân Ẩn - “Điệp viên hoàn hảo” trong mắt bạn bè

Từ sách - Phim - 26/08/2025 09:00
Trong lịch sử tình báo Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn là một cái tên luôn gợi sự tò mò. Ông được gọi là “điệp viên hoàn hảo” không chỉ bởi tài năng trong chiến tranh, mà còn bởi nhân cách khiến bạn bè, kể cả ở bên kia chiến tuyến, đều dành cho ông sự kính trọng.

Trải nghiệm thế giới bên kia của cô gái Anh: Ánh sáng màu hổ phách ấm áp

Phong cách sống - Nhật Thùy - 26/08/2025 08:00
"Dù không nhìn thấy ai, tôi biết có một dạng tồn tại nào đó bên kia", Nicola kể về trải nghiệm cận tử; cho biết cô cảm nhận được ánh sáng hổ phách ấm áp.

Kỹ năng công nghệ nào được cần tới?

Blog GS John VU - GS John Vu - 25/08/2025 13:00
Một số trong các bạn đã hỏi tôi về các kĩ năng công nghệ là quan trọng trong kinh doanh ngày nay. Là sinh viên kĩ nghệ phần mềm, bạn muốn biết kĩ năng nào bạn sẽ cần có để kiếm được việc tốt trong thế giới toàn cầu này.

Bị chê là kém tài nhất, Nobita hoá ra lại có một đặc điểm không ai địch nổi

Điện ảnh - Trang Vũ - 25/08/2025 12:00
Là fan của bộ truyện lâu năm liệu bạn đã biết?

Điện thoại không bí mật nghe lén như chúng ta tưởng, nhưng sự thật còn nguy hiểm và đáng lo hơn nhiều

Kỹ năng - Thùy Anh - 25/08/2025 11:00
Dù không chia sẻ, nhưng những thông tin riêng tư của chúng ta trong điện thoại có thể đã rơi vào tay của một bên thứ ba.

10 năm sau vụ án con hại mẹ, phân tích nguyên nhân mới thấy lỗ hổng dạy con đáng báo động

Suy ngẫm - Hiểu Đan - 25/08/2025 10:00
Là tội phạm có chỉ số IQ cao, nam sinh này sở hữu khả năng phản điều tra cực mạnh, khiến cảnh sát mất gần 4 năm mới bắt giữ được hắn.

Đại địa chấn kinh tế - Liệu sự kiện sụp đổ của bong bóng dot-com có tái diễn trong thời đại AI?

Từ sách - Phim - Ngọc Tú - 25/08/2025 09:00
Cuộc khủng hoảng dot-com đầu những năm 2000 không chỉ là một biến cố tài chính, mà còn là lời cảnh báo cho bất kỳ thời đại công nghệ nào.

Danh tính vị mạnh thường quân đi dép xanh đỏ hớt hải bỏ chạy sau khi trao quà gây bất ngờ

Truyền cảm hứng - Nam An - 25/08/2025 08:00
Một nữ mạnh thường quân trong chương trình Mái ấm gia đình Việt gây chú ý khi lặng lẽ mang quà tặng rồi nhiều lần “bỏ chạy” khỏi sân khấu, để lại ấn tượng về tấm lòng thiện nguyện thầm lặng.

Xem Sex and the City, tôi ngừng hỏi con “Ăn gì chưa?”: Hóa ra con gái không vô tâm, chỉ là tôi không hiểu

Điện ảnh - Nguyễn Phượng - 24/08/2025 13:00
Một tập phim Sex and the City khiến tôi nhận ra lý do con gái tuổi teen luôn cáu gắt với bố mẹ. Hóa ra, không phải vì nó vô tâm mà vì tôi đã yêu sai cách.

6 loại trứng đã không bổ béo còn “phá hủy” nội tạng, mê mấy cũng phải nhịn

Kỹ năng - Ngọc Ái - 24/08/2025 12:00
Không chỉ dạ dày, nhiều cơ quan nội tạng khác cũng có thể “gặp nguy” nếu bạn ăn phải 6 loại trứng dưới đây.

Hé lộ lai lịch Cô Cô khi Khưu Xứ Cơ không truy sát Tiểu Long Nữ

Thư giãn - Nguyệt Phạm - 24/08/2025 11:00
Là nữ chính của Thần điêu đại hiệp, Tiểu Long Nữ có vai trò đặc biệt.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS
Thứ 4, 27/08/2025