Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 2: Tình yêu đã giúp tôi chấp nhận chứng C-PTSD của mình

Quang Thanh07/08/2025 09:00
Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 2: Tình yêu đã giúp tôi chấp nhận chứng C-PTSD của mình

Đến phần chúng tôi trao nhau lời thề. Trước khi Joey bắt đầu cất lời, ánh mắt anh dịu dàng nhìn tôi đã khiến tôi cảm động rơi nước mắt. “Đây là nhà”, anh nói và nhìn quanh Thành phố New York.

“Và thật tốt khi được về nhà!” Mọi người bật cười vì cách nói cường điệu của anh, anh đã thu phục được đám đông bằng cách truyền đạt duyên dáng của mình. Lời thề của anh được trau chuốt tỉ mỉ và rất hùng hồn, nó xoay quanh ý tưởng về ngôi nhà mà chúng tôi sẽ cùng nhau xây dựng và hàn gắn. Anh thực tế nhưng cũng lạc quan. Anh háo hức về một tương lai nhiều khó khăn nhưng cũng đầy phước lành.

Em không cần nhớ những lời này…

Cuối cùng, anh nói: “Chưa có ai hiểu rõ anh và yêu anh nhiều như em. Anh sẽ chung thủy với em. Anh sẽ một lòng với em và anh sẽ thành thật với em bởi vì sự thấu hiểu của em về anh đã chạm đến toàn bộ con người anh. Anh sẽ luôn làm em cảm nhận được rằng em là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh, rằng em được yêu thương. Em không cần nhớ những lời này vì anh sẽ hành động đúng như lời anh nói mỗi ngày, vì em”.

Anh dừng lại, nhún vai. “Có lẽ không phải mỗi ngày. Hầu hết các ngày. Nhiều ngày, anh sẽ sống đúng với lời hứa này.” Tất cả chúng tôi bật cười trong nước mắt.

Trong lời thề của mình, tôi nói với Joey rằng cách tôi được nuôi dưỡng đã khiến tôi, trong một quãng đời quá dài, không thể hiểu được khái niệm yêu thương vô điều kiện. Nhưng giờ đây tôi không còn như thế nữa. Tình yêu kiên định, trước sau như một của anh đã hàn gắn tôi theo những cách mà tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng được. Nhờ anh ấy, tôi học được rằng tôi có thể mắc sai lầm nhưng vẫn xứng đáng được yêu thương. Chúng tôi có thể cãi nhau rồi sau đó làm lành. Thông qua tình yêu của anh, tôi biết cách yêu bản thân mình vô điều kiện.

Tai Koo Ma và bà của Joey đưa nhẫn cho chúng tôi để thực hiện nghi thức trao nhẫn, và chúng tôi ôm chặt lấy họ trước khi nhận nhẫn. Sau đó, chúng tôi trao nhau nụ hôn, nói “Em/Anh đồng ý” rồi tiến lên khu gác mái của lễ đường trong tiếng vỗ tay hân hoan của người thân và bạn bè. Ở đó, chúng tôi nắm tay nhau khóc và dành vài giây lắng đọng trong niềm vui cùng nhau. Việc chúng tôi có thể cùng nhau tạo ra khoảnh khắc như thế này khiến tôi biết rằng mình đã chọn đúng người để chia sẻ cuộc đời.

Suốt đêm, mọi người liên tục đến nói với tôi rằng buổi lễ có ý nghĩa như thế nào đối với họ, chuyến đi này đáng giá như thế nào, và họ ra về với cảm giác thay đổi hay ít nhất là được tiếp thêm niềm tin vào sức mạnh của tình yêu thương. Họ nói với tôi rằng tôi nên vô cùng tự hào vì đã tạo ra một điều thật đẹp. Và họ tiếp tục chia sẻ những câu chuyện nhỏ về việc tôi có ý nghĩa thế nào với cuộc đời họ, về cái cách tôi ôm lấy họ trong những khoảnh khắc khó khăn hoặc dạy họ cách yêu thương.

Khi Kathy phải chuyển nhà sang bờ bên kia của nước Mỹ hồi trung học và không quen biết ai ở thị trấn mới, tôi đã viết cho cô ấy một lá thư tay mỗi ngày. Khi bà của Dustin qua đời, hằng đêm tôi đều thức khuya để nói chuyện với cậu ấy trên AIM. Tai Koo Ma và tôi đã có những buổi chuyện trò sâu sắc và chân tình về việc là người Malaysia Tây hóa. Đối với rất nhiều người, tôi đã có mặt trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất của cuộc đời họ. Tôi đã là người thân trong nhà giúp họ cảm thấy mình được quan tâm.

Không những… mà tôi còn kết hôn với cả một nhóm người

Khi Mark phát biểu, anh ấy nói với đám đông rằng có những lúc anh ấy cảm thấy có một tình cảm rất dịu dàng dành cho tôi, cứ như thể tôi là con gái anh ấy vậy, và anh ấy đã khóc nhiều lần khi cố viết bài phát biểu này cho tôi. Anh ấy nói rằng cách đây vài năm, khi anh đang trải qua khoảng thời gian khó khăn, tôi đã gọi điện hằng tuần để hỏi thăm.

Tôi nhớ những cuộc trò chuyện đó tôi chủ yếu phàn nàn với anh ấy về công việc, bắt anh nghe đầy tai mấy câu chuyện hẹn hò kinh khủng của tôi và cằn nhằn anh ấy phải nghỉ ngơi nhiều hơn và ăn uống lành mạnh hơn. Vào thời điểm đó, anh ấy làm ra vẻ chỉ muốn xua tôi đi. Nhưng hôm nay, trước mặt mọi người, anh ấy nói với tôi rằng những cuộc gọi đó có ý nghĩa rất lớn đối với anh ấy và, chúng đã giúp anh ấy vượt qua những cảm xúc đáng sợ khi đó.

Tôi chợt có một giả thuyết: Có lẽ suốt thời gian qua tôi chưa bao giờ thật sự vụn vỡ.

Có lẽ tôi đã từng là một con người có khiếm khuyết và còn đang phát triển, nhưng dù thế nào vẫn tràn đầy ánh sáng. Trong suốt thời gian qua, tôi đã nhận được rất nhiều tình yêu thương nhưng tôi cũng đã cho đi rất nhiều tình yêu thương. Không hay không biết, tôi đã trao đi những điều tốt đẹp đến thế giới xung quanh, giống như những viên sô-cô-la nhỏ đến buồn cười vô tình rơi ra khỏi túi xách trên mỗi bước đi của tôi giữa cuộc đời này.

Có lẽ thứ thật sự duy nhất vụn vỡ là hình ảnh của tôi về bản thân mình – thù hằn và bất công, hạn hẹp và quá khắt khe. Có lẽ điều đang thật sự diễn ra là, cùng với tất cả những khuyết điểm của tôi, tôi vẫn là một con người tuyệt vời hết sảy. Và tôi vẫn tiếp tục là một con người tuyệt vời hết sảy.

Một người bạn vui tính, đáng tin cậy sẽ luôn gọi lại cho bạn, nấu ăn cho bạn và quyết liệt bảo vệ danh dự của bạn. Một người chị và một cô con gái tận tụy, ưu tiên và trân trọng gia đình theo những cách mà những người ít chịu tổn thương hơn không bao giờ có thể hiểu được. Một nhân viên chăm chỉ, có năng lực, người mang lại cảm giác nhẹ nhàng pha chút tinh nghịch cho mọi không gian mà mình có mặt. Tôi là người hào phóng cho đi tình yêu thương, là người hiện diện bằng các tin nhắn, cuộc gọi và những lời khẳng định tích cực, bởi vì tôi biết rõ tình yêu có thể mạnh mẽ đến nhường nào.

Khi tôi viết tình yêu thương sinh ra tình yêu thương, một phần đó là giả thuyết mà tôi thu thập được từ câu chuyện của người khác. Nhưng như thể nhờ một phép thuật Trung Hoa nào đó, tôi có cảm giác như thể tôi đã biến nó thành sự thật. Tôi cảm thấy mình không những vừa kết hôn với tình yêu của đời mình – dù sự thật là vậy – mà tôi còn kết hôn với cả một nhóm người.

Giống như tôi vừa tự cam kết lâu dài với họ bằng những kết nối vàng bền chặt gấp nhiều lần mỗi một lời cam kết chúng tôi hứa với nhau – tình yêu thương dẫn đến tình yêu thương và thêm nhiều tình yêu thương hơn nữa, ngày càng nhiều hơn cho đến khi nó đắp thành những tấm chăn yêu thương, những cánh đồng yêu thương, những thế giới yêu thương, lấn át mọi vết thương, lấn át cả sợ hãi, đẩy lùi chia rẽ, thành kiến hay những thiếu sót nhỏ nhặt, với sức mạnh vượt thời gian, vượt cái chết hay sự hiểu biết của con người.

Đến đây có lẽ là lúc khép lại câu chuyện một cách trọn vẹn. Suy cho cùng thì đó là một kết thúc có hậu, viên mãn, vào ngày trọng đại và tuyệt vời nhất cuộc đời tôi.

Nhưng cuối cùng, chẳng phải chỉ có mỗi tình yêu đã giúp tôi chấp nhận mãi mãi chứng C-PTSD của mình. người mắc chứng Rối loạn Căng thẳng Sau Sang chấn Phức tạp

Mà còn có cả bi kịch.

Trích “Nơi vết thương ánh sáng rọi vào” (What My Bones Know: A Memoir of Healing from Complex Trauma) của tác giả Stephanie Foo

Kỳ tới: PTSD là một cơ chế sinh tồn giúp chúng ta sống sót


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

Hạt giống tâm hồn - Điều thật sự quan trọng

“Chúng ta đều là những thiên thần một cánh, và chúng ta chỉ bay được khi ôm chặt lấy nhau.”- Luciano De Crescenzo
5

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Sức mạnh không nằm ở sự cứng rắn

Một người trẻ tìm đến Krishnamurti, mang theo cả những vết thương thể xác lẫn tâm hồn. Suốt gần 12 năm, ông kiên nhẫn viết thư cho người ấy – không phải những lời an ủi cho qua, mà là những chỉ dẫn để chữa lành từ gốc rễ.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào - Kỳ 1: 'Tôi không đơn độc'

Tôi nói với Joey rằng tôi muốn đám cưới này không chỉ dành riêng cho hai đứa, mà là để gắn kết một cộng đồng lại với nhau. Tôi muốn buổi lễ là một nghi thức của lòng biết ơn và sự gắn kết.

Không còn bệnh tim - Vì sao nói bệnh tim mạch là “kẻ giết người thầm lặng”?

Bệnh tim mạch là một trong những nguyên nhân gây tử vong hàng đầu trên toàn thế giới, khoảng 17,9 triệu ca tử vong mỗi năm. Nhưng điều đáng sợ nhất là nó âm thầm len lỏi vào đời sống của chúng ta suốt nhiều năm mà không có triệu chứng rõ rệt nào.

Sức mạnh của người thấu cảm – Khi nhạy cảm là món quà trong thế giới khắc nghiệt

“Sức mạnh của người thấu cảm” là một lời kêu gọi mỗi chúng ta hãy nhìn nhận lại giá trị của bản thân, đặc biệt là những ai luôn cảm thấy mình “khác biệt” vì sự sâu sắc trong cảm xúc và nhận thức.

‘Nơi vết thương ánh sáng rọi vào’ - Giúp người cùng cảnh ngộ đi qua bóng tối

“Nơi vết thương ánh sáng rọi vào” là một tự truyện. Nhưng đọc nó, bạn sẽ thấy đây không chỉ là câu chuyện riêng của một người, mà là ánh sáng soi rọi cho nhiều người cùng cảnh ngộ đi qua bóng tối.

Nơi vết thương ánh sáng rọi vào – Dành tặng những ai chưa từng được chữa lành từ tổn thương gia đình

Có một sự thật, cay đắng và khó chấp nhận, rằng không phải gia đình nào cũng là chốn bình yên, là nơi trú ẩn an toàn để mỗi đứa trẻ lớn lên và phát triển trọn vẹn.

Sức mạnh của người thấu cảm - Vẻ đẹp trong sự nhạy cảm của bạn

 “Sự nhạy cảm của tôi là một siêu năng lực!"

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS