Trở về từ cõi chết - Kỳ 1: Nỗi sợ – mầm bệnh vô hình

Quang Thanh23/09/2025 11:00
Trở về từ cõi chết - Kỳ 1: Nỗi sợ – mầm bệnh vô hình

Tôi đã được khai sáng rất nhiều trong trải nghiệm cận tử, và sau này khi chia sẻ lại câu chuyện của mình, tôi thường được hỏi: “Vậy điều gì đã khiến cô bị ung thư?”. Cũng khá dễ hiểu khi đa số mọi người đều thắc mắc về điều này.

LTS: “Trở về từ cõi chết” (Dying to Be Me) là một cuốn tự truyện tưởng chừng có phần khó tin của Anita Moorjani – người không chỉ có trải nghiệm cận tử (NDE) mà sau đó còn tự mình chữa lành căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Toàn soạn xin lược trích một phần quan trọng trong chương: “Vì sao tôi mắc bệnh… và lành bệnh” của tác giả.

Tôi sợ cả cuộc sống lẫn cái chết

Tôi biết một số người có thể sẽ không đồng ý với những gì tôi nói về sự chữa lành, nhưng không sao cả. Tôi chỉ nói những điều mà tôi cảm nhận được là đã diễn ra trong tôi tại thời điểm đó, với hy vọng rằng những chia sẻ của tôi có thể giúp ích cho người khác. Như đã nói, câu hỏi tôi thường nhận được nhất là lý do tại sao mình mắc ung thư. Câu trả lời của tôi có thể được gói gọn trong hai chữ: nỗi sợ.

Tôi sợ gì? Hầu hết mọi thứ, trong đó có sợ thất bại, sợ bị ghét bỏ, sợ khiến người khác thất vọng và sợ mình không xứng đáng. Tôi sợ bệnh tật, đặc biệt là ung thư và phương pháp điều trị căn bệnh này. Tôi ngại nhiều thứ trong cuộc sống và khiếp sợ cái chết.

Nỗi sợ rất khó thấy và có thể âm thầm phát triển trong khi ta không hề hay biết. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy rằng lo sợ là điều mà hầu hết chúng ta đều được dạy từ rất nhỏ, chứ không phải tính cách bẩm sinh của chúng ta.

Ban đầu việc này diễn ra một cách lặng lẽ với những nỗi sợ vụn vặt như sợ bị ghét bỏ hoặc sợ bản thân không đủ tốt. Lý do có thể là vì chúng ta có vẻ ngoài khác với bạn bè xung quanh, khác sắc tộc, hoặc có dáng người quá cao, quá thấp, quá mập hay quá ốm. Chúng ta lúc nào cũng khao khát được hòa nhập.

Tôi làm mọi thứ để người khác không nghĩ xấu về mình, và sau nhiều năm như vậy thì tôi dần đánh mất bản thân. Tôi mất kết nối với cả con người thật lẫn mục đích sống của mình vì mọi điều tôi làm đều là để được chấp nhận. Tôi không biết điều gì là quan trọng đối với mình, vì lúc nào tôi cũng bị chi phối bởi những tiêu chuẩn của số đông và cố gắng trở thành con người mà xã hội kỳ vọng.

Sau khi bạn thân của tôi là Soni và em rể của Danny bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, tôi bắt đầu khiếp sợ. Tôi nghĩ nếu nó có thể xảy ra với họ thì cũng có thể xảy ra với bất kỳ ai, thế là tôi cố gắng làm mọi thứ để ngăn nó xảy ra với mình.

Nhưng càng đọc về cách phòng tránh ung thư, tôi càng có nhiều lý do để lo sợ hơn. Mọi thứ dường như đều có thể gây ra căn bệnh quái ác này. Cả môi trường sống lẫn thực phẩm đều mang đầy tác nhân gây bệnh. Lò vi sóng, hộp nhựa đựng thức ăn, chất bảo quản thực phẩm, điện thoại di động… tất thảy đều có thể gây ra ung thư. Bên cạnh nỗi sợ ung thư, tôi còn sợ cả phương pháp điều trị nó, cụ thể là hóa trị.

Dần dần tôi nhận ra mình sợ cả cuộc sống lẫn cái chết. Tôi cứ như bị giam cầm trong những nỗi sợ của chính mình. Càng về sau tôi càng không dám trải nghiệm cuộc sống vì trong mắt tôi, thế giới là nơi đầy hiểm họa. Nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

Tôi biết điều chờ đợi tôi phía trước

Dù bề ngoài tôi có vẻ như đang chống chọi với căn bệnh của mình, nhưng thật ra tôi đã chấp nhận ung thư chính là bản án tử hình. Tôi được bảo rằng y học hiện đại là lựa chọn duy nhất tôi có, trong khi nền y học đó lại thừa nhận rằng nó chưa tìm ra thuốc đặc trị ung thư, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến tôi cảm thấy bất an sâu sắc. Riêng hai chữ “ung thư” đã làm tôi khiếp sợ rồi, việc biết thêm những hạn chế của khoa học chỉ càng khiến tôi thêm tin rằng mình sẽ chết.

Tôi vẫn cố thử mọi phương pháp thay thế mà tôi biết, và tôi đã nghỉ làm hẳn, dành bốn năm cho quá trình này. Tôi thử phương pháp chữa lành bằng đức tin, cầu nguyện, thiền và khôi phục năng lượng. Tôi đọc mọi quyển sách về ung thư mà mình tìm được và nghiền ngẫm mọi thứ liên quan đến căn bệnh này. Tôi thực hành liệu pháp tha thứ và tha thứ cho tất cả những người tôi biết, không chỉ một lần.

Tôi đi đến Ấn Độ và Trung Quốc để gặp các vị cao tăng của Phật giáo, các bậc thầy yoga Ấn Độ và các sư phụ thông thái, hy vọng rằng họ sẽ giúp tôi tìm ra giải pháp chữa khỏi bệnh ung thư. Tôi thử ăn chay, ngồi thiền trên đỉnh núi, tập yoga, trị liệu theo phương pháp ayurveda cổ xưa và y học cổ truyền Trung Quốc, thực hành cân bằng luân xa, chữa lành bằng năng lượng sống và tập khí công.

Nhưng cho dù tôi nỗ lực thế nào, căn bệnh ung thư của tôi vẫn diễn tiến xấu đi. Cơ thể tôi rồi cũng ngưng hấp thụ chất dinh dưỡng, còn các mô cơ của tôi thì teo rút dần cho đến khi tôi không thể bước đi được nữa. Tôi buộc phải ngồi xe lăn. Đầu tôi giống như một quả banh bowling quá khổ treo hờ trên cổ, và tôi không thể thở nếu không có bình dưỡng khí kè kè bên người.

Khi tôi ngủ, chồng tôi phải thức canh suốt đêm để bảo đảm tôi còn thở. Mẹ tôi phải chăm sóc cho tôi vì tôi không thể tự lo cho bản thân mình. Đó là giai đoạn vô cùng khó khăn đối với tất cả chúng tôi, và tôi có thể cảm nhận nỗi đau của những người thân yêu bên cạnh nỗi đau của chính tôi.

Khi mọi sự đã trở nên khó khăn đến mức không thể níu kéo được nữa, tôi buông tay. Tôi cảm thấy tinh thần mình thật nhẹ nhõm. Sau hơn bốn năm bị ung thư tàn phá cơ thể, tôi đã quá yếu ớt và không thể chống chọi được nữa… thế nên tôi đầu hàng. Tôi quá mệt mỏi rồi. Tôi biết điều chờ đợi tôi phía trước là cái chết, và cuối cùng tôi cũng đã có thể đón nhận nó. Bất kỳ điều gì cũng đều tốt hơn tình trạng của tôi tại thời điểm đó.

Đó chính là lúc tôi rơi vào hôn mê và các cơ quan trong cơ thể tôi bắt đầu ngừng hoạt động. Tôi biết không có điều gì tồi tệ hơn điều mà gia đình tôi và tôi đang trải qua. Và tôi cứ thế đi vào cõi chết.

Lược trích từ quyển sách “Trở về từ cõi chết” (Dying to Be Me) của Anita Moorjani

Kỳ tới: Tôi đã quyết định tiếp tục sống


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Cuốn sách tên 'Không khóc giữa nhân gian' nhưng không dạy ai ngừng buồn

Chúng ta quen coi nỗi buồn như một lỗi cần sửa: buồn thì phải quên, phải bận rộn lên, phải đi đâu đó cho khuây. “Không khóc giữa nhân gian” của Đại đức Thích Đồng Tâm đi ngược lại, tác giả không giúp nỗi buồn biến mất, mà đề nghị ta thôi xem nó là kẻ thù.
2

Không khóc giữa nhân gian - Khổ đau chỉ là ảo tưởng do chính mình tạo

Tất cả chúng ta, không ngoại trừ bất kỳ ai trong đời này, đều đang bước vào một kỳ thi tâm linh.
3

“Không khóc giữa nhân gian”: vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên, tự tại”. Đó là điều mà Đại đức Thích Đồng Tâm muốn chia sẻ với người đọc trong tập sách “Không khóc giữa nhân gian” của mình.
4

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?
5

‘Thế giới trong giọt nước’ - Một hành trình dịu dàng về yêu thương và trưởng thành

​​​​​​​“Bạn có biết cả thế giới rộng lớn cũng có thể nằm gọn trong một giọt nước bé xíu không?” Đó là câu hỏi mà Regina Linke đặt ra trong “Thế giới trong giọt nước” một cuốn sách tranh chưa đầy 200 trang. Nhưng qua vài dòng hội thoại và những nét vẽ tối giản ấy, cả trẻ em lẫn người lớn đều có thể bắt gặp một phần của mình trong câu chuyện.

Thuyết mặc kệ họ - 3 cách giúp bạn ngưng “overthinking” và bắt đầu hành động ngay hôm nay

Nỗi lo âu và suy nghĩ quá nhiều (overthinking) đang bào mòn năng lượng và sự bình yên của bạn mỗi ngày? Thay vì vui vẻ làm việc, bạn lại đắn đo trước những tình huống có thể xảy ra khi thực hiện.

Chìa khóa để không trở thành 'người lạ với chính ta'

Trong nhịp sống hiện đại, nhiều người trong chúng ta từng trải qua cảm giác bối rối: “Tại sao mình lại hành xử như vậy?”, “Vì sao mình lặp lại những sai lầm cũ?”, hoặc “Mình thực sự là ai giữa bao vai trò xã hội này?”. Câu trả lời không nằm ở bên ngoài, mà ở trong một khái niệm tâm lý học đầy sức nặng: Insight - nội quan.

Đường vào thiền - Đừng để bóng tối của tiêu cực che mờ ánh sáng hạnh phúc

Bạn có bao giờ nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi vẫn hiện diện trong đời mình, nhưng ta lại bỏ lỡ chỉ vì mải nhìn vào những điều tiêu cực? Đó mới chính là bi kịch lớn nhất: có hạnh phúc trong tay mà không biết trân trọng.

Trở về từ cõi chết - Từ ảo ảnh chia cắt đến sự thống nhất vĩnh hằng

Có những lúc trong đời, ta cảm thấy như mình bị rơi khỏi “đường ray”: lạc hướng, trống rỗng, mất đi niềm vui sống. Thế nhưng, sự thật là ta chưa bao giờ thật sự mất kết nối với bản thể sâu thẳm nhất của mình. Trung tâm ấy luôn hiện hữu, bất diệt, chỉ là ta để những ảo ảnh về sự chia rẽ che mờ đi.

Trở về từ cõi chết - Hành trình từ cận tử đến chữa lành thật sự

“Trở về từ cõi chết” là một cuốn sách khó có thể đọc hời hợt. Nó không phải tiểu thuyết giải trí, cũng không phải cẩm nang chữa bệnh. Nó là lời kể chân thực, vừa mang tính hồi ký, vừa mang tính triết học, vừa như một lời nhắn nhủ.

Rachel Aviv - cây bút tài hoa đứng sau tác phẩm Người lạ với chính ta

Với bề dày sự nghiệp báo chí và văn học phi hư cấu, Rachel Aviv đã kiến tạo nên một dấu ấn hiếm có trong lĩnh vực viết về sức khỏe tâm thần.

Sức mạnh của người thấu cảm - Lăng kính của bạn quyết định thực tại của bạn

Bạn có bao giờ tự hỏi: tại sao có những lúc, dù rất nỗ lực hướng về điều tích cực, ta vẫn cứ thu hút những trải nghiệm khiến mình mệt mỏi, thất vọng?

Trở về từ cõi chết - Nếu có trải nghiệm cận tử và trở về, bạn sẽ đón nhận cuộc sống mới như thế nào?

Trong cuốn sách "Trở về từ cõi chết", tác giả Anita Moorjani đã kể về hành trình phi thường của cô từ cõi chết trở về và những bài học quý giá mà cô đã học được từ trải nghiệm cận tử. Vậy những bài học ấy là gì? Hãy cùng đến với bài viết dưới đây!

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Apple lưu ý người dùng không nên lạm dụng một nút bấm trên iPhone

Kỹ năng - Huỳnh Duy - 03/08/2026 11:00
Thao tác tưởng chừng vô hại này có thể khiến iPhone đối mặt với nguy cơ hư hỏng.

Bạn có đang mắc phải tình trạng “Rumination” - Càng nghĩ càng mắc kẹt?

Suy ngẫm - TĐ - 03/08/2026 10:00
Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm nằm thao thức vì một cuộc tranh cãi chưa có hồi kết, một quyết định sai lầm trong quá khứ hay nỗi lo về tương lai. Chúng ta tin rằng nếu tiếp tục suy nghĩ thêm một chút nữa, câu trả lời sẽ xuất hiện. Nhưng thực tế, điều xảy ra thường là ngược lại.

Khi "văn hóa đọc" không chỉ dừng lại ở việc “đọc”: Công nghệ đang định nghĩa lại cách con người tiếp nhận tri thức?

Phong cách sống - Minh Ngọc - 03/08/2026 09:00
Không còn chỉ gói gọn trong những trang sách, tri thức ngày nay được tiếp nhận qua video, podcast, AI và nhiều nền tảng số khác, đặt ra câu hỏi liệu công nghệ đang làm phai nhạt văn hóa đọc hay mở ra một "văn hóa tiếp nhận thông tin" mới.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Từ sách - Phim - FN - 03/08/2026 08:00
Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Vi công nhân: Xu hướng khoán ngoài toàn cầu mới

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/08/2026 11:00
Thiếu hụt kĩ năng CNTT toàn cần đã đạt tới điểm găng vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang phục hồi chậm chạp.

Bức ảnh này có bao nhiêu khuôn mặt?

Thư giãn - PV - 02/08/2026 10:00
Bức ảnh này có bốn khuôn mặt, và sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi chỉ tìm thấy ba khuôn mặt. Tôi sẽ rất ấn tượng nếu bạn có thể tìm thấy cả bốn khuôn mặt.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS