Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

13/07/2026 08:00
Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Cuộc đời vốn dĩ chẳng dễ dàng. Ai sinh ra trong cõi đời này cũng đều ít nhất một lần phải đối diện với những nỗi khổ riêng. Có người khổ vì mất mát, có người khổ vì cô đơn, có người khổ vì không biết mình khổ là do đâu…

Nhưng chỉ khi dừng lại, đối diện và chấp nhận nỗi khổ của mình, rồi tư duy và thực hành theo chánh pháp, ta mới bắt đầu bước những bước đầu tiên ra khỏi biển trầm luân khổ đau ấy. Chỉ cần một ý niệm khởi lên, nhân gian liền hiện bày. Từ đó, bao nhiêu vui buồn, được mất, thương ghét cứ vậy mà thành hình, dựng nên cả một đời rong ruổi kiếm tìm chẳng có hồi kết.

Vậy thì chậm lại một chút đã… Giữa một thời đại mà mọi thứ đều thay đổi quá nhanh, con người dễ rơi vào trạng thái bất an trước những biến động của xã hội, công việc và các mối quan hệ. Việc quan trọng nhất của đời người là điều gì, làm sao để đến được bến bờ an vui? Đây hẳn là câu hỏi mà phần lớn chúng ta luôn trăn trở. Chắc rằng sẽ không một cuốn sách hay một người thầy nào trả lời một cách vẹn toàn cho chúng ta được. Vì mỗi cá nhân vốn đã đủ đầy cho chính mình nhưng ta lại không đủ tỉnh thức, tâm thức ta bị lớp bụi vô minh bám chặt lấy từ vô lượng kiếp sinh tử, luân hồi.

Khi những giá trị bên ngoài không còn đủ để mang lại cảm giác vững chãi, nhiều độc giả bắt đầu tìm đến những cuốn sách mang tinh thần Phật học và chiêm nghiệm, để gột rửa đi lớp bụi vô minh nhằm quán chiếu nội tâm. Và "Không khóc giữa Nhân gian" - Quyển sách nhỏ thứ tư của Đại Đức Thích Đồng Tâm là tựa sách mang tinh thần buông bỏ, xả ly như vậy, phù hợp cho những ngày chênh vênh.

Chúng ta có cần được chữa lành?

Cuốn sách là 79 lời tự sự hàm súc và không chia theo các phần. Cứ như thế, từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng, tác giả sẽ dẫn bạn đọc dạo chơi trong chính khu vườn tâm trí của bản thân, không phán xét, không giáo điều.

Một trong những điểm đặc biệt của quyển sách lại nằm ở cách xưng hô. Tác giả thường gọi hai chữ "người thương". Bởi lẽ giữa người và người, giữa người và vạn vật, luôn hiện hữu một điều quý giá: tình thương đúng nghĩa. "Người thương" là lời thì thầm dành cho tất cả những ai từng mạnh mẽ đi qua khổ đau, hay vẫn đang bị bão tố cuộc đời bủa vây. Tiếng gọi ấy là sự thấu hiểu, cảm thông, hoặc như một lời nhắc nhở và nguyện cầu, rằng trong cõi nhân gian vô thường này, chúng ta có thể thương nhau bằng sự hiểu biết, bằng chánh niệm, bằng tâm từ không ràng buộc.

Nhìn lại hành trình văn chương của Đại Đức Thích Đồng Tâm, có thể thấy bốn cuốn sách của ông không đứng riêng lẻ, mà nối tiếp nhau như bốn chặng của một con đường tu tập bằng chữ. Nếu "Đủ duyên ta lại tương phùng" là lời mở đầu, đưa người đọc nhìn lại những mối duyên đã đến rồi đi trong đời - để hiểu rằng gặp gỡ hay chia xa đều có nhân có quả, chẳng có gì là ngẫu nhiên hay nên oán trách - thì đến "Tịch tịnh", tác giả dẫn dắt người đọc lùi sâu hơn vào bên trong, học cách neo tâm vào một điểm lặng giữa bao xáo động. "Sát Na này là thiên thu" tiếp tục mạch ấy bằng việc mời gọi ta sống trọn vẹn với hiện tại, bởi mỗi khoảnh khắc đang là đều chứa đựng cả một đời. Và đến "Không khóc giữa Nhân gian", dường như tác giả đã đi trọn một vòng: từ nhận diện duyên khởi, đến an trú trong tĩnh lặng, sống trọn với hiện tại, và cuối cùng là học cách đi qua khổ đau mà không bị nhấn chìm. Đọc nối tiếp bốn cuốn sách, độc giả không chỉ gặp một tác giả, mà còn gặp lại chính mình qua từng giai đoạn của một hành trình tỉnh thức. Cũng bởi vậy mà cả bốn tác phẩm đều mang đến cho người đọc cảm giác dễ chịu, tịch tịnh, an ủi đến vậy. Thế nhưng đây lại không phải là sách chữa lành!

Vì theo Đại đức, chúng ta có thể nghỉ ngơi khi cơ thể mỏi mệt, nhưng tâm chúng ta vẫn vẹn nguyên, đâu có bị rách gì mà phải đi chữa. Những cơn mưa của đời chỉ làm ướt áo, chứ chưa bao giờ làm rách được tâm hồn chúng ta.

Giữa thời đại mà "chữa lành" trở thành một từ khóa được nhắc đến ở khắp nơi - từ những khóa thiền ngắn hạn, những cuốn sổ tay ghi lại lòng biết ơn, đến vô số nội dung hướng dẫn xoa dịu bản thân chỉ trong vài phút mỗi ngày - dường như con người đang dần biến nỗi đau thành một dự án cần hoàn thành, một điều cần được xử lý cho xong để có thể bước tiếp. Nhưng "Không khóc giữa Nhân gian" lại không đi theo lối mòn ấy. Đại Đức Thích Đồng Tâm không hứa sẽ giúp bạn đọc "khỏi bệnh" sau một vài chương sách, bởi với ông, tâm chưa từng bị tổn thương đến mức phải chữa - nó chỉ tạm thời bị che mờ bởi những đám mây phiền não lướt qua. Vì vậy, điều cuốn sách hướng đến không phải là một liệu trình để sửa chữa những tổn thương, mà là một lời mời gọi quay về nhận diện: thấy rõ khổ đau đang có mặt, gọi tên được nó, mà không vội vàng xua đuổi, không gán cho nó thêm một tầng phán xét nào nữa. Đôi khi, chỉ cần được nhìn thấy và thấu hiểu, nỗi buồn đã tự nó nhẹ đi một phần.

Vũ trụ trong một tách trà

Vì sách không chia ra từng phần như thông thường nên 79 lời nhắn nhủ đều truyền tải thông điệp riêng, đều đáng để chiêm nghiệm. Mục đích chính vẫn là dìu bạn bước những bước đầu tiên trên con đường đạt đến trạng thái an tĩnh đích thực.

"Chúng ta vẫn thường lầm tưởng rằng an tĩnh là điều gì đó nằm ở bên ngoài mình, là thứ mà ta phải chạy đi tìm kiếm, phải dọn sạch mọi nhiễu loạn, bất an mới mong có được, nhưng không phải vậy! An tĩnh là khi đang ở giữa vô thường biến động, ta vẫn nhận biết mình đang động. Khi những thứ xao động khởi lên trong tâm, ta không chống lại hay phán xét, mà chỉ tự thấy: "À, có gió...". Và khi tâm đang lặng, ta biết tâm đang lặng, chỉ biết thôi - một sự thấy biết đơn thuần, không phản ứng.

Trà không ép buộc hay van nài ai phải thưởng thức nó, cây không gào thét lên để được ai lắng nghe, thấu hiểu, nắng không tranh phần rực rỡ, mây cũng không cố giành mức độ che phủ với ai... Thiên nhiên cứ vậy mà an nhiên hiện hữu, mà nâng đỡ nhau. Vậy nên, đôi khi ta cần lùi về, mở lòng ra một chút, để cho mọi sự cứ xảy ra, để thực tại tự nhiên vỗ về những phần trong tim mình còn đang mỏi mệt. Chúng ta không cần phải cố làm gì cả - chỉ cần thở, ngồi yên và để hoa cỏ dạy mình bài Pháp sinh diệt muôn đời.

Người thương, nếu sáng mai tỉnh dậy thấy lòng mình còn nhiều mây mù, cứ pha cho mình một ấm trà. Đừng mong chữa lành điều gì, chỉ cần ngồi đó, thật lặng, thật mềm, để thấy mình vẫn còn một không gian tịch lặng bên trong, vẫn còn một khoảng trời nho nhỏ để thở, để sống, và để thương, để thấy cả vũ trụ chỉ trong một tách trà, không dư, không thiếu."

Xả ly - Ly tham - Đoạn diệt

Một trong những thông điệp rõ nét nhất của cuốn sách chính là xả ly - ly tham - đoạn diệt.

Đức Phật dạy: "Ái dục như bộ xương khô, như hầm than đỏ, như mật ngọt trên lưỡi dao, như của vay mượn, như bó đuốc ta cầm đi ngược chiều gió, v.v.". Những hình ảnh ấy đủ để lay tỉnh ta rằng đừng trông chờ hạnh phúc nơi những thứ rốt cuộc chỉ đem lại khổ đau.

Khổ không buông được liền trở thành thống khổ. Cảm xúc chỉ là áng mây bay ngang bầu trời tâm thức - đẹp đó, nhưng rồi cũng tan, êm dịu đó, nhưng rồi cũng biến mất. Không có gì ở lại mãi để ta có thể mãi ở trong trạng thái thỏa mãn, đủ đầy.

Muốn hết khổ, ta không có cách nào khác ngoài buông, tức là dừng lại sự nắm giữ. Muốn buông, ta phải quay vào, nhìn sâu, nhận diện tiến trình của ái - từ khi tâm mới sinh khởi cho đến khi nó cắm rễ và bám chặt vào những gì nó mong cầu. Quán chiếu thật kỹ, ta sẽ thấy ái không phải là tình yêu chân thật, mà là sự khao khát có được do vọng tưởng của bản ngã. Vì vậy, bản ngã không bao giờ bình an, vì bản ngã không bao giờ biết đủ.

Nếu không học cách buông, ta sẽ mãi ở trong vòng lặp mỏi mệt của níu kéo, nắm giữ rồi lại thất vọng. Nắm giữ là trái với Đạo, buông xả là thuận với Đạo. Mình buông không phải vì chán nản hay thất vọng, mà vì mình hiểu thấu đáo rằng nếu cứ nắm giữ, mình chỉ tự làm mình đau.

Nhưng đây lại không phải là một cuốn sách giải thích giáo lý Phật giáo theo hướng học thuật, mà tác giả chọn cách tiếp cận gần gũi và nhẹ nhàng như trong các cuốn sách trước đó của Đại đức.

Điểm khiến Đại đức Thích Đồng Tâm được nhiều độc giả yêu thích là cách đưa giáo lý Phật giáo đến gần đời sống. Thay vì sử dụng nhiều thuật ngữ kinh điển hay lý luận triết học, Đại đức thường bắt đầu từ những trải nghiệm rất quen thuộc: một buổi sáng uống trà, một cơn mưa, chiếc lá rơi, nỗi buồn sau chia ly, sự cô đơn giữa thành phố đông người, áp lực công việc, những mối quan hệ đổ vỡ…

Từ đó, ông dẫn dắt người đọc tiếp cận các khái niệm như vô thường, buông xả, chánh niệm và từ bi một cách nhẹ nhàng. Nhiều bài giới thiệu nhận xét rằng người đọc có cảm giác như đang trò chuyện với một người bạn hơn là nghe một bài thuyết pháp.

"Không khóc giữa Nhân gian" không hứa hẹn xoa dịu mọi tổn thương, cũng không đưa ra những công thức để sống hạnh phúc. Điều tác giả làm chỉ đơn giản là nhắc chúng ta quay về nhìn lại tâm mình, bởi mọi khổ đau hay an vui đều khởi lên từ đó. Ngay từ nhan đề, cuốn sách không mang ý nghĩa khuyên con người phải kìm nén cảm xúc hay trở nên mạnh mẽ một cách gượng ép. Thay vào đó, "không khóc" là một trạng thái của nội tâm: sau khi đã hiểu bản chất của khổ đau, con người có thể đi qua nghịch cảnh mà không còn bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.

Với những ai lần đầu tiếp cận tinh thần Phật học qua văn chương, "Không khóc giữa Nhân gian" là một khởi đầu vừa vặn - không đòi hỏi vốn liếng giáo lý, không cần một tâm thế nghiêm trang hay nghi thức đọc sách cầu kỳ. Người thương có thể chọn một buổi tối tĩnh lặng, pha một ấm trà như chính tác giả vẫn hay nhắc đến, rồi mở sách ở bất kỳ trang nào, đọc chậm rãi từng lời tự sự. Không cần đọc liền mạch từ đầu đến cuối, cũng không cần ghi nhớ hay phân tích. Chỉ cần dừng lại ở câu nào khiến lòng mình khẽ rung động, đọc lại một lần nữa, rồi để yên cho nó thấm - như cách một giọt mưa từ từ ngấm vào đất, chẳng cần vội vã. Đó cũng chính là cách thực hành chánh niệm giản dị nhất mà cuốn sách muốn gửi gắm: không cố gắng, không ép buộc, chỉ lặng lẽ có mặt với chính mình.

Có thể cuốn sách sẽ không làm cuộc đời bớt đi những biến động. Nhưng nếu đọc bằng một tâm thế rộng mở, biết lắng nghe và thực hành, ta sẽ nhận ra rằng bình an không đến từ việc cuộc đời ngừng nổi sóng gió, mà đến từ khả năng giữ được một nội tâm an tĩnh giữa sóng gió. Đó cũng là món quà nhỏ mà Đại đức Thích Đồng Tâm gửi đến mỗi "người thương" trên hành trình đạt đến trạng thái an tĩnh đích thực; giống như lời cảm ơn của tác giả ở những trang cuối của cuốn sách:

"Nếu những dòng chữ này có thể làm một ngọn nến nhỏ cho ai đó thấy ra đường về trong đêm tối của lòng mình, thì đó đã là phước báu lớn lao nằm ngoài mong đợi.

Cuối cùng, con xin cảm tạ những vết thương từng tưởng như không thể chữa lành - nhờ những vết thương mà con học được cách thương mình, thương đời một cách bao dung hơn.

Người thương, nếu có khi nào lòng người còn ướt giữa cơn mưa, xin cứ để mưa rơi. Rồi người sẽ nhận ra: ta không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên tự tại."

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Không khóc giữa nhân gian - Chỉ cần sống thật với mình

Đôi khi, ta phải chọn buông tay ai đó – không phải vì hết thương, mà để vá lại những niềm tin rách rưới trong cuộc đời mình.

'Không khóc giữa nhân gian' vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không khóc giữa nhân gian” là quyển sách nhỏ được Đại đức Thích Đồng Tâm viết từ những ngày lòng trải qua những chông chênh của kiếp nhân sinh để gửi tới những “Người thương”, và cũng chính từ đó mà Đại đức học được cách mỉm cười đi qua dông bão bằng một tâm bình an hơn mỗi sớm mai thức dậy.

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ - Khát vọng của nàng Violet

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng những người bạn láng giềng.

Hạt giống tâm hồn - Những trải nghiệm cuộc sống: Số thứ tự

“Quên và biết quên cũng là một lẽ sống ở đời. Biết quên nên đời bỗng nhiên biết cất tiếng hát.” - Trịnh Công Sơn

Trạm dừng sinh tử: Ông lão vô gia cư và câu hỏi về phẩm giá cuối đời

Câu chuyện về Albert, ông lão vô gia cư trong hồi ký “Trạm dừng sinh tử” của điều dưỡng Hadley Vlahos, không chỉ là một câu chuyện về chăm sóc cuối đời.

Để hiểu một người - Thước đo tâm trạng, công cụ giúp thực hành “quyền được cảm nhận”

Chuyên gia nghiên cứu cảm xúc Marc Brackett đã phát triển một công cụ giúp cải thiện khả năng nhận diện cảm xúc, gọi là "thước đo tâm trạng".

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS