Hạt giống tâm hồn - Những trải nghiệm cuộc sống: Số thứ tự

FN06/07/2026 08:00
Hạt giống tâm hồn - Những trải nghiệm cuộc sống: Số thứ tự

“Quên và biết quên cũng là một lẽ sống ở đời. Biết quên nên đời bỗng nhiên biết cất tiếng hát.” - Trịnh Công Sơn

“Rất xin lỗi, cô Senter. Nhưng chúng tôi không thể cấp lại bằng lái xe cho cô nếu cô không xác minh số an sinh xã hội của mình.”

Đây đã là lần thứ ba tôi cố gắng giải thích rằng tôi đã làm mất thẻ an sinh xã hội. Chiếc thẻ đã bị đánh cắp tại ga tàu cùng với bằng lái xe, ví tiền, thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng, một ít tiền mặt và cả những bức ảnh quý giá của con tôi.

Mọi chuyện hôm nay còn chưa đủ tồi tệ hay sao? Sau khi phải chịu đựng nạn kẹt xe suốt một quãng đường dài để đến được đây, giờ tôi lại phải đối mặt với một hàng dài những con người cáu kỉnh, bồn chồn đang đứng chờ đến lượt. Một lần nữa, tôi lại đến lấy số để xin xác minh số an sinh xã hội và kiên nhẫn đợi đến lượt mình; để rồi tất cả những gì tôi nhận được chỉ là một lời thông báo vô cảm: “Hệ thống máy tính ở đây đang gặp trục trặc, nhưng cô có thể đăng ký xin cấp lại bằng lái xe ở một trụ sở khác nằm cách đây khoảng hai mươi ki-lô-mét, gần đường cao tốc 290”.

Đáng giận hơn, tôi phải chịu đựng tất cả những chuyện này chỉ vì một kẻ móc túi. Đến tận hôm nay, tôi vẫn chưa nguôi được cơn bực tức mỗi khi nghĩ đến chuyện đó. Ngay sau lễ Giáng sinh, một kẻ lạ mặt nào đó đã tranh thủ dòng người chen chúc nhau ở nhà ga Union để bạo gan mở túi xách và trộm mất ví tiền của tôi. Sự bất tiện khi bị mất ví vẫn cứ tiếp diễn dù tôi đã lái xe đến tận đây, khi tôi nhận được tin mình buộc phải tiếp tục lái xe đến một cơ sở thứ hai, với hy vọng mong manh rằng máy tính ở đó vẫn đang hoạt động.

“Làm như mình dư dả thời gian lắm vậy”, tôi vừa lầm bầm vừa lấy số thứ tự và đứng xếp hàng lần thứ ba trong ngày, lần này là ở Văn phòng An sinh Xã hội nằm gần đường cao tốc 290. Chờ đợi ở nơi này thật sự không khác việc phải chịu cực hình là mấy. Bọn trẻ thì liên tục quấy khóc. Người lớn thì cứ mãi than phiền. Việc bản thân bị hạ thấp xuống thành vỏn vẹn một con số dường như đã vắt kiệt hết chút thiện chí và sự cảm thông trong lòng những người đang lũ lượt chờ đợi ở đây.

“Cả đời tôi chưa bao giờ đặt chân đến một nơi nào có cách làm việc thô lỗ thế này. Chưa kịp hỏi han gì thì đã bị buộc phải lấy số”, một người đàn ông lớn tuổi có khuôn mặt thô ráp, sần sùi vừa than vãn vừa nôn nóng dộng nhẹ cây gậy của mình xuống nền gạch. Dù ông ấy không nói với bất kỳ người nào cụ thể, nhưng tất cả chúng tôi đều gật gù, thầm tán đồng. Quy trình xử lý công việc cứng nhắc và thiếu tình người thế này khiến tôi cảm thấy vô cùng bực bội; đặc biệt là khi tôi còn rất nhiều việc phải hoàn thành sau khi rời khỏi đây.

Và mình phải chịu đựng tất cả những sự bất tiện này chỉ vì một kẻ trộm vặt không có tự trọng, tôi nghiến răng, tức giận nhớ lại nguyên nhân thật sự gây ra đống phiền toái này. Khung cảnh hôm đó lại một lần nữa hiện ra trước mắt tôi. Dù luôn miệng nhắc nhở con gái mình phải để ý ví tiền khi đi giữa đám đông, tôi vẫn bị trộm ví trong một khoảnh khắc bất cẩn, không chú tâm giữa dòng người đang chen lấn xung quanh mình. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tên trộm kia lẫn chính bản thân mình.

Khi nghe gọi đến số của mình và bước lại quầy tiếp dân, tôi vẫn cứ bực bội khôn nguôi, không phải chỉ vì chuyện mất ví, mà còn bởi toàn bộ những rắc rối của ngày hôm nay. Đột nhiên, tôi phát hiện có một người mặc áo khoác hồng đang đi ngay cạnh tôi và đang muốn tiến lên phía trước. Rõ ràng đây đâu phải là lượt của cô ta. Mình đã mỏi mòn chờ đợi. Cô ta cũng phải thực hiện đúng quy trình chứ, tôi bức xúc nghĩ thầm.

“Rất xin lỗi, thưa cô. Cô phải lấy số và đợi đến lượt mình”, cô nhân viên tư vấn khó chịu lên tiếng.

“Nhưng tất cả những gì tôi cần là…”. Hai đứa con nhỏ đứng cạnh lo lắng níu lấy vạt áo khoác của cô còn đứa bé sơ sinh cô đang bế trên tay thì bắt đầu khóc ré lên. Cô nhân viên càng tỏ ra bực bội và lặp lại lời nhắc một lần nữa.

Người mẹ cất tiếng van nài, giọng nghẹn ngào: “Xin cô, hãy làm ơn. Tất cả những gì tôi muốn biết là chỗ này… ở đây có nhận cấp giấy chứng tử cho chồng tôi không? Tôi đã dẫn các con đi qua hai chỗ rồi nhưng chỗ nào cũng nói họ không cấp.”

Cả tôi lẫn cô nhân viên đều chết lặng. Chúng tôi đều không thể thốt lên được lời nào. Tôi thật sự muốn ôm người mẹ trẻ ấy vào lòng, lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, bế giúp cô em bé sơ sinh đang gào khóc và dỗ dành hai đứa trẻ mới mất cha đang đứng sợ sệt đằng kia. Nhưng thay vì vậy, tôi đã lùi lại và nhường lượt của mình cho người mẹ trẻ tội nghiệp ấy: “Chị hãy lên trước đi”. Cô nhân viên tiếp dân nhỏ nhẹ trả lời người phụ nữ đang đau buồn, hướng dẫn cô các bước tiếp theo, rồi quay sang đưa cho tôi các đơn từ cần thiết. Khi quay về chỗ ngồi của mình để điền đơn, tôi đột nhiên cảm thấy những vấn đề bản thân bỗng trở nên thật nhỏ bé. Tôi vừa điền đơn vừa suy xét lại mọi chuyện: Mình bị mất một chiếc ví, còn cô ấy mất đi một người thân. Tôi cứ nghĩ mất mát của mình thật kinh khủng và không gì bù đắp nổi, cho đến lúc này.

Lúc tôi lái xe đến điểm dừng kế tiếp, trái tim tôi đã không còn chồng chất cảm giác tức tối và oán trách nữa, mà ngập tràn lòng biết ơn. Tôi nhớ đến người phụ nữ mặc áo khoác hồng và tiếng khóc nức nở của cô ấy rồi thành tâm cầu nguyện cho cô. Sau đó, trên con đường đông nghịt xe cộ, tôi vừa bình tĩnh lái xe vừa bắt đầu lãng quên đi những mất mát của chính mình.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

Tư duy tích cực - Bạn chính là những gì bạn nghĩ

Bạn nói những gì, làm điều gì, cảm thấy như thế nào - tất cả đều có nguồn gốc từ trong tâm trí bạn, và bắt đầu chỉ bằng một ý nghĩ.
5

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.

Trạm dừng sinh tử: Ông lão vô gia cư và câu hỏi về phẩm giá cuối đời

Câu chuyện về Albert, ông lão vô gia cư trong hồi ký “Trạm dừng sinh tử” của điều dưỡng Hadley Vlahos, không chỉ là một câu chuyện về chăm sóc cuối đời.

Để hiểu một người - Thước đo tâm trạng, công cụ giúp thực hành “quyền được cảm nhận”

Chuyên gia nghiên cứu cảm xúc Marc Brackett đã phát triển một công cụ giúp cải thiện khả năng nhận diện cảm xúc, gọi là "thước đo tâm trạng".

‘Để hiểu một người’ có dễ không?

Tại sao phải thấu hiểu người khác? Điều đó có cần thiết không? Và có khi nào ta cũng tự hỏi: mình có muốn được người khác thấu hiểu không?  

Để hiểu một người – Khi lòng tốt cũng có thể làm tổn thương

Từ câu chuyện David Brooks mất người bạn thân vì trầm cảm, chúng ta đối diện với một câu hỏi nhức nhối: làm sao để ở bên một người tuyệt vọng mà không biến lòng tốt của mình thành gánh nặng cho họ?

Hãy thưởng cho mình những khoảnh khắc “không làm gì” trong thế giới nghiện tốc độ

Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi “bận rộn” được xem là huy hiệu danh dự. Lịch trình của ta kín mít, hộp thư đến luôn đầy ắp, và ngay cả việc nghỉ ngơi cũng bị xem như thứ gì đó phải “xứng đáng mới được hưởng.

"Để hiểu một người": Khi “nhìn thấy” một người cũng là một hành động yêu thương

Có một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng càng nghĩ càng thấy khó trả lời: bạn thực sự hiểu bao nhiêu người trong đời mình? Không phải biết tên, biết nghề nghiệp, biết vài sở thích, mà là hiểu theo nghĩa nhìn thấy được thế giới nội tâm của họ, cách họ diễn giải những gì xảy đến với cuộc đời mình. 

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?

Hạt giống tâm hồn - Những trải nghiệm cuộc sống: Số thứ tự

Từ sách - Phim - FN - 06/07/2026 08:00
“Quên và biết quên cũng là một lẽ sống ở đời. Biết quên nên đời bỗng nhiên biết cất tiếng hát.” - Trịnh Công Sơn

Trạm dừng sinh tử: Ông lão vô gia cư và câu hỏi về phẩm giá cuối đời

Từ sách - Phim - Quang Anh - 05/07/2026 08:00
Câu chuyện về Albert, ông lão vô gia cư trong hồi ký “Trạm dừng sinh tử” của điều dưỡng Hadley Vlahos, không chỉ là một câu chuyện về chăm sóc cuối đời.

Ước lượng dự án

Blog GS John VU - GS John Vu - 04/07/2026 11:00
Nhiều dự án phần mềm có vấn đề bởi vì lịch biểu khách hàng đặt cho họ. Bởi vì người quản lí dự án không biết cách ước lượng thời gian cần để hoàn thành dự án cho nên họ đồng ý với bất kì ngày tháng nào khách hàng đặt ra.

AI "bịa chuyện như thật": Đừng chỉ xem là trò đùa

Kỹ năng - PV - 04/07/2026 10:00
Gần đây, một thực khách ở Giang Tô đã dùng phần mềm trí tuệ nhân tạo (AI) để đặt bàn nhà hàng. Tuy nhiên, khi đến nơi, người này lại nhận được thông báo không có thông tin đặt trước nên đã tức giận viết đánh giá "1 sao".

Sự thật phũ phàng: 90% sự đau khổ là do chính mình gây

Suy ngẫm - PV - 04/07/2026 09:00
Điều tai hại nhất trên đời là tự trừng phạt bản thân vì lỗi lầm của người khác rồi lại tự hào về điều đó, gọi đó là "phẩm chất".

Sức mạnh của nghỉ ngơi

Tủ sách - FN - 04/07/2026 08:00
Trong quyển sách “Sức mạnh của nghỉ ngơi” (tựa gốc: Rest Easy), tác giả Ximena Vengoechea bóc tách những nguyên nhân khiến con người ngày nay khó có được giây phút nghỉ ngơi thực sự.

Xem xét trường sau đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 03/07/2026 12:00
Tuần trước, một học sinh gửi cho tôi một email: “Em sẽ sớm tốt nghiệp và xem xét vào trường sau đại học nhưng em vẫn không chắc về học cái gì hay liệu vào trường sau đại học có là quyết định đúng hay không. Em cũng không chắc liệu em có nên vào trường địa phương hay đi học nước ngoài để có bằng cấp cao. Xin thầy lời khuyên.”

Bài trắc nghiệm tâm lý của Nhật Bản! Một bức tranh nhìn ra "điều bạn ít bận tâm nhất"

Thư giãn - Thiên An - 03/07/2026 11:00
Bức tranh có phần trừu tượng dưới đây sẽ phản ánh chính xác thứ tự ưu tiên trong tâm trí bạn, từ đó gọi tên điều mà bạn ít để ý hay đặt nặng nhất.

Khi con người bắt đầu trốn khỏi smartphone: Sự trở lại của iPod và xu hướng sống “analog” giữa thời đại AI

Suy ngẫm - TĐ - 03/07/2026 10:00
 Xu hướng “quay lại với iPod” không còn là một hiện tượng nhỏ mang tính hoài niệm, mà đang trở thành một biểu hiện văn hóa rõ rệt của giới trẻ trong thời đại AI và quá tải số.

Để thanh thản khi về già

Tủ sách - FN - 03/07/2026 08:00
Giai đoạn nghỉ hưu là thời điểm mà mỗi chúng ta bắt đầu phải đối diện với nhiều thay đổi về thể chất, tâm lý lẫn giao tiếp gia đình, xã hội. Vậy làm sao để ta có thể sống hạnh phúc, thanh thản khi về già?

Cô giáo làm "tấm đệm sống" cứu người già trên thang cuốn

Truyền cảm hứng - 03/07/2026 08:00
Vào ngày 17/6 tại ga tàu điện ngầm Mạch Cao Kiều, tuyến số 1 (Nam Kinh, Trung Quốc), cô Lưu, một giáo viên tiếng Anh đã dũng cảm cứu hai người cao tuổi bị ngã trên thang cuốn. Dù bị thương nặng, cô vẫn kiên quyết từ chối tiền viện phí vì "không muốn tạo gánh nặng kinh tế cho ông bà".

Người kiểm thử phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/07/2026 12:00
Ngày nay, nhiều thứ được kiểm soát bởi phần mềm và chất lượng phần mềm trở thành vấn đề số một.

Thủ thuật Gmail: Cách đơn giản giúp giảm lượng email không mong muốn

Kỹ năng - Quang Huy - 02/07/2026 11:00
Bài viết dưới đây hướng dẫn cách loại bỏ các email không mong muốn khỏi hộp thư Gmail, giúp hòm thư gọn gàng và dễ quản lý hơn.

Carnegie: Những người không chuẩn bị cho ngày mai sẽ không có tương lai.

Suy ngẫm - Hang - 02/07/2026 10:00
Dương Lan nói rằng cuộc sống hạnh phúc không tự nhiên mà có. Chúng ta phải học cách đầu tư và tiết kiệm để có đủ vốn đảm bảo cho tương lai. Ở độ tuổi trung niên, người ta phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề. Tiền tiết kiệm chính là sự tự tin để bạn vượt qua giông bão và sức mạnh để biến nghịch cảnh thành cơ hội.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS