Gieo hạt mầm tử tế - Thế giới sẽ mãi chìm vào tăm tối nếu tôi cứ tự tay tắt đi ánh sáng

Quang Thanh11/10/2023 09:00
Gieo hạt mầm tử tế - Thế giới sẽ mãi chìm vào tăm tối nếu tôi cứ tự tay tắt đi ánh sáng

“Khi một người biết trân trọng những phước lành trong cuộc sống, họ cũng đang chọn thu hút những năng lượng tích cực và phong phú hơn.” – Michael Austin Jacobs

Tôi gặp Star lần đầu tiên cách đây 20 năm, khi anh còn là một người vô gia cư tại Thành phố New York. Anh kiếm những đồng tiền chân chính trên phố Astor bằng cách bán những đồ vật bị bỏ đi mà anh nhặt được. Thời điểm đó, anh là một anh chàng người Mỹ gốc Phi 28 tuổi không dùng chất kích thích, ăn mặc chỉn chu và nói năng nhẹ nhàng.

“Paul, anh sẽ không thể tin nổi người ta vứt những thứ gì ra đường đâu”, Star nói. Mọi thứ anh mặc trên người đều là đồ được nhặt về, kể cả chiếc quần jean hàng hiệu vô cùng vừa vặn kia. Tôi cầm lên hai chiếc đèn trang trí theo kiểu Art Deco (một trường phái nghệ thuật khởi nguồn từ Paris vào những năm 1920) anh bày trên chiếc chăn của mình, nhưng rồi tôi nhớ ra mình không mang theo ví. Lúc vừa định quay về nhà lấy tiền, tôi thấy có người chạm vào vai mình. “Đây, anh cứ lấy mấy cái đèn này đi”, Star nói. Tôi thật sự cảm động khi một người vô gia cư như anh lại có thể hào phóng đến thế.

Lúc bấy giờ, Star đang phải ngủ trong Công viên Quảng trường Tompkins. Hai năm trước đó, anh về nhà và phát hiện vợ mình dan díu với một người đàn ông khác. Star lập tức chuyển ra ngoài sống, bỏ lại vợ cùng hai đứa con nhỏ và sau đó, vì không thể tập trung làm việc nên anh đã không thể giữ được công việc bảo trì tòa nhà.

Suốt bốn năm sau đó, với sự giúp đỡ từ những người bạn của tôi, Star tìm được một công việc mới và chúng tôi đã đưa anh ấy trở lại gặp các con mình. Hai cậu con trai của anh lao vào ôm chầm lấy anh. Star nói đó là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh. Đồng thời, đó cũng là một trải nghiệm tuyệt vời đối với tôi.

Tôi thấy hình ảnh của bản thân ở Star. Tôi vẫn khư khư giữ lấy nỗi tủi hờn từ thời thơ ấu, bao gồm cả nỗi sợ hãi cha mình, hay nói đúng hơn là hình ảnh mà tôi đã gán ghép cho cha. Tôi vẫn còn giận vì những gì cha tôi đã hét vào mặt tôi nhiều năm về trước: “Tỉnh táo lại đi, không thì mày sẽ chẳng làm nên trò trống gì đâu”.

Star đã tìm được việc làm và một nơi để sống trong sáu tháng, nhưng cuối cùng anh đã nghỉ việc vì ông chủ mới của anh cứ liên tục la lối mấy lời phân biệt chủng tộc và Star lại một lần nữa trở thành người vô gia cư. Thời điểm đó, mỗi khi có việc cần rời thành phố, tầm vài lần mỗi tháng, tôi sẽ để Star ở lại căn hộ của mình. Một lần, khi tôi quay về nhà thì thấy tivi, đầu máy video và radio của mình đều biến mất. Star đã sa vào con đường nghiện ma túy. Thế nhưng, ngạc nhiên là tôi không hề thấy giận anh. Tôi biết đây chỉ là một sai lầm nhất thời, không thể nói lên điều gì về con người thật của anh cả. Nhưng hành động này đã phần nào nói lên những nỗi đau anh đang phải chịu đựng. Đó là lúc anh cần tôi hơn bao giờ hết. Tôi hoàn toàn không để bụng lỗi lầm của anh.

Nhờ tha thứ cho Star cũng như nhận ra những động lực sai lầm đang dẫn dắt anh, tôi đã hiểu hơn về cách cư xử của cha mình ngày trước. Tôi nhận ra rằng những lời khó nghe bộc phát của cha đơn giản là biểu hiện của những nỗi đau ông đang phải gánh chịu. Cả hai người đàn ông ấy đều yêu thương tôi và đều gặp phải những khó khăn riêng mà họ vẫn chưa vượt qua được.

Sau vụ bị mất đồ, tôi đã học được một bài học đáng nhớ về những giới hạn tối thiểu trong việc tin tưởng người khác, nhưng tôi cũng biết rằng Star đang lạc lối. Anh cảm thấy xấu hổ và cực kỳ ân hận vì những việc mình đã làm. Vào lần tiếp theo gặp nhau, anh đã xin lỗi tôi. Tôi nói với anh rằng tình bạn của chúng tôi quan trọng hơn những thứ vật chất ấy.

Thời điểm mới gặp Star, tôi đang dồn tất cả tâm sức cho sự nghiệp diễn hài độc thoại vốn không mấy suôn sẻ của mình. Tôi lo sợ tôi sẽ không thể đạt được những thứ mình cần: sự nổi tiếng, khả năng chứng tỏ bản thân, tiền thuê nhà. Tôi không có thời gian để cân bằng cuộc sống – thời gian dành cho những kỳ nghỉ, những mối quan hệ hay những buổi ngắm hoàng hôn. Nhưng nhờ làm bạn với Star, tôi cũng dần học được cách mở lòng.

Năm năm sau khi gặp Star, tôi chuyển đến Los Angeles và sự nghiệp của tôi bắt đầu chững lại. Tôi lúc này đã 37 tuổi và đang ở thời điểm tuyệt vọng nhất trong đời. Tôi hoàn toàn rỗng túi và cảm thấy vô cùng tuyệt vọng – dường như cha tôi đã nói đúng. Giờ đây, tôi đã học được cách chấp nhận sự thật rằng cha tôi thật ra là một người đàn ông thành công. Suốt thời niên thiếu, tôi lúc nào cũng thấy xấu hổ chỉ vì cha tôi làm nghề người đưa thư kiêm bảo trì tòa nhà và ông lái một chiếc xe hơi cũ kỹ 10 năm tuổi. Nhưng cha đã một mình kiếm tiền nuôi lớn bảy đứa con trai, trong khi tôi còn chẳng thể nuôi sống bản thân.

Khi tôi còn đang đắm chìm trong nỗi thất vọng về vận may của mình ở Los Angeles thì Star bỗng liên hệ với tôi qua điện thoại. Giờ đây, Star đang trên đà thăng tiến. Anh hiện đang làm quản lý của một tòa nhà, tham gia vài khóa học đại học, đang sống cùng các con trai và đã không đụng đến chất kích thích được bốn năm. Anh nói: “Tôi không biết cảm ơn anh như thế nào cho đủ, Paul ạ”.

Nước mắt tôi chực trào. Nếu Star có thể thay đổi cuộc sống bế tắc của anh theo hướng tốt đẹp hơn như thế, thì tôi cũng có thể. Tôi bắt đầu nhận ra một khía cạnh khác trong những lời nói cay nghiệt của cha mình. Cha tôi đã nói đúng: tôi sẽ chẳng thể làm nên trò trống gì nếu không chịu tỉnh táo ra và nhìn nhận lại cuộc sống của mình. Chuỗi ngày bất hạnh này sẽ tiếp diễn nếu tôi cứ sống mãi với lối suy nghĩ tiêu cực như thế. Thế giới của tôi mãi chìm vào tăm tối vì tôi cứ tự tay tắt đi ánh sáng.

Gần đây, khi nối lại liên lạc với Star, tôi được biết rằng anh đã bị mù cách đây bốn năm. Thái độ lạc quan của anh khiến tôi kinh ngạc. Anh bình thản nói: “Paul, tôi chưa bao giờ tự hỏi ‘Tại sao lại là tôi?’. Bên cạnh cú sốc và nỗi sợ hãi ban đầu, tôi còn tìm thấy cả sự biết ơn và kỳ lạ thay, tôi đã thấy được những gì tôi chưa từng nhìn thấy được khi còn sáng mắt. Nỗi sợ lớn nhất của tôi khi tôi còn nhỏ chính là bóng tối. Anh có tin được không? Bây giờ tôi đã có thể tự mình đi lại, tự mình băng qua đường. Thỉnh thoảng tôi cũng cần được giúp đỡ, nhưng tôi có thể tự làm được nhiều việc hơn những gì tôi từng nghĩ. Tôi có thể tự giặt giũ và còn tự nấu ăn. Tôi có được một nhận thức mới. Tôi biết chính xác vị trí của mọi vật dụng trong căn hộ của tôi.

Hồi ở trong trại cai nghiện, mỗi ngày một người đàn ông sẽ dẫn chúng tôi đi dạo xung quanh và chỉ cho chúng tôi vị trí của quán cà phê, quầy bán xúc xích cũng như ngân hàng. Anh ấy đã làm việc này mỗi ngày trong suốt hai tuần. Về sau, tôi phát hiện anh ta bị mù bẩm sinh. Anh có tin được không? Paul, đó cũng là lúc tôi biết rằng mình có thể tự lo liệu cho bản thân. Tôi vẫn còn có các con bên cạnh. Tôi đã vượt qua rất nhiều thăng trầm trong đời và tôi biết lần này mình cũng sẽ vượt qua được.

Ngày xưa, mẹ tôi đã một mình chăm sóc cả bảy đứa con. Tôi còn nhớ mình có thể nhìn thấy bùn đất qua lớp sàn gỗ nhà bếp. Anh tin được không, ngày đó chúng tôi thậm chí còn không có bếp lò và mẹ tôi đã phải dùng bàn ủi để nướng bánh mì. Tất cả những chuyện đó chính là bước chuẩn bị để tôi có thể đối mặt với tai ương này, Paul ạ. Gia đình đã giúp đỡ tôi rất nhiều và cả bạn bè tôi cũng vậy. Tôi cảm thấy mình rất may mắn”.

Đúng ngay lúc tôi đang bị cuốn vào vòng xoáy theo đuổi sự nghiệp và tiền bạc, những lời này của Star đã nhắc nhở tôi về những điều thật sự quan trọng trong đời. Đó là được sống. Là biết ơn cuộc đời. Là khả năng nhìn nhận xa hơn những gì chúng ta nhìn thấy bằng mắt – tầm nhìn chúng ta có được ngay từ lúc mới chào đời và vẫn mãi tồn tại trong mỗi chúng ta.

Tôi nhìn ra những gì Star đã trao tặng tôi: anh đã đồng ý để tôi giúp anh trong thời điểm khó khăn. Thời gian đó, tôi đang muốn mua một căn nhà và có nói qua với cha về chuyện này. Ông rất mừng cho tôi. Một tuần sau, tôi nhận được một lá thư từ cha, bên trong có kèm theo một tấm séc rất hào phóng, đủ để giúp tôi trả khoản tiền đặt cọc.

Suốt bao năm qua, tôi vẫn cứ muốn cha xin lỗi mình, nhưng tôi lại chưa bao giờ nhận ra tất cả những điều tốt đẹp mà cha đã làm cho tôi, đặc biệt là việc cha đã tha thứ cho thái độ hằn học, xa cách của tôi và sẵn lòng đưa tay ra giúp đỡ. Cha đã luôn ở cạnh và đỡ đần tôi. Tôi nhận ra được tất cả những điều này chính là nhờ người bạn vô gia cư tốt bụng đã tặng tôi hai chiếc đèn vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp mặt.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Cuốn sách tên 'Không khóc giữa nhân gian' nhưng không dạy ai ngừng buồn

Chúng ta quen coi nỗi buồn như một lỗi cần sửa: buồn thì phải quên, phải bận rộn lên, phải đi đâu đó cho khuây. “Không khóc giữa nhân gian” của Đại đức Thích Đồng Tâm đi ngược lại, tác giả không giúp nỗi buồn biến mất, mà đề nghị ta thôi xem nó là kẻ thù.
2

Không khóc giữa nhân gian - Khổ đau chỉ là ảo tưởng do chính mình tạo

Tất cả chúng ta, không ngoại trừ bất kỳ ai trong đời này, đều đang bước vào một kỳ thi tâm linh.
3

“Không khóc giữa nhân gian”: vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên, tự tại”. Đó là điều mà Đại đức Thích Đồng Tâm muốn chia sẻ với người đọc trong tập sách “Không khóc giữa nhân gian” của mình.
4

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?
5

‘Thế giới trong giọt nước’ - Một hành trình dịu dàng về yêu thương và trưởng thành

​​​​​​​“Bạn có biết cả thế giới rộng lớn cũng có thể nằm gọn trong một giọt nước bé xíu không?” Đó là câu hỏi mà Regina Linke đặt ra trong “Thế giới trong giọt nước” một cuốn sách tranh chưa đầy 200 trang. Nhưng qua vài dòng hội thoại và những nét vẽ tối giản ấy, cả trẻ em lẫn người lớn đều có thể bắt gặp một phần của mình trong câu chuyện.

55 nguyên tắc ứng xử thiết yếu để thành công - Khiêm tốn là một trong những nguyên tắc nền tảng

Khiêm tốn có thể giúp bạn tạo ra mối quan hệ tốt hơn, góp phần tạo nên sự thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

Sống đời tự do - Tận hưởng cuộc sống thay vì bắt nó vận hành theo cách bạn muốn

"Sống đời tự do" của Michael Singer là cuốn sách mang đến thông điệp giải phóng tâm hồn khỏi những ràng buộc, lo lắng và giới hạn trong cuộc sống hàng ngày để đạt đến trạng thái bình an sâu sắc và sự thông tuệ luôn sẵn có bên trong mình.

7 chiến lược để sống sung túc và hạnh phúc - Tạo dựng cuộc đời như mình mong muốn

5 từ khóa then chốt mà bất kỳ ai cũng nên ghi nhớ để có cuộc sống sung túc và hạnh phúc

'Gieo hạt mầm tử tế', ươm 'Những chồi non hy vọng' để hưởng bóng mát cuộc đời

Thông qua những câu chuyện nhỏ trong “Gieo hạt mầm tử tế” và “Những chồi non hy vọng” bạn đọc sẽ khám phá ra sức lan tỏa mạnh mẽ của lòng tốt và hy vọng, cũng như ý nghĩa to lớn mà mỗi hành động tưởng chừng nhỏ bé mang lại cho cuộc đời.

7 chiến lược để sống sung túc và hạnh phúc - Bạn phải là ông chủ của đồng tiền

“Tình yêu tiền bạc là nguồn gốc của mọi tội lỗi”. Câu này hoàn toàn đúng. Nếu bạn xem tiền bạc là tình yêu của mình và theo đuổi sự giàu có đến mức không còn bận tâm đến hoặc hy sinh những giá trị khác thì bạn đang mất đi chứ không phải đạt được.

Bản giao hưởng cuộc sống - Kẻ trộm đồng hồ

“Trẻ em học từ chính bản thân người lớn chúng ta nhiều hơn tất cả những gì chúng ta dạy trẻ.” - W.E.B. Dubois

Trưởng thành - Osho: Hãy tận hưởng cuộc sống từ những điều nhỏ bé nhất

Mọi thứ bạn làm nên thể hiện con người bạn; nó mang dấu ấn của bạn. Khi đó, cuộc sống trở thành một lễ hội bất tận.

Hãy ‘Gieo hạt mầm tử tế’ và nuôi dưỡng ‘Những chồi non hi vọng’ cuộc sống sẽ luôn diệu kỳ

Nếu “Gieo hạt mầm tử tế” gồm những câu chuyện cảm động, sâu sắc và truyền cảm hứng; thì “Những chồi non hy vọng” lại nhấn mạnh đến các vấn đề thường gặp trong đời sống hiện đại: những mối quan hệ độc hại, chứng trầm cảm...

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Apple lưu ý người dùng không nên lạm dụng một nút bấm trên iPhone

Kỹ năng - Huỳnh Duy - 03/08/2026 11:00
Thao tác tưởng chừng vô hại này có thể khiến iPhone đối mặt với nguy cơ hư hỏng.

Bạn có đang mắc phải tình trạng “Rumination” - Càng nghĩ càng mắc kẹt?

Suy ngẫm - TĐ - 03/08/2026 10:00
Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm nằm thao thức vì một cuộc tranh cãi chưa có hồi kết, một quyết định sai lầm trong quá khứ hay nỗi lo về tương lai. Chúng ta tin rằng nếu tiếp tục suy nghĩ thêm một chút nữa, câu trả lời sẽ xuất hiện. Nhưng thực tế, điều xảy ra thường là ngược lại.

Khi "văn hóa đọc" không chỉ dừng lại ở việc “đọc”: Công nghệ đang định nghĩa lại cách con người tiếp nhận tri thức?

Phong cách sống - Minh Ngọc - 03/08/2026 09:00
Không còn chỉ gói gọn trong những trang sách, tri thức ngày nay được tiếp nhận qua video, podcast, AI và nhiều nền tảng số khác, đặt ra câu hỏi liệu công nghệ đang làm phai nhạt văn hóa đọc hay mở ra một "văn hóa tiếp nhận thông tin" mới.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Từ sách - Phim - FN - 03/08/2026 08:00
Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Vi công nhân: Xu hướng khoán ngoài toàn cầu mới

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/08/2026 11:00
Thiếu hụt kĩ năng CNTT toàn cần đã đạt tới điểm găng vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang phục hồi chậm chạp.

Bức ảnh này có bao nhiêu khuôn mặt?

Thư giãn - PV - 02/08/2026 10:00
Bức ảnh này có bốn khuôn mặt, và sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi chỉ tìm thấy ba khuôn mặt. Tôi sẽ rất ấn tượng nếu bạn có thể tìm thấy cả bốn khuôn mặt.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS