Phó giáo sư Việt kể chuyện học sinh bị đuổi học: Nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu

Hiểu Đan - CFB30/09/2025 10:00
Phó giáo sư Việt kể chuyện học sinh bị đuổi học: Nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu

Có yêu thương mà không có giới hạn, đó là phản nhân văn.

Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa ban hành Thông tư 19 về khen thưởng và kỷ luật học sinh, hiệu lực từ 31/10. Theo đó, hình thức kỷ luật cao nhất với học sinh là viết bản tự kiểm điểm, thay vì đình chỉ học (có thời hạn) như hiện nay.

Quy định này dẫn tới nhiều luồng ý kiến trái chiều: Có người ủng hộ, cho rằng có nhiều cách để kỷ luật học sinh phù hợp. Nhưng cũng không ít người lo ngại sẽ khó "răn đe" học trò. Họ đặt câu hỏi: Liệu bỏ hẳn hình thức đuổi học liệu có thực sự nhân văn, hay chỉ là sự dung túng cho bạo lực học đường? 

Liệu trong một số trường hợp, lời "xin lỗi" có đủ, và hệ thống giáo dục có nên nhìn thẳng vào trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ giáo viên, học sinh, cũng như thiết lập cơ chế xử lý nghiêm minh và hỗ trợ tâm lý kịp thời? Và quan trọng nhất: Nếu đuổi học, thì đi kèm đuổi học cần có giải pháp nào để "giữ lại trong hệ thống", không để trẻ bị bỏ rơi?

Dưới đây là bài viết của chị Nguyễn Thị Thu Hiền - Phó giáo sư (Trường Y, Đại học Aalborg, Đan Mạch) xoay quanh vấn đề này:

*****

Cách đây gần 2 năm, ở lớp con tôi, có hai bạn học sinh khá nghịch ngợm. Đôi khi các bạn ấy ngồi trong lớp làm ồn, ảnh hưởng đến bài giảng của cô. Có lúc thì cãi nhau với bạn, trêu chọc các bạn khác. Lúc khác lại mang các anh lớn ngoài trường vào chơi, hút thuốc lá. 

Nhà trường (hiệu trưởng, thầy cô chủ nhiệm) và gia đình đã có nhiều cuộc họp để cùng giám sát, nhắc nhở, khuyên răn hai bạn cũng đến hơn năm. Sự việc đỉnh điểm cuối cùng là hai bạn đánh hai bạn khác trong lớp. 

Hiệu trưởng buộc phải đưa ra quyết định đuổi học. Dù hai bạn ấy đang cuối năm lớp 8, và năm sau sẽ là năm thi tốt nghiệp cấp II. Đó là quyết định đau lòng, nhưng đúng đắn. Vì an toàn của cả lớp. Vì kỷ luật của nhà trường. Nếu nhà trường bao che, có lẽ một vụ việc còn tồi tệ hơn sẽ xảy ra.

Phó giáo sư Việt kể chuyện 2 học sinh bị đuổi học và lời nhắn gửi: Nếu nhân nhượng, nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu - Ảnh 1.
Chị Nguyễn Thị Thu Hiền - Phó giáo sư (Trường Y, Đại học Aalborg, Đan Mạch), tác giả sách Cuộc phiêu lưu của Balla và Harry.

Gần đây, việc một học sinh lớp 7 mang vật sắc nhọn vào lớp, túm tóc, quật ngã, khống chế cô giáo trong nhiều phút khiến tôi thấy ám ảnh và đau lòng. Cả lớp ngồi im. Không ai can. Không ai báo người lớn. Có em còn kéo rèm. Làm thế nào mà một đứa trẻ dám tấn công thầy cô? Làm thế nào mà cả lớp im lặng đến thế?

Không thể coi là chuyện nhỏ

Tôi cũng đọc qua một vài bình luận trong vòng bạn bè và một vài anh chị mà tôi hay theo dõi. Có nhiều bình luận cho rằng: "Trẻ con bồng bột", "Chỉ một phút nóng nảy", "Mọi người cứ đang chuyện bé xé ra to". Không. Đây không thể coi là chuyện nhỏ. Đây không còn là một "hành động bột phát". Khi một học sinh nắm tóc cô giáo rất lâu, liên tục dúi xuống bàn, quật xuống đất, giữ chặt không buông, đó là bạo lực có chủ ý.

Hành vi này không chỉ là một sự việc cá nhân, mà là dấu hiệu báo động về môi trường học đường: nơi mà kỷ luật, sự tôn trọng lẫn nhau đang bị xem nhẹ, và trẻ em có thể hành xử vượt ra ngoài giới hạn đạo đức, pháp luật.

Nếu hành vi ấy được cho qua bằng một lời xin lỗi, thông điệp gửi đi là gì? Đánh thầy cô cũng không sao. Chỉ cần xin lỗi là xong. Giáo viên không được bảo vệ. Với tôi, đó không phải nhân văn. Đó là sự dung túng.

Khi xem đoạn video, điều khiến tôi rùng mình không chỉ vì hành vi bạo lực, mà còn vì sự im lặng kéo dài của cả lớp. Có thông tin rằng lúc ấy, cô giáo vì lo ngại học sinh mang vật sắc nhọn nên đã dặn các em ngồi yên, không gây kích động. Nhưng thực tế trong video lại cho thấy một cảnh tượng khác: có em vẫn đi lại, có em nói chuyện, có em kéo rèm. Nghĩa là lớp học không rơi vào trạng thái căng thẳng, hoảng loạn. Trái lại, nhiều em dường như xem sự việc như một "cảnh tượng bình thường". Đó mới là điều đáng sợ.

Không em nào chạy đi báo thầy cô khác. Không em nào đứng ra can. Không tiếng kêu cứu. Tại sao? Vì quá bất ngờ? Vì quá sợ hãi? Hay vì đã quen coi bạo lực là "một màn diễn"? Dù lý do là gì, sự im lặng ấy cũng là hồi chuông báo động. Nó cho thấy: nếu chúng ta tiếp tục bao che, thì chính chúng ta đang dạy trẻ rằng trước cái ác, hãy im lặng, hãy coi như không thấy.

Cách chúng ta đang xử lý sự việc này như thế nào? Hệ thống giáo dục cần nhìn thẳng.

Thứ nhất việc này không chỉ là lỗi của một học sinh. Nó phản ánh cả hệ thống:

• Trường học thiếu cơ chế bảo vệ giáo viên.

• Nhà trường và cơ quan quản lý thường né tránh, che giấu, chỉ lo "giữ hình ảnh".

• Chúng ta quan tâm đến việc "ai tung video" hơn là "tại sao có bạo lực".

Nếu cứ "kéo rèm che đi", vết thương sẽ mưng mủ. Không phải mọi vết thương đều tự lành. Có vết thương phải mổ ra, chữa trị tận gốc.

Hậu quả sẽ lâu dài nếu không xử lý: học sinh không được giáo dục nghiêm khắc sẽ hình thành tính cách hung hãn, xem thường luật pháp; giáo viên có thể rời nghề; môi trường học tập kém an toàn; cả lớp và trường học mất đi sự tin tưởng lẫn nhau. Xã hội phải gánh hậu quả lâu dài khi các em lớn lên không nhận thức mức độ nghiêm trọng của bạo lực.

Tại Đan Mạch, Thuỵ Điển, Na Uy, và Phần Lan nơi mà trẻ em là báu vật, đủ thứ luật lệ để bảo vệ trẻ em thì khi học sinh tấn công giáo viên bằng vũ khí, thì chắc chắn học sinh sẽ bị đình chỉ hoặc đuổi học ngay, cảnh sát và cơ quan xã hội vào cuộc. Học sinh bạo lực được đưa ra khỏi trường thường, chuyển sang trường đặc biệt, bắt buộc trị liệu tâm lý.

Vương quốc Anh: thì việc đuổi học vĩnh viễn (Permanent exclusion) áp dụng tức thì với hành vi bạo lực hoặc dùng vũ khí. Điều này đảm bảo an toàn cho học sinh và giáo viên, đồng thời gửi thông điệp rõ ràng về mức độ nghiêm trọng của bạo lực.

Úc và Canada: Tương tự như ở Anh, học sinh có hành vi bạo lực hoặc sử dụng vũ khí sẽ bị đình chỉ hoặc đuổi học ngay lập tức, sau đó tham gia chương trình phục hồi nhân phẩm và trị liệu tâm lý. Các quốc gia này coi trọng sự kết hợp giữa kỷ luật và chăm sóc tâm lý, không chỉ trừng phạt mà còn hỗ trợ phục hồi.

Điểm chung: không quốc gia nào coi đây là chuyện nhỏ. Không nơi nào cho qua bằng một lời xin lỗi.

Đuổi học không phải bỏ rơi

Mỗi khi nhắc đến "đuổi học", lập tức có người phản đối: "Không thể đẩy một đứa trẻ ra lề xã hội". Đúng. Nhưng hãy hiểu cho rõ: đuổi học khỏi trường phổ thông bình thường không đồng nghĩa với ruồng bỏ. Đây là biện pháp bắt buộc để đưa em ra khỏi môi trường mà em gây nguy hiểm cho người khác. Đó là bước chuyển sang môi trường giáo dục đặc biệt hơn – nơi có kỷ luật chặt chẽ, có trị liệu tâm lý, có sự can thiệp của cơ quan xã hội.

Đình chỉ hay đuổi học trong trường hợp này giống như việc một người bệnh nặng phải vào viện. Không ai gọi đó là "đuổi khỏi nhà". Đó là chữa trị. Vậy nên: đuổi học không phải để vứt bỏ. Đuổi học là để cứu. Bao che trong trường hợp này không khác gì sự tiếp tay. Xin lỗi không xóa được hành vi đã xảy ra. Bao che không làm lành vết thương. Ngược lại, nó nuôi dưỡng mầm độc. Nếu hôm nay dung túng, ngày mai trẻ sẽ hiểu rằng: "Chỉ cần xin lỗi là đủ".

 

Có lẽ trong rất nhiều những bình luận, bài viết, tôi thấy hiếm hoi ai đó quan tâm đến cô giáo, nhân vật bị tấn công trong video. Tôi nghĩ rằng, cô giáo ấy là nhân vật chịu tổn thương nhiều nhất. Một cú túm tóc, một cú quật xuống sàn có thể là một chấn thương vật lý. Nhưng vết thương tâm lý mới dai dẳng hơn.

Các nghiên cứu tại Bắc Âu cho thấy những giáo viên đối mặt với hành vi hung hăng của học sinh chịu rủi ro tâm lý rất cao 1, 2 & 3:

• Mất an toàn nghề nghiệp: Giáo viên không còn cảm giác được bảo vệ ngay trong lớp học.

• Burnout (cháy nghề): Nghiên cứu Bắc Âu cho thấy hành vi hung hăng của học sinh liên quan chặt chẽ đến nguy cơ burnout, trầm cảm và ý định bỏ nghề của giáo viên.

• Sang chấn tâm lý (PTSD): Sau khi bị tấn công, giáo viên có thể ám ảnh, sợ hãi, giảm hiệu quả giảng dạy.

• Lan tỏa tiêu cực: Đồng nghiệp chứng kiến cũng bị ảnh hưởng; cả tập thể rơi vào trạng thái căng thẳng, lo sợ.

Không chỉ giáo viên, học sinh chứng kiến bạo lực cũng bị tác động lâu dài 4 & 5:

• Những học sinh chứng kiến bạo lực nhưng không trực tiếp là nạn nhân có thể gặp các vấn đề về lo âu, trầm cảm, giảm khả năng học tập, và tăng nguy cơ bỏ học.

• Việc chứng kiến bạo lực cộng đồng ảnh hưởng đến sự phát triển hành vi và sức khỏe tâm lý của học sinh, cho thấy bạo lực học đường không chỉ tác động đến nạn nhân trực tiếp mà còn ảnh hưởng đến cả lớp và cộng đồng.

Nếu nhà trường xử lý nhẹ tay, thông điệp gửi đến giáo viên là: "Hãy chịu đựng đi, vì chúng tôi không bảo vệ cô đâu".  Đó là nhát cắt vào lòng tin nghề nghiệp. Giáo viên mất dần động lực, niềm tin và cảm giác an toàn – điều mà họ cần nhất để giảng dạy và hình thành nhân cách cho học sinh. Học sinh chứng kiến bạo lực sẽ học theo những hành vi tiêu cực, hình thành nhận thức lệch lạc về quyền lực, kỷ luật và sự tôn trọng lẫn nhau.

Do đó, trách nhiệm không chỉ thuộc về một cá nhân học sinh hay giáo viên, mà là trách nhiệm của toàn bộ hệ thống giáo dục và xã hội: phải bảo vệ an toàn cho giáo viên, xử lý nghiêm minh hành vi bạo lực, đồng thời cung cấp hỗ trợ tâm lý kịp thời cho cả nạn nhân và những học sinh chứng kiến sự việc. Một môi trường học đường an toàn, có kỷ luật nhưng cũng tràn đầy sự quan tâm và hỗ trợ, mới thực sự là nền tảng để nuôi dưỡng thế hệ trẻ nhân văn, biết yêu thương nhưng cũng biết tôn trọng và chịu trách nhiệm.

Cuối cùng tôi nghĩ rằng, trường học phải là nơi an toàn cho cả thầy và trò. Một học sinh lớp 7 tấn công cô giáo không thể chỉ kết thúc bằng một lời xin lỗi. Nếu nhân nhượng, nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu. Và đến khi bi kịch lớn hơn xảy ra, chúng ta không còn quyền nói rằng "chúng ta không biết trước". 

Cần những hình thức kỷ luật thật nghiêm khắc, đủ tính răn đe. Không bao che để hại.

Một xã hội nhân văn không phải là xã hội cho qua mọi lỗi lầm. Nhân văn thật sự là biết thương yêu, nhưng cũng biết kỷ luật. Có yêu thương mà không có giới hạn, đó là phản nhân văn.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Bạn luôn đưa ra lời khuyên tuyệt vời cho người khác, ngoại trừ chính mình

"Tạo khoảng cách với bản thân" (self-distancing) giải thích vì sao lời khuyên bạn có thể dành cho một người bạn chỉ trong năm phút lại là điều bạn không thể tự nói với chính mình suốt cả một tháng.
3

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.
4

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.
5

8 dấu hiệu cho thấy tổ chức của bạn đang mắc bẫy "tư duy đồng thuận độc hại"

Ngày 28/1/1986, tàu con thoi Challenger phát nổ 73 giây sau khi phóng, giết chết toàn bộ 7 thành viên phi hành đoàn trước hàng triệu người xem trực tiếp qua truyền hình.

AI gây thiệt hại cho doanh nghiệp vì làm giảm hiệu suất công việc

Nghiên cứu cho thấy trí tuệ nhân tạo (AI) đang gây suy giảm hiệu suất làm việc nhóm, gây nên thiệt hại hàng triệu USD cho doanh nghiệp.

GS John Vu - Nguyên Phong bức xúc về việc học sinh túm tóc cô giáo ở Việt Nam

Trong bức thư gửi ông Nguyễn Văn Phước, CEO công ty First News - Trí Việt, GS John Vu - Nguyên Phong đã bày tỏ nỗi bức xúc của mình trước tình hình giáo dục hiện nay và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đặt đức dục song hành với tri thức.

Công cụ nào 'áp chế' học sinh cá biệt?

Giáo viên, dư luận xã hội phản ứng khi Thông tư 19 của Bộ GD&ĐT (về khen thưởng, kỉ luật học sinh) bỏ những hình thức kỉ luật học sinh như đuổi học, tạm dừng học... mà chỉ giữ lại những hình thức như viết bản kiểm điểm, nhắc nhở. Việc này khiến nhiều giáo viên cảm thấy mất uy bởi không còn công cụ hữu hiệu để “áp chế” những học sinh cá biệt.

Vụ án dắt chó đi dạo và bi kịch 2 gia đình: Nuôi dạy con kiểu này bằng ngàn lần hại con

Vụ việc không chỉ xé nát hai gia đình, mà còn cho thấy tác hại khủng khiếp của việc nuông chiều con cái quá mức.

Đọc vụ học sinh túm tóc quật ngã cô giáo và Thông tư 19 của Bộ GD-ĐT, tôi toát mồ hôi: Nhân văn, nhưng có công bằng?

Nhân văn là tốt, nhưng chỉ khi gắn với công bằng và kỷ cương, nhân văn ấy mới thực sự có ý nghĩa.

Nhìn học sinh im lặng khi giáo viên bị túm tóc, tôi hoảng sợ các con đã được học những gì mỗi ngày?

Hình ảnh học sinh im lặng khi cô giáo bị quật ngã tại lớp học khiến tôi giật mình: Nếu những đứa trẻ chỉ được giáo dục về kiến thức mà quên dạy kỹ năng sống, dũng cảm và lòng trắc ẩn, liệu chúng có biết bảo vệ bản thân và giúp đỡ người khác khi đối diện nguy hiểm?

Cha mẹ thường làm 5 thứ này thay con, khả năng con lớn lên vô ơn tăng thêm 10%

Cha mẹ càng làm thay 5 việc này, con càng dễ ỷ lại, lớn lên vô tâm và nguy cơ bất hiếu tăng thêm mỗi năm.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Apple lưu ý người dùng không nên lạm dụng một nút bấm trên iPhone

Kỹ năng - Huỳnh Duy - 03/08/2026 11:00
Thao tác tưởng chừng vô hại này có thể khiến iPhone đối mặt với nguy cơ hư hỏng.

Bạn có đang mắc phải tình trạng “Rumination” - Càng nghĩ càng mắc kẹt?

Suy ngẫm - TĐ - 03/08/2026 10:00
Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm nằm thao thức vì một cuộc tranh cãi chưa có hồi kết, một quyết định sai lầm trong quá khứ hay nỗi lo về tương lai. Chúng ta tin rằng nếu tiếp tục suy nghĩ thêm một chút nữa, câu trả lời sẽ xuất hiện. Nhưng thực tế, điều xảy ra thường là ngược lại.

Khi "văn hóa đọc" không chỉ dừng lại ở việc “đọc”: Công nghệ đang định nghĩa lại cách con người tiếp nhận tri thức?

Phong cách sống - Minh Ngọc - 03/08/2026 09:00
Không còn chỉ gói gọn trong những trang sách, tri thức ngày nay được tiếp nhận qua video, podcast, AI và nhiều nền tảng số khác, đặt ra câu hỏi liệu công nghệ đang làm phai nhạt văn hóa đọc hay mở ra một "văn hóa tiếp nhận thông tin" mới.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Từ sách - Phim - FN - 03/08/2026 08:00
Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Vi công nhân: Xu hướng khoán ngoài toàn cầu mới

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/08/2026 11:00
Thiếu hụt kĩ năng CNTT toàn cần đã đạt tới điểm găng vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang phục hồi chậm chạp.

Bức ảnh này có bao nhiêu khuôn mặt?

Thư giãn - PV - 02/08/2026 10:00
Bức ảnh này có bốn khuôn mặt, và sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi chỉ tìm thấy ba khuôn mặt. Tôi sẽ rất ấn tượng nếu bạn có thể tìm thấy cả bốn khuôn mặt.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS