Phó giáo sư Việt kể chuyện học sinh bị đuổi học: Nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu

Hiểu Đan - CFB30/09/2025 10:00
Phó giáo sư Việt kể chuyện học sinh bị đuổi học: Nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu

Có yêu thương mà không có giới hạn, đó là phản nhân văn.

Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa ban hành Thông tư 19 về khen thưởng và kỷ luật học sinh, hiệu lực từ 31/10. Theo đó, hình thức kỷ luật cao nhất với học sinh là viết bản tự kiểm điểm, thay vì đình chỉ học (có thời hạn) như hiện nay.

Quy định này dẫn tới nhiều luồng ý kiến trái chiều: Có người ủng hộ, cho rằng có nhiều cách để kỷ luật học sinh phù hợp. Nhưng cũng không ít người lo ngại sẽ khó "răn đe" học trò. Họ đặt câu hỏi: Liệu bỏ hẳn hình thức đuổi học liệu có thực sự nhân văn, hay chỉ là sự dung túng cho bạo lực học đường? 

Liệu trong một số trường hợp, lời "xin lỗi" có đủ, và hệ thống giáo dục có nên nhìn thẳng vào trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ giáo viên, học sinh, cũng như thiết lập cơ chế xử lý nghiêm minh và hỗ trợ tâm lý kịp thời? Và quan trọng nhất: Nếu đuổi học, thì đi kèm đuổi học cần có giải pháp nào để "giữ lại trong hệ thống", không để trẻ bị bỏ rơi?

Dưới đây là bài viết của chị Nguyễn Thị Thu Hiền - Phó giáo sư (Trường Y, Đại học Aalborg, Đan Mạch) xoay quanh vấn đề này:

*****

Cách đây gần 2 năm, ở lớp con tôi, có hai bạn học sinh khá nghịch ngợm. Đôi khi các bạn ấy ngồi trong lớp làm ồn, ảnh hưởng đến bài giảng của cô. Có lúc thì cãi nhau với bạn, trêu chọc các bạn khác. Lúc khác lại mang các anh lớn ngoài trường vào chơi, hút thuốc lá. 

Nhà trường (hiệu trưởng, thầy cô chủ nhiệm) và gia đình đã có nhiều cuộc họp để cùng giám sát, nhắc nhở, khuyên răn hai bạn cũng đến hơn năm. Sự việc đỉnh điểm cuối cùng là hai bạn đánh hai bạn khác trong lớp. 

Hiệu trưởng buộc phải đưa ra quyết định đuổi học. Dù hai bạn ấy đang cuối năm lớp 8, và năm sau sẽ là năm thi tốt nghiệp cấp II. Đó là quyết định đau lòng, nhưng đúng đắn. Vì an toàn của cả lớp. Vì kỷ luật của nhà trường. Nếu nhà trường bao che, có lẽ một vụ việc còn tồi tệ hơn sẽ xảy ra.

Phó giáo sư Việt kể chuyện 2 học sinh bị đuổi học và lời nhắn gửi: Nếu nhân nhượng, nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu - Ảnh 1.
Chị Nguyễn Thị Thu Hiền - Phó giáo sư (Trường Y, Đại học Aalborg, Đan Mạch), tác giả sách Cuộc phiêu lưu của Balla và Harry.

Gần đây, việc một học sinh lớp 7 mang vật sắc nhọn vào lớp, túm tóc, quật ngã, khống chế cô giáo trong nhiều phút khiến tôi thấy ám ảnh và đau lòng. Cả lớp ngồi im. Không ai can. Không ai báo người lớn. Có em còn kéo rèm. Làm thế nào mà một đứa trẻ dám tấn công thầy cô? Làm thế nào mà cả lớp im lặng đến thế?

Không thể coi là chuyện nhỏ

Tôi cũng đọc qua một vài bình luận trong vòng bạn bè và một vài anh chị mà tôi hay theo dõi. Có nhiều bình luận cho rằng: "Trẻ con bồng bột", "Chỉ một phút nóng nảy", "Mọi người cứ đang chuyện bé xé ra to". Không. Đây không thể coi là chuyện nhỏ. Đây không còn là một "hành động bột phát". Khi một học sinh nắm tóc cô giáo rất lâu, liên tục dúi xuống bàn, quật xuống đất, giữ chặt không buông, đó là bạo lực có chủ ý.

Hành vi này không chỉ là một sự việc cá nhân, mà là dấu hiệu báo động về môi trường học đường: nơi mà kỷ luật, sự tôn trọng lẫn nhau đang bị xem nhẹ, và trẻ em có thể hành xử vượt ra ngoài giới hạn đạo đức, pháp luật.

Nếu hành vi ấy được cho qua bằng một lời xin lỗi, thông điệp gửi đi là gì? Đánh thầy cô cũng không sao. Chỉ cần xin lỗi là xong. Giáo viên không được bảo vệ. Với tôi, đó không phải nhân văn. Đó là sự dung túng.

Khi xem đoạn video, điều khiến tôi rùng mình không chỉ vì hành vi bạo lực, mà còn vì sự im lặng kéo dài của cả lớp. Có thông tin rằng lúc ấy, cô giáo vì lo ngại học sinh mang vật sắc nhọn nên đã dặn các em ngồi yên, không gây kích động. Nhưng thực tế trong video lại cho thấy một cảnh tượng khác: có em vẫn đi lại, có em nói chuyện, có em kéo rèm. Nghĩa là lớp học không rơi vào trạng thái căng thẳng, hoảng loạn. Trái lại, nhiều em dường như xem sự việc như một "cảnh tượng bình thường". Đó mới là điều đáng sợ.

Không em nào chạy đi báo thầy cô khác. Không em nào đứng ra can. Không tiếng kêu cứu. Tại sao? Vì quá bất ngờ? Vì quá sợ hãi? Hay vì đã quen coi bạo lực là "một màn diễn"? Dù lý do là gì, sự im lặng ấy cũng là hồi chuông báo động. Nó cho thấy: nếu chúng ta tiếp tục bao che, thì chính chúng ta đang dạy trẻ rằng trước cái ác, hãy im lặng, hãy coi như không thấy.

Cách chúng ta đang xử lý sự việc này như thế nào? Hệ thống giáo dục cần nhìn thẳng.

Thứ nhất việc này không chỉ là lỗi của một học sinh. Nó phản ánh cả hệ thống:

• Trường học thiếu cơ chế bảo vệ giáo viên.

• Nhà trường và cơ quan quản lý thường né tránh, che giấu, chỉ lo "giữ hình ảnh".

• Chúng ta quan tâm đến việc "ai tung video" hơn là "tại sao có bạo lực".

Nếu cứ "kéo rèm che đi", vết thương sẽ mưng mủ. Không phải mọi vết thương đều tự lành. Có vết thương phải mổ ra, chữa trị tận gốc.

Hậu quả sẽ lâu dài nếu không xử lý: học sinh không được giáo dục nghiêm khắc sẽ hình thành tính cách hung hãn, xem thường luật pháp; giáo viên có thể rời nghề; môi trường học tập kém an toàn; cả lớp và trường học mất đi sự tin tưởng lẫn nhau. Xã hội phải gánh hậu quả lâu dài khi các em lớn lên không nhận thức mức độ nghiêm trọng của bạo lực.

Tại Đan Mạch, Thuỵ Điển, Na Uy, và Phần Lan nơi mà trẻ em là báu vật, đủ thứ luật lệ để bảo vệ trẻ em thì khi học sinh tấn công giáo viên bằng vũ khí, thì chắc chắn học sinh sẽ bị đình chỉ hoặc đuổi học ngay, cảnh sát và cơ quan xã hội vào cuộc. Học sinh bạo lực được đưa ra khỏi trường thường, chuyển sang trường đặc biệt, bắt buộc trị liệu tâm lý.

Vương quốc Anh: thì việc đuổi học vĩnh viễn (Permanent exclusion) áp dụng tức thì với hành vi bạo lực hoặc dùng vũ khí. Điều này đảm bảo an toàn cho học sinh và giáo viên, đồng thời gửi thông điệp rõ ràng về mức độ nghiêm trọng của bạo lực.

Úc và Canada: Tương tự như ở Anh, học sinh có hành vi bạo lực hoặc sử dụng vũ khí sẽ bị đình chỉ hoặc đuổi học ngay lập tức, sau đó tham gia chương trình phục hồi nhân phẩm và trị liệu tâm lý. Các quốc gia này coi trọng sự kết hợp giữa kỷ luật và chăm sóc tâm lý, không chỉ trừng phạt mà còn hỗ trợ phục hồi.

Điểm chung: không quốc gia nào coi đây là chuyện nhỏ. Không nơi nào cho qua bằng một lời xin lỗi.

Đuổi học không phải bỏ rơi

Mỗi khi nhắc đến "đuổi học", lập tức có người phản đối: "Không thể đẩy một đứa trẻ ra lề xã hội". Đúng. Nhưng hãy hiểu cho rõ: đuổi học khỏi trường phổ thông bình thường không đồng nghĩa với ruồng bỏ. Đây là biện pháp bắt buộc để đưa em ra khỏi môi trường mà em gây nguy hiểm cho người khác. Đó là bước chuyển sang môi trường giáo dục đặc biệt hơn – nơi có kỷ luật chặt chẽ, có trị liệu tâm lý, có sự can thiệp của cơ quan xã hội.

Đình chỉ hay đuổi học trong trường hợp này giống như việc một người bệnh nặng phải vào viện. Không ai gọi đó là "đuổi khỏi nhà". Đó là chữa trị. Vậy nên: đuổi học không phải để vứt bỏ. Đuổi học là để cứu. Bao che trong trường hợp này không khác gì sự tiếp tay. Xin lỗi không xóa được hành vi đã xảy ra. Bao che không làm lành vết thương. Ngược lại, nó nuôi dưỡng mầm độc. Nếu hôm nay dung túng, ngày mai trẻ sẽ hiểu rằng: "Chỉ cần xin lỗi là đủ".

 

Có lẽ trong rất nhiều những bình luận, bài viết, tôi thấy hiếm hoi ai đó quan tâm đến cô giáo, nhân vật bị tấn công trong video. Tôi nghĩ rằng, cô giáo ấy là nhân vật chịu tổn thương nhiều nhất. Một cú túm tóc, một cú quật xuống sàn có thể là một chấn thương vật lý. Nhưng vết thương tâm lý mới dai dẳng hơn.

Các nghiên cứu tại Bắc Âu cho thấy những giáo viên đối mặt với hành vi hung hăng của học sinh chịu rủi ro tâm lý rất cao 1, 2 & 3:

• Mất an toàn nghề nghiệp: Giáo viên không còn cảm giác được bảo vệ ngay trong lớp học.

• Burnout (cháy nghề): Nghiên cứu Bắc Âu cho thấy hành vi hung hăng của học sinh liên quan chặt chẽ đến nguy cơ burnout, trầm cảm và ý định bỏ nghề của giáo viên.

• Sang chấn tâm lý (PTSD): Sau khi bị tấn công, giáo viên có thể ám ảnh, sợ hãi, giảm hiệu quả giảng dạy.

• Lan tỏa tiêu cực: Đồng nghiệp chứng kiến cũng bị ảnh hưởng; cả tập thể rơi vào trạng thái căng thẳng, lo sợ.

Không chỉ giáo viên, học sinh chứng kiến bạo lực cũng bị tác động lâu dài 4 & 5:

• Những học sinh chứng kiến bạo lực nhưng không trực tiếp là nạn nhân có thể gặp các vấn đề về lo âu, trầm cảm, giảm khả năng học tập, và tăng nguy cơ bỏ học.

• Việc chứng kiến bạo lực cộng đồng ảnh hưởng đến sự phát triển hành vi và sức khỏe tâm lý của học sinh, cho thấy bạo lực học đường không chỉ tác động đến nạn nhân trực tiếp mà còn ảnh hưởng đến cả lớp và cộng đồng.

Nếu nhà trường xử lý nhẹ tay, thông điệp gửi đến giáo viên là: "Hãy chịu đựng đi, vì chúng tôi không bảo vệ cô đâu".  Đó là nhát cắt vào lòng tin nghề nghiệp. Giáo viên mất dần động lực, niềm tin và cảm giác an toàn – điều mà họ cần nhất để giảng dạy và hình thành nhân cách cho học sinh. Học sinh chứng kiến bạo lực sẽ học theo những hành vi tiêu cực, hình thành nhận thức lệch lạc về quyền lực, kỷ luật và sự tôn trọng lẫn nhau.

Do đó, trách nhiệm không chỉ thuộc về một cá nhân học sinh hay giáo viên, mà là trách nhiệm của toàn bộ hệ thống giáo dục và xã hội: phải bảo vệ an toàn cho giáo viên, xử lý nghiêm minh hành vi bạo lực, đồng thời cung cấp hỗ trợ tâm lý kịp thời cho cả nạn nhân và những học sinh chứng kiến sự việc. Một môi trường học đường an toàn, có kỷ luật nhưng cũng tràn đầy sự quan tâm và hỗ trợ, mới thực sự là nền tảng để nuôi dưỡng thế hệ trẻ nhân văn, biết yêu thương nhưng cũng biết tôn trọng và chịu trách nhiệm.

Cuối cùng tôi nghĩ rằng, trường học phải là nơi an toàn cho cả thầy và trò. Một học sinh lớp 7 tấn công cô giáo không thể chỉ kết thúc bằng một lời xin lỗi. Nếu nhân nhượng, nếu dung túng, chúng ta đang tiếp tay cho cái xấu. Và đến khi bi kịch lớn hơn xảy ra, chúng ta không còn quyền nói rằng "chúng ta không biết trước". 

Cần những hình thức kỷ luật thật nghiêm khắc, đủ tính răn đe. Không bao che để hại.

Một xã hội nhân văn không phải là xã hội cho qua mọi lỗi lầm. Nhân văn thật sự là biết thương yêu, nhưng cũng biết kỷ luật. Có yêu thương mà không có giới hạn, đó là phản nhân văn.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Cổ nhân dặn về 'của cải': Giàu hay nghèo không phụ thuộc vào kiếm được bao nhiêu mà ở việc giữ 2 thứ này

Người xưa có câu: “Của đi thay người” hay “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Những quan niệm này không chỉ là lời dặn về đạo đức mà còn chứa đựng triết lý sâu sắc về tài lộc. Trong xã hội hiện đại, chúng ta thường tập trung vào việc kiếm tiền nhanh nhất, nhiều nhất, mà quên đi bài học quan trọng hơn cả: Giữ gìn.
2

Sau tuổi 50, khôn ngoan thì đừng nói 5 câu này với họ hàng

Sau tuổi 50, sống sao cho thấu đáo là một dạng khôn ngoan.
3

Người càng dễ thành công càng có xu hướng làm điều này một mình

Những người có khả năng đạt được thành công thường chủ động tạo ra điều này.
4

Nói thật tuổi 40: Dám mắc nợ người khác là một loại tự tin, biết cách trả nợ là một loại trí tuệ!

Ân tình giống như việc sơn một bức tường, bạn giúp tôi tôi giúp bạn, sơn lớp này tới lớp khác, mối quan hệ sẽ ngày càng khăng khít hơn.
5

Gen Z không biết Steve Jobs? Đó không phải vấn đề!

Sau kỳ thi sáng nay, nhiều người lớn đang lo lắng rằng Gen Z không biết Steve Jobs là ai. Đây là góc nhìn sai.

AI gây thiệt hại cho doanh nghiệp vì làm giảm hiệu suất công việc

Nghiên cứu cho thấy trí tuệ nhân tạo (AI) đang gây suy giảm hiệu suất làm việc nhóm, gây nên thiệt hại hàng triệu USD cho doanh nghiệp.

GS John Vu - Nguyên Phong bức xúc về việc học sinh túm tóc cô giáo ở Việt Nam

Trong bức thư gửi ông Nguyễn Văn Phước, CEO công ty First News - Trí Việt, GS John Vu - Nguyên Phong đã bày tỏ nỗi bức xúc của mình trước tình hình giáo dục hiện nay và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đặt đức dục song hành với tri thức.

Công cụ nào 'áp chế' học sinh cá biệt?

Giáo viên, dư luận xã hội phản ứng khi Thông tư 19 của Bộ GD&ĐT (về khen thưởng, kỉ luật học sinh) bỏ những hình thức kỉ luật học sinh như đuổi học, tạm dừng học... mà chỉ giữ lại những hình thức như viết bản kiểm điểm, nhắc nhở. Việc này khiến nhiều giáo viên cảm thấy mất uy bởi không còn công cụ hữu hiệu để “áp chế” những học sinh cá biệt.

Vụ án dắt chó đi dạo và bi kịch 2 gia đình: Nuôi dạy con kiểu này bằng ngàn lần hại con

Vụ việc không chỉ xé nát hai gia đình, mà còn cho thấy tác hại khủng khiếp của việc nuông chiều con cái quá mức.

Đọc vụ học sinh túm tóc quật ngã cô giáo và Thông tư 19 của Bộ GD-ĐT, tôi toát mồ hôi: Nhân văn, nhưng có công bằng?

Nhân văn là tốt, nhưng chỉ khi gắn với công bằng và kỷ cương, nhân văn ấy mới thực sự có ý nghĩa.

Nhìn học sinh im lặng khi giáo viên bị túm tóc, tôi hoảng sợ các con đã được học những gì mỗi ngày?

Hình ảnh học sinh im lặng khi cô giáo bị quật ngã tại lớp học khiến tôi giật mình: Nếu những đứa trẻ chỉ được giáo dục về kiến thức mà quên dạy kỹ năng sống, dũng cảm và lòng trắc ẩn, liệu chúng có biết bảo vệ bản thân và giúp đỡ người khác khi đối diện nguy hiểm?

Cha mẹ thường làm 5 thứ này thay con, khả năng con lớn lên vô ơn tăng thêm 10%

Cha mẹ càng làm thay 5 việc này, con càng dễ ỷ lại, lớn lên vô tâm và nguy cơ bất hiếu tăng thêm mỗi năm.

Làm việc hay không làm việc

Blog GS John VU - GS John Vu - 20/06/2026 12:00
Tuần trước tôi nhận được một email: “Dường như là thầy đang khuyến khích sinh viên đi làm trong khi vẫn đang học đại học nhưng bố mẹ em bảo em rằng em phải tập trung vào học tập vì họ có thể chăm lo cho em. Đi làm sẽ làm phân tán học tập của em và em KHÔNG nên làm hai điều đồng thời thì sẽ không thành công trong cái nào. Thầy nghĩ thế nào?”

‘Thuật nhìn người’ của Gia Cát Lượng: Quan sát 7 điều, người tài - người tệ không thể che giấu!

Kỹ năng - Diệu Đan - 20/06/2026 11:00
7 tiêu chí nhìn người của Gia Cát Lượng không chỉ đúng trong việc chọn tướng thời loạn, mà còn là kim chỉ nam hữu ích trong thời hiện đại khi quản trị nhân sự, kinh doanh ngày nay.

Bộ não của bạn đạt đỉnh cao ở độ tuổi nào?

Suy ngẫm - Phạm Hường - 20/06/2026 10:00
Khi tuổi trẻ dần trôi vào dĩ vãng, bạn có thể bắt đầu lo sợ về tuổi già, nhưng nghiên cứu cho biết nhiều người trong chúng ta, chức năng tâm lý tổng thể thực sự đạt đỉnh điểm ở độ tuổi từ 55 đến 60.

CEO Nvidia hé lộ bí mật thành công trong sự nghiệp của một con người

Phong cách sống - Mai Trang - 20/06/2026 09:00
Đó là hãy học cách yêu công việc mình đang làm thay bằng tìm kiếm công việc mình yêu thích.

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Từ sách - Phim - TĐ - 20/06/2026 08:00
Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Lập mục đích

Blog GS John VU - GS John Vu - 19/06/2026 12:00
Bạn có biết thuyền trưởng dẫn hướng con thuyền của mình trên đại dương thế nào không?

Tâm lý CEO: Nghệ thuật giữ bình tĩnh, ra quyết định và dẫn dắt trong áp lực

Kỹ năng - Vũ Anh - 19/06/2026 11:00
Giữ được sự minh mẫn, kiểm soát cảm xúc và ra quyết định tỉnh táo trong khủng hoảng — đó là “môn võ thượng thừa” mà không trường lớp nào có thể dạy.

"Thần đồng" Đại học Thanh Hoa, 49 tuổi vẫn thất nghiệp: Khi ra tới biển lớn, mới biết bản thân chỉ là hạt cát nhỏ

Suy ngẫm - Nguyễn Phượng - 19/06/2026 10:00
Khi vào đại học Thanh Hoa, nam sinh được mệnh danh là "thần đồng" mới biết còn nhiều người giỏi hơn mình.

Con trai duy nhất của Gia Cát Lượng vì sao không thể nối nghiệp cha?

Phong cách sống - Linh Lan - 19/06/2026 09:00
Gia Cát Lượng chỉ có một con trai ruột, rất thông tuệ và sớm được trọng dụng, nhưng "bên ngoài chẳng giúp được quốc gia, bên trong chẳng thể thay đổi triều chính".

Minh triết từ nỗi bất an - Khi hiểu biết làm con người mệt mỏi hơn

Từ sách - Phim - Bảo Lam - 19/06/2026 08:00
Trong “Minh triết từ nỗi bất an”, Alan Watts viết về một nghịch lý rất gần với con người hiện đại: càng cố hiểu, cố dự đoán và kiểm soát đời sống để thấy an toàn, ta lại càng dễ mắc kẹt trong lo âu.

Công nghệ và cơ hội

Blog GS John VU - GS John Vu - 18/06/2026 12:00
Nếu chúng ta nhìn lại thành tựu của công nghệ, chúng ta sẽ ngạc nhiên về tiến bộ đã được thực hiện.

Warren Buffett tiết lộ nguyên tắc vàng, đảm bảo sự thành công bền vững

Phong cách sống - Thiên Di - 18/06/2026 11:41
Bên cạnh những phân tích sắc sảo về báo cáo tài chính hay các thương vụ đầu tư trị giá hàng tỷ USD, huyền thoại Warren Buffett mới đây đã chia sẻ về một triết lý sống cốt lõi mà ông cho rằng là chìa khóa để duy trì sự thành công và bền vững cho mọi tổ chức.

Sắp phát hành: Sức mạnh của nghỉ ngơi

Tủ sách - FN - 18/06/2026 08:00
Chúng ta thường nghĩ rằng nghỉ ngơi là ngủ một giấc, nằm yên một lúc, tạm rời công việc rồi cơ thể sẽ tự hồi phục lại. Nhưng có lúc ta ngủ đủ mà vẫn thức dậy trong trạng thái nặng nề. Cơ thể có thể không quá mỏi, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng; ta vẫn thấy mình phải trả lời tin nhắn, phải tỏ ra ổn, phải chiều lòng người khác, phải tiếp tục.

Phần mềm mã nguồn mở

Blog GS John VU - GS John Vu - 17/06/2026 12:00
Phần mềm “nguồn mở” là phần mềm được viết theo cách mã nguồn để mở, sẵn có cho mọi người dùng, thay đổi, cải tiến và tự do phân phối lại nó.

Người già khôn ngoan thường giả bộ 3 điều này với con cái

Kỹ năng - Thanh Hương - 17/06/2026 11:00
Có những thứ nên giả bộ cho qua
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS