Ánh sáng trong ta – Giải mã nỗi sợ hãi kỳ 2: Sức mạnh là thứ nằm ở mặt trái của nỗi sợ hãi

Quang Thanh21/05/2025 09:00
Ánh sáng trong ta – Giải mã nỗi sợ hãi kỳ 2: Sức mạnh là thứ nằm ở mặt trái của nỗi sợ hãi

​​​​​​​Đối với nhiều người, nỗi sợ hãi có thể là một di sản nặng nề được truyền qua nhiều thế hệ, và chúng ta cần rất nhiều nỗ lực để chống lại cũng như gạt bỏ nó.

Hãy bước ra ngoài với một chút sợ hãi…

Khi còn là một cô bé, tôi thường hoảng sợ trước các cơn dông bão dữ dội quét qua Chicago vào những buổi tối mùa hè ẩm ướt. Những lúc đó cha tôi sẽ ôm lấy tôi và giảng giải về cơ chế của các hiện tượng thời tiết đang diễn ra. Cha chưa bao giờ bắt tôi phải vượt qua nỗi sợ hãi của mình, và ông cũng không coi nỗi sợ đó là điều phi lý hay ngu ngốc. Ông chỉ đưa ra những kiến thức có cơ sở như một phương tiện để giảm bớt mối đe dọa và trao cho tôi các công cụ để giữ bản thân an toàn.

Trong khi đó, mẹ tôi đã làm gương cho tôi khi bà luôn thể hiện sự khéo léo và điềm tĩnh trước hầu hết mọi thứ mà tôi thấy đáng sợ. Bà quét những con nhện ghê rợn ra khỏi nhà chúng tôi. Bà xua đuổi những con chó hung dữ lao ra khỏi hiên nhà của gia đình Mendoza bất cứ khi nào chúng tôi đi ngang qua đó.

Anh Craig và tôi lớn lên với rất nhiều mối đe dọa hiện hữu xung quanh. Vùng South Side của Chicago không phải là một chương trình truyền hình Mỹ Sesame Street (Phố Vừng vui nhộn). Chúng tôi biết nên tránh đi xuống một số khu phố nguy hiểm. Chúng tôi đã mất hàng xóm vì hỏa hoạn. Chúng tôi đã chứng kiến nhiều người bị đuổi ra khỏi nhà khi các khoản nợ của họ tăng lên nhưng tiền lương của họ thì vẫn như cũ.

Nhiệm vụ của cha mẹ là cho chúng tôi thấy mình có sức mạnh và sự tự tin. Chẳng hạn như khi tôi sợ chết điếng vào những lần đầu tự đi bộ đến trường thì mẹ tôi vẫn khăng khăng đã đến lúc tôi phải học cách đi một mình. Thời điểm đó tôi chỉ mới năm tuổi và đang học mẫu giáo nhưng đã đủ lớn để nghĩ rằng mẹ tôi hẳn đã mất trí. Bà thật sự tin rằng tôi có thể đi bộ đến trường một mình sao?

Nhưng đúng là mẹ tôi tin điều đó. Bà hiểu tầm quan trọng của việc gạt bỏ nỗi sợ hãi của bà sang một bên và cho phép tôi phát huy sức mạnh của chính mình, ngay cả khi tôi chỉ là một học sinh mẫu giáo. Vì mẹ tin tưởng tôi nên tôi cũng tin tưởng bản thân mình. Dù sợ hãi nhưng tôi cảm thấy tự hào và độc lập, điều này đã trở thành nền tảng quan trọng trong việc hình thành tính cách tự lập của tôi.

Tôi nhớ từng bước chân khó nhọc mà tôi đã thực hiện trong hành trình đi học dài một-dãy-nhà-cộng-thêm-một-nửa-dãy-nhà đầu tiên đó của tôi. Tôi cũng nhớ rất rõ nụ cười trên khuôn mặt mẹ khi thấy tôi chạy nước rút trên đoạn cuối của hành trình về nhà.

Bà đã đứng đợi tôi ở bãi cỏ trước nhà với cái cổ nghểnh lên để nhìn thấy tôi đang vòng qua góc đường vào khu nhà của chúng tôi. Có thể thấy bà cũng hơi lo lắng khi để tôi đi một mình và rõ ràng là bà cũng có chút lo sợ.

Nhưng nỗi sợ hãi đã không ngăn cản được bà. Và bây giờ nó cũng không ngăn cản được tôi. Bài học này đã ảnh hưởng đến cách tôi nuôi dạy hai cô con gái của tôi. Vậy nên thay vì bảo vệ con quá mức, tôi đã cố gắng noi gương mẹ tôi. Tôi nhìn chúng bước đi và đợi chúng quay về, ngay cả khi thần kinh của tôi căng thẳng và tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Bởi vì mẹ tôi đã cho tôi thấy rằng nếu cố gắng che chắn con mình khỏi nỗi sợ hãi thì về cơ bản tôi cũng đang cản trở chúng phát triển sức mạnh của chúng.

Hãy bước ra ngoài với một chút sợ hãi rồi trở về nhà với đầy sức mạnh và lòng can đảm. Đó là quy ước của riêng chúng tôi tại ngôi nhà số 7436 trên Đại lộ Euclid. Đó là triết lý mà tôi đã cố gắng truyền lại cho các con tôi, ngay cả khi tôi tiếp tục gánh trên vai những nỗi lo đầy ắp và dai dẳng của riêng mình. Tôi giữ cho bản thân sợ hãi một cách thoải mái.

Học cách chế ngự điều gì đó bên trong mình

Lúc nhỏ, anh Craig và tôi thường mở ti-vi xem diễn viên đóng thế Evel Knievel thực hiện các pha mạo hiểm bằng mô tô. Anh ấy thực hiện những pha nguy hiểm như cố nhảy mô tô của mình qua hàng ô tô và xe buýt Greyhound đang đỗ, hoặc cố phóng qua một hẻm núi cao phía trên một con sông ở Idaho. Anh ấy dại dột nhưng cũng đầy quyến rũ. Evel Knievel đã thực hiện thành công một số cú nhảy của mình nhưng cũng thất bại trong một vài pha mạo hiểm khác. Anh ấy bị gãy rất nhiều xương và chịu nhiều chấn thương nặng, đôi khi còn bị chính chiếc mô tô của mình cán qua, nhưng anh luôn cố gắng khập khiễng bước đi. Chúng tôi cứ theo dõi người đàn ông đó cùng chiếc Harley-Davidson to lớn và nặng nề của anh ấy khởi động và cố gắng bay lên trong không trung.

Tôi đã có một chút cảm giác tương tự vào năm 2007, sau khi tôi đồng ý để Barack tham gia chiến dịch tranh cử tổng thống – giống như đột nhiên chúng tôi bay lên không trung trên một chiếc mô tô, bất chấp các định luật về trọng lực và sức hút thông thường.

Người ta thường dùng từ “khởi động” khi nói đến một chiến dịch chính trị, và bây giờ tôi đã hiểu lý do. Cụm từ này mô tả chính xác cảm giác khi tham gia chiến dịch tranh cử, giống như một chiếc mô tô khởi động và nhanh chóng tăng tốc lao vào không trung. Trên đoạn đường nối ngắn và dốc, bạn và những người thân yêu của bạn đột ngột lao vút đi, nhoài ra khỏi xe, phóng người về phía trước, bay vọt lên không theo một cách cố tình gây giật gân và thu hút sự chú ý của công chúng.

Đối với tôi, đó là sự vô định ở một mức độ hoàn toàn mới. Xét cho cùng, tôi là di sản của cha mẹ và ông bà tôi, nghĩa là tôi không phải kiểu người thích thực hiện những bước nhảy vọt hay bay lượn mà là một người thận trọng bước từng bước một. Giống như bất cứ ai thể hiện rõ nét tính cách của cung Ma Kết, tôi muốn biết rõ phương hướng trước khi thực hiện bất cứ hành động nào tiếp theo. Tuy nhiên, thật khó mà xác định được phương hướng khi đang ở tầm cao đó trong một cuộc chạy đua nước rút đến chiếc ghế tổng thống. Cuộc đua diễn ra với tốc độ quá nhanh, ở độ cao quá chóng mặt và với độ rủi ro quá lớn. Chưa kể đến việc chúng tôi đã kéo theo hai cô con gái của mình lên chiếc mô tô bay điên rồ đó.

Thời gian tham gia chiến dịch tranh cử tổng thống đã giúp tôi trở nên quen thuộc hơn với tâm trí sợ hãi của mình, phần tâm trí luôn chắc chắn rằng mọi chuyện sẽ không bao giờ hoặc không thể thành công. Hết lần này đến lần khác, tôi phải tự nhủ rằng mình không được tin vào những suy nghĩ tiêu cực. Vì tôi biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi tin vào những điều đó: tinh thần của tôi sẽ suy sụp; niềm tin của tôi sẽ biến mất; trí não của tôi sẽ cho rằng mọi thứ đều bất khả thi, và đó là lúc tôi bắt đầu rơi xuống.

Tôi sẽ nhìn xuống từ độ cao choáng ngợp và siêu thực trên chiếc mô tô đang lao vút vào không trung, tôi sẽ phát hiện chính xác nơi chúng tôi sẽ đâm đầu xuống, và rồi chúng tôi sẽ rơi. Tôi đã có thể khiến chiến dịch tranh cử thất bại chỉ bằng những suy nghĩ đó của mình.

Đây là điều mà chúng ta cần nhận ra: sự nghi ngờ xuất phát từ bên trong. Tâm trí sợ hãi của bạn hầu như luôn cố gắng giành lấy tay lái và thay đổi hướng đi của bạn. Nhiệm vụ của nó là đưa ra các tình huống xấu nhất, khiến bạn sợ hãi không dám theo đuổi cơ hội và làm suy yếu khát vọng của bạn. Nó thích thú khi gây ra cho bạn cảm giác choáng ngợp và nghi ngờ. Vì sau đó rất có thể bạn sẽ ở yên trong nhà trên chiếc sofa quen thuộc, ngoan ngoãn và thụ động, không hề gặp chút rủi ro nào. Điều đó có nghĩa là nếu muốn vượt qua nỗi sợ hãi, hầu như bạn luôn phải đối mặt với một phần con người bạn.

Đối với tôi, đây là một khía cạnh quan trọng để giải mã nỗi sợ: bạn phải học cách xác định và sau đó chế ngự điều gì đó bên trong mình. Bạn phải luyện tập để vượt qua những nỗi sợ hãi đó. Càng luyện tập, bạn càng cải thiện được khả năng đối phó với nó. Mỗi cú nhảy tôi thực hiện đều làm cho cú nhảy tiếp theo trở nên dễ dàng hơn - Theo "Ánh sáng trong ta" (The Light We Carry) của Michelle Obama

Kỳ tới: Nếu thất bại bạn sẽ mất tất cả


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Đại hiệp Hồng Kông - Châu Nhuận Phát: Sống tử tế như một đại hiệp giữa đời thường

Cuốn sách "Đại hiệp Hồng Kông - Châu Nhuận Phát" (Chow Yun-Fat and Territories of Hong Kong Stardom) của Tiến sĩ Lin Feng không chỉ là tiểu sử một ngôi sao, mà còn là bản đồ tinh thần cho những ai đang đi tìm bản sắc sống giữa thời vật chất.

Ánh sáng trong ta - Giải mã nỗi sợ hãi kỳ 1: Tôi sợ cái mới

Nỗi sợ hãi có tác động mạnh mẽ về mặt sinh lý. Nó như một dòng điện chạy qua và khiến cơ thể bạn trở nên cảnh giác.

Hành trình “Không còn bệnh tim” của Tiến sĩ đạt giải Nobel Y học

Sau hơn 40 năm nghiên cứu miệt mài, năm 1998, tiến sĩ Louis Ignarro đạt giải Nobel Y học nhờ khám phá ra cơ thể người có thể tự sản sinh lượng Nitric Oxide (NO) có lợi cho hệ tim mạch.

Biến xung đột thành cơ hội kết nối – góc nhìn mới từ cuốn sách 'Phá vỡ khuôn mẫu'

Khi cảm xúc bị kích hoạt, chúng ta thường hành xử theo bản năng: đổ lỗi, chỉ trích, rút lui hoặc cố gắng “thắng” trong cuộc cãi vã. Nhưng bạn có nhận ra rằng, càng cố chứng minh mình đúng, ta lại càng xa nhau?

Sài Gòn vẫn hát - Đêm nhớ về Sài Gòn...

Tôi, khi ấy 17 tuổi, bắt đầu từ giai điệu lời ca thâm trầm da diết “để đêm đêm nhớ về Sài Gòn thấy mình vừa trở lại quê hương, đã gặp người một trời yêu thương…” biết mình đã thuộc về Sài Gòn.

Dám nghĩ lại – Khi trưởng thành là học cách không bám chấp vào cái đúng của chính mình

Chúng ta thường quen định nghĩa bản thân bằng những gì mình tin: quan điểm sống, niềm tin cá nhân, cách mình nhìn thế giới. Nhưng nếu một ngày bạn nhận ra điều mình từng tin là chưa hẳn đúng thì sao? Liệu bạn có đủ can đảm để nhìn lại, để thay đổi?

Chiến thắng Con Quỷ bên trong - Bắt đầu từ việc bạn dám nói 'không' với ham muốn nhỏ nhất

Nếu bạn đã từng đọc "Chiến thắng Con Quỷ bên trong" (Outwitting the Devil: The Secret to Freedom and Success) của Napoleon Hill, bạn sẽ nhận ra rằng ham muốn là một trong những cái bẫy thầm lặng của "Con Quỷ".

Muôn kiếp nhân sinh - Tàng thức bất tử và hành trình vô tận của kiếp người

Tàng thức là dòng chảy liên tục không gián đoạn, vượt ngoài giới hạn của một kiếp người. Điều này cũng lý giải vì sao một số người sinh ra đã có thiên hướng, tài năng, hay tính cách đặc biệt, vì những dấu ấn từ vô số kiếp trước vẫn đang âm thầm tác động.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS