Ánh sáng trong ta - Bạn có được nhìn nhận với con người mình?

06/05/2025 09:00
Ánh sáng trong ta - Bạn có được nhìn nhận với con người mình?

Bạn đã bao giờ cảm thấy mình không quan trọng chưa? Bạn có từng cảm thấy mình tồn tại trong một thế giới xem mình như vô hình?

Ở mọi nơi tôi đến, tôi đều gặp những người nói rằng họ đang đấu tranh để được chấp nhận là chính mình khi ở trường học, ở chỗ làm hay ở trong một cộng đồng lớn hơn. Họ mô tả sự tự ti gắn liền với cảm giác như họ không thuộc về không gian mà họ đang hiện diện. Đó cũng là điều mà tôi biết và đã trải qua trong phần lớn cuộc đời mình.

Gần như mọi người trên thế giới đều trải qua loại cảm giác này vào một thời điểm nào đó – cảm giác nhức nhối rằng bạn không phù hợp với môi trường xung quanh, rằng bạn đang bị coi là kẻ xâm phạm. Nhưng đối với những người bị coi là khác biệt – dù là do chủng tộc, sắc tộc, kích thước cơ thể, giới tính, xu hướng tính dục, sự khuyết tật, sự khác biệt về thần kinh hoặc do bất kỳ điều gì khác, bất kỳ sự kết hợp nào của những điều kể trên - những cảm giác đó không chỉ xuất hiện rồi biến mất, mà chúng có thể rất mãnh liệt và dai dẳng. Sống chung với cảm giác khác biệt đòi hỏi bạn phải nỗ lực rất nhiều. Quá trình cố gắng tìm hiểu nguyên nhân và tìm cách đối phó với cảm giác này có thế khá gian nan, nếu không muốn nói là cực kỳ khó khăn.

Hầu hết những ký ức đầu tiên của tôi về cảm giác khác biệt không liên quan gì đến việc tôi là người da đen. Trong khu phố nơi tôi lớn lên, về cơ bản thì màu da của tôi không phải là điều đáng chú ý. Tôi theo học tại một ngôi trường có học sinh đa dạng với nhiều hoàn cảnh khác nhau, và dường như sự đa dạng đã tạo ra một môi trường để chúng tôi được là chính mình.

Nhưng điều đáng nói là tôi rất cao, và chiều cao của tôi đã trở thành một điểm khác biệt mà tôi phải chịu đựng. Chiều cao khiến tôi nổi bật. Tôi được gán nhãn “cao" ngay từ bé và đặc điểm này gắn bó với tôi cho đến tận bây giờ. Đó không phải là điều tôi có thể thay đổi hoặc có thể che giấu về bản thân mình. Tôi đã đến trường với chiều cao nổi trội trong ngày đầu tiên đi học mẫu giáo và chiều cao này tiếp tục tăng lên kể từ lúc đó rồi dừng lại ở con số một mét tám vào năm tôi được khoảng mười sáu tuổi.

[...] Tuy nhiên, sự kết hợp giữa chiều cao và sức mạnh của tôi không hề giống một lợi thế mà lại giống một gánh nặng. Là một cô gái, tôi không hiểu được mình phải làm gì với sức vóc của mình. Tôi nhớ đã xem Olympic năm 1976 và vô cùng ngưỡng mộ vận động viên thể dục dụng cụ người Romania Nadia Comăneci, cô gái đã khiến mọi người kinh ngạc khi trở thành vận động viên đầu tiên giành được điểm mười tuyệt đối trong phần dự thi thể dục dụng cụ với động tác nhào lộn hoàn hảo trên xà lệch. Không chỉ vậy, cô còn tiếp tục đạt được sáu điểm mười nữa ở các hạng mục xà lệch và cầu thăng bằng, đồng thời giành luôn huy chương vàng toàn năng.

Sức mạnh của cô ấy khiến tôi kinh ngạc và sự đĩnh đạc của cô ấy cuốn hút tôi. Khi theo dõi cách cô ấy dũng cảm theo đuổi sự hoàn hảo, tôi cảm thấy trong lòng nôn nao một cảm xúc khó tả. Trước khi Nadia Comăneci xuất hiện, điểm mười tuyệt đối tại Olympic chỉ là một ý tưởng để hướng tới, một mục tiêu phù du không hơn không kém. Nhưng cô ấy đã xác lập một cấp độ xuất sắc hoàn toàn mới khi chứng minh rằng điểm mười đó là điều có thể đạt được. Thành tích của Nadia trong thế giới thể thao cũng tương đương với việc đặt chân lên mặt trăng.

Thậm chí còn hơn thế, vì Nadia đạt thành tích ở Olympic khi chỉ mới mười bốn tuổi. Nói chính xác thì lúc đó cô ấy mười bốn tuổi rưỡi, còn tôi được mười hai tuổi rưỡi. Sự chênh lệch độ tuổi này đã khích lệ tinh thần tôi. Thậm chí, dù chưa bao giờ thử tập thể dục dụng cụ nhưng tôi đã nghĩ điều quan trọng là mình có trọn vẹn hai năm luyện tập để có được vóc dáng tương tự Nadia, để xoa lên tay một ít bột trắng' và tiến bước vào đấu trường quốc tế. Nadia đã trở thành chuẩn mực mới của tôi về tuổi tác. Khi ấy, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là “Được rồi, mười bốn tuổi rưỡi trông như thế đó".

Thế là tôi quyết định theo đuổi môn thể dục dụng cụ vì nghĩ mình cũng sẽ đạt thành tích giống như Nadia.

Với sự ủng hộ của mẹ, tôi đăng ký các lớp học “nhào lộn" mỗi tuần một lần tại phòng tập Mayfair Academy, nơi tôi thường học khiêu vũ. Một vũ công kiêm biên đạo người Mỹ gốc Phi thành công ở khu South Side đã lập ra Mayfair Academy vào cuối thập niên 1950 vì muốn mang đến cho trẻ em trong cộng đồng của mình cơ hội tiếp cận với bộ môn khiêu vũ và chuyển động mà anh ấy từng thấy ở những khu dân cư giàu có của người da trắng ở phía bắc.

Có thể xem phòng tập nhỏ đó là lựa chọn tốt nhất để tập thể dục dụng cụ ở khu South Side, nhưng nó không được trang bị đặc biệt cho môn thể thao này, điều đó nghĩa là không có cầu thăng bằng hoặc thảm trải sàn, không có huấn luyện viên hoặc nệm bảo hộ, không có cả bục bật nhảy lẫn thanh xà. Chỉ có một tấm thảm tập duy nhất để tôi và khoảng mười Nadia-tương-lai khác có thể tập nhào lộn và xoạc chân trên đó.

Gần như suốt cả năm học, tôi đã chăm chỉ tập các động tác trồng cây chuối, nhào lộn và xoay tròn. Tuy nhiên, rất hiếm khi tôi thực hiện thành công động tác lộn người ngược về phía sau. Dường như trọng lượng cơ thể tôi đã được phân bổ theo hướng khiến tôi gặp nhiều khó khăn hơn trong việc thực hiện động tác đó. Tôi thường bị mắc kẹt suốt năm phút trong tư thế kỳ quặc khi cơ thể uốn cong về phía sau, hai cánh tay run rẩy còn đôi chân dài ngoằng thì có đá lên phía trên, hiếm khi tìm được sức bật hoặc điểm tựa thích hợp để kết thúc động tác. Rốt cuộc, tôi thường ngã ngửa xuống sàn nhà.

Tôi bắt đầu cảm thấy hơi lạc lõng giữa những bạn học nhào lộn của mình. Tôi càng nản lòng hơn khi thấy những đứa trẻ mới vào lớp - hầu hết là các cô gái có thân hình nhỏ nhắn, thấp hơn tôi ít nhất mười lăm xăng-ti-mét mặc những bộ đồ tập mới mua và nhanh chóng thành thạo những kỹ năng mà tôi không thể thực hiện.

Tôi có chút xấu hổ. Sau đó, tôi bắt đầu mất tinh thần.

Cuối cùng, khi phải thừa nhận rằng mình không thể đạt được thành tích như Nadia, tôi chính thức giã từ môn thể dục dụng cụ ở tuổi mười ba.

Tôi không phải là Nadia. Tôi không bao giờ có thể trở thành Nadia.

Sự thật là tôi không được sinh ra để trở thành một người như Nadia. Trọng tâm cơ thể của tôi quá cao còn chân tay lại quá dài nên không thể thực hiện tất cả các động tác và xoay người đúng tư thế. Bất kể tôi đã quyết tâm như thế nào, bất kể chuỗi điểm mười tuyệt đối của Nadia đã khơi dậy động lực mạnh mẽ trong tôi – khơi dậy niềm khao khát chứng tỏ bản thân, một cảm giác rằng tôi cũng có khả năng làm được những điều phi thường – đơn giản là tôi cao đến mức không thể thành công trong môn thể dục dụng cụ. Hơn nữa, có lẽ tôi sẽ khiến nhà mình phá sản nếu cứ có tìm cách tiếp cận các thiết bị chuyên dụng cũng như sự huấn luyện cần thiết để theo đuổi con đường vận động viên chuyên nghiệp. Tôi đã chọn được một tấm gương tốt, nhưng đó là một con đường bất khả thi.

Vậy tôi phải làm gì với sức mạnh của mình đây? Tôi là một đứa trẻ mạnh mẽ trong một gia đình mạnh mẽ, nhưng dẫu sao thì “mạnh mẽ” cũng không phải là đặc điểm thường gắn liền với các cô gái, không phải theo nghĩa tích cực. Ở thời đó, người ta không coi sự mạnh mẽ là điều mà các cô gái cần trân trọng hay phát huy. Tôi có một thân hình cao lớn, một cá tính mạnh mẽ và một nghị lực phi thường, nhưng những thứ đó dường như không được đánh giá cao ở bất cứ đâu ngoài ngôi nhà thân thương của chúng tôi. Cảm giác như sức mạnh của tôi là một thứ gì đó mà tôi phải kìm nén hoặc giấu kín.

Quan trong hơn là tôi không biết mình có những lựa chọn nào. Tôi không thể dễ dàng tìm được nhiều tấm gương tốt để noi theo. Tôi đã gặp khó khăn trong việc tìm kiếm những bộ môn khác để thể hiện sức mạnh của mình. Khu phố của tôi không có giát bóng đá hay bông mềm nào dành cho nữ (ít nhất là theo những gì tôi biết vào lúc đó). Tôi không dễ dàng tiếp cận được các thiết bị hay bài tập dành cho môn quần vợt. Tôi có thể tìm một đội bóng có để tham gia, nhưng bản năng của tôi đã phản đối điều đó.

(Lại là tâm lý chán ghét bản thân.) Tôi không muốn chơi một môn thể thao thường gắn liền với các cô gái cao lớn vì tôi cảm thấy đó là một sự nhượng bộ.

Hãy nhớ rằng đó là một thời điểm rất khác với bây giờ. Thời đó chưa có Venus và Serena', chưa có Maya Moore, chưa có WNBA, cũng chưa có giải đấu bóng đá hay Venus và Serena Williams là cặp chị em vận động viên thành công nhất lịch sử quần vợt. Cả hai đều từng xếp hạng số một thế giới trong làng quần vợt và có hàng chục danh hiệu Grand Slam đơn lẫn đội.

[...] Hồi còn nhỏ, tôi đã phấn đấu trở thành một kiểu người nào đó mà chính tôi cũng không thể xác định rõ. Ngoài Nadia, hình mẫu lý tưởng của tôi là Mary Tyler Moore', Stevie Wonder², và José Cardenal, một cầu thủ sản ngoài của đội Chicago Cubs³. Tôi nghĩ nếu kết hợp tất cả những nhân vật này lại với nhau, có lẽ bạn sẽ hình dung được một kiểu người gản giống với người tôi muốn trở thành, nhưng bạn phải có tưởng tượng nhiều lắm thì mới hình dung ra được.

Tôi đã cố gắng tìm kiếm những tấm gương tốt, bất kỳ ai giống tôi dù chỉ một chút, bất kỳ ai có thể truyền cảm hứng và cho tôi thấy tôi có thể đạt được những gì: Được rồi, đó là diện mạo của một phụ nữ thành đạt. Đó là hình mẫu của một nữ lãnh đạo quyền lực. Đó là thành tích mà một vận động viên da đen có thể đạt được bằng sức mạnh của cô ấy.

Thật khó có thể mơ ước về những thứ không rõ ràng trong cuộc sống. Khi bạn nhìn xung quanh và không tìm thấy bất kỳ phiên bản nào của chính mình trong thế giới rộng lớn ngoài kia, khi bạn tìm kiếm khắp nơi và nhận ra không ai giống mình, bạn bắt đầu cảm thấy một nỗi cô đơn bao trùm, cảm thấy bạn không phù hợp với kỳ vọng, mục tiêu và sức mạnh của chính mình. Bạn bắt đầu tự hỏi mình sẽ thuộc về nơi nào và bằng cách nào.

[...] Cảm giác tự ti này gần như là một giai đoạn phát triển một điều gì đó mà chúng ta phải chịu đựng, học hỏi và cố gắng vượt qua. Nhưng đối với nhiều người, cảm giác không thể hòa nhập và phải tồn tại bên ngoài những chuẩn mực được đặt ra cho mình thường ăn sâu vào tâm trí họ cho đến tuổi trưởng thành.

Mình có thuộc về nơi này không?

Người khác nghĩ gì về mình?

Mình được nhìn nhận như thế nào?

Chúng ta tự hỏi những câu này và đôi khi sẽ điều chỉnh bản thân theo nhiều cách khác nhau để có được câu trả lời không gây tổn thương. Chúng ta điều chỉnh, che giấu và bù đắp để khiến sự khác biệt của bản thân tuân theo các chuẩn mực của môi trường mà chúng ta sống. Chúng ta dũng cảm thể hiện bản thân theo những cách khác nhau trong những tình huống khác nhau, hy vọng cảm thấy an toàn hơn hoặc tiến gần hơn đến cảm giác thuộc về một nơi nào đó, nhưng chúng ta vẫn không bao giờ cảm thấy hoàn toàn là chính mình.

Bạn có thể dễ dàng cho rằng sự khác biệt của bạn là phản dễ thấy nhất trong con người bạn, là điều mà người ta nhận thấy trước nhất và ghi nhớ lâu nhất về bạn. Đôi khi điều này hoàn toàn đúng, nhưng đôi khi lại không phải vậy. Vấn đề là bạn hiếm khi biết được giả định đó đúng hay sai. Bạn chỉ có thể tiếp tục sống cuộc sống của mình, bất kể ra sao. Thế nhưng khi bắt đầu chú ý đến đánh giá của người khác, bạn sẽ bị phân tâm. Đây là một dấu hiệu của sự tự ti, khi bạn không chỉ nghĩ về bản thân mà còn tưởng tượng người khác đang nghĩ gì về bạn.

Điều này cũng có thể dẫn đến việc bạn tự làm khó mình, vì bây giờ đột nhiên bạn cũng bắt đầu nhận thấy sự khác biệt của mình trước tiên. Thay vì tập trung giải bài toán trên bảng, bạn lại lo lắng về ngoại hình của mình. Khi giơ tay để đặt câu hỏi trong lớp, bạn cũng tự hỏi giọng nói của mình nghe như thế nào trong một căn phòng đầy những người không giống mình. Khi chuẩn bị tham gia một cuộc họp với sếp của mình, bạn thường đoán già đoán non về ăn tượng mà mình sẽ tạo ra, băn khoăn về độ dài của chiếc váy và việc có nên tô son hay không.

Bạn bắt đầu mang theo gánh nặng của cái mác mà người khác gắn cho bạn, bất kể đó là cái mác gì. Sự khác biệt gắn liền với bạn như một biểu tượng thu hút sự chú ý.

Tất cả những điều đó tạo ra thêm gánh nặng và sự phân tâm. Nó khiến bạn phải suy nghĩ nhiều hơn mức cần thiết về các tình huống bình thường đối với người khác nhưng lại tiêu tốn năng lượng tinh thần đối với bạn. Bạn có thể cảm thấy như thế giới đã âm thầm chia làm hai nhóm ngay trước mắt bạn: những người phải suy nghĩ nhiều hơn và những người có thể suy nghĩ ít hơn.

[...] Không ai có thể làm con cảm thấy tồi tệ nếu con cảm thấy hài lòng về bản thân. Tôi đã mất nhiều năm để thấm nhuần lời dạy này của cha và áp dụng nó vào cuộc sống của mình. Hành trình xây dựng sự tự tin của tôi là cả một quá trình chuyển đổi từng chút một theo thời gian. Tôi đã dần học được cách tự hào về sự khác biệt của mình.

Ở một mức độ nào đó, quá trình này bắt đầu bằng việc chấp nhận. Có một dạo tôi đã quen với chuyện mình là cô gái cao nhất trong lớp ở trường tiểu học. Bởi vì thật sự tôi còn lựa chọn nào khác đâu chứ? Sau khi lên đại học, tôi đã phải điều chỉnh để quen với chuyện mình là “người duy nhất" trong lớp và trong các sự kiện của trường. Một lần nữa, tôi thật sự không còn lựa chọn nào khác.

Theo thời gian, tôi dần thích nghi với những môi trường mà nam giới chiếm đa số và thường có tiếng nói hơn nữ giới. Đó chỉ đơn giản là những môi trường phổ biến trong thực tế. Và tôi bắt đầu nhận ra rằng nếu muốn tạo ra chuyển đổi tích cực ở những nơi đó – nghĩa là tạo ra một môi trường hòa nhập và cởi mở hơn với các quan điểm hoặc bản sắc khác nhau, cho chính tôi và cho bất kỳ ai phải đối mặt với hoàn cảnh tương tự – thì trước tiên tôi phải tìm được bản sắc của riêng mình, thiết lập được sự tự tin vững chắc của mình. Tôi đã học được cách tự hào về sự khác biệt của mình thay vì che giấu nó.

Tôi không thể đầu hàng hoặc trốn tránh những tình huống khó khăn. Tôi đã phải học cách sợ hãi một cách thoải mái hơn nữa, vì nếu không muốn bỏ cuộc thì tôi phải tiếp tục tiến bước. Cuộc đời của cha tôi chính là một tấm gương giúp tôi hiểu rõ rằng chúng ta sẽ mang theo những gì mình có và tiến về phía trước. Bạn tìm kiếm các công cụ của mình, điều chỉnh khi cần thiết và tiếp tục tiến lên. Bạn không bao giờ bỏ cuộc, bất chấp có bao nhiêu trở ngại đang chờ bạn.

Trích "Ánh sánh trong ta" (The Light We Carry) của Michelle Obama


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

‘Minh triết từ nỗi bất an’ - Vì sao con người dễ lo âu và nghiện 'chất kích thích'?

Ta làm việc cật lực để kiếm nhiều tiền hơn, mua sắm không ngừng để bớt thấy thiếu thốn, lên kế hoạch để yên tâm về ngày mai. Nhưng càng cố kiểm soát đời sống, nhiều người lại càng cảm thấy bất an.
2

‘Vui với việc mình làm’ - Giải mã bí mật của tối ưu năng suất

Nhiều người vẫn tin rằng chỉ có “cày cuốc” chăm chỉ thì mới có thể đạt được thành công. Ali Abdaal đã bác bỏ quan điểm lỗi thời này trong cuốn sách “Vui với việc mình làm”, giải thích cách giúp sự tò mò và niềm vui giúp não bộ vượt qua các rào cản để hoạt động sáng tạo và hiệu quả hơn.
3

Minh triết từ nỗi bất an: Cái nhìn sáng suốt về sự bất định của đời sống

Giữa một thế giới đầy rẫy những biến động khó lường, "Minh triết từ nỗi bất an" nhắc nhở chúng ta rằng điểm tựa vững chắc, kiên cố nhất của một con người không bao giờ nằm ở một thế giới vật chất bên ngoài, mà ở ngay khả năng dũng cảm hòa mình vào dòng chảy của hiện tại, bởi vì ngay trong chính sự vô định đó, bạn sẽ tìm thấy sự tự do đích thực của tâm hồn.
4

Minh triết từ nỗi bất an - Thông điệp mang đến sự bình an giữa thời đại âu lo

Quy luật nỗ lực đảo ngược (hay còn gọi là nghịch lý nỗ lực) là một quy luật luôn làm tôi hứng thú. Đôi khi, tôi gọi nó là “định luật đảo”.
5

Làm chủ AI - Ôn tập và chuẩn bị cho kỳ thi

Nếu bạn là sinh viên đang chuẩn bị cho một kỳ thi sắp tới, các công cụ AI có thể đóng vai trò như một người “bạn học” luôn tập trung và nghiêm túc.

Hạnh phúc đến từ sự biến mất - Hành trình tìm hạnh phúc của Ajahn Brahm

Hạnh phúc không đến từ việc “có thêm”, mà đến từ việc “buông bỏ”. Đó chính là điều mà thiền sư Ajahn Brahm – trụ trì tu viện Bodhiyana (Tây Úc) gửi gắm trong "Hạnh phúc đến từ sự biến mất" (The art of disappearing).

Xu hướng sách phi hư cấu thế kỷ 21 bộc lộ bản chất con người

Gần 1/4 thế kỷ đã qua, danh sách tác phẩm ăn khách của The Sunday Times cùng số liệu thống kê do Nielsen BookData cung cấp cho thấy văn học phi hư cấu và sở thích đọc sách của độc giả Anh phần nào đã thay đổi.

Ánh sáng trong ta - Cuốn sách thứ hai của bà Michelle Obama, top 100 sách phải đọc năm 2022

Ánh sáng trong ta, cuốn sách ra đời sau hồi ký bán chạy toàn cầu Chất Michelle của cựu Đệ nhất phu nhân Michelle Obama, chia sẻ những kiến thức thực tế để luôn duy trì hy vọng, sự cân bằng trong một thế giới không ngừng đổi thay.

Tự do đầu tiên và cuối cùng - Khi hạnh phúc không còn là đích đến

Giữa vô vàn thông tin, thành tựu và lựa chọn, chúng ta lẽ ra phải cảm thấy đủ đầy hơn bao giờ hết. Vậy nhưng nhiều người vẫn thấy thiếu vắng, lạc lõng.

Gia Định là nhớ Sài Gòn là thương - Thương nhớ mảnh đất Sài Gòn - Gia Định qua từng trang ký ức

"Gia Định là nhớ, Sài Gòn là thương" tập hợp những bài viết của nhà báo Cù Mai Công về TP. HCM trong hai thời kỳ: TPHCM trước năm 1975 và Gia Định thời "rừng rậm, đầm lầy", qua đó thủ thỉ với người đọc bằng những ký ức về một vùng đất nhân hậu và thân thương.

Putin - Logic của quyền lực - Tôn giáo trong chiến lược quyền lực của Vladimir Putin

Đã sau nửa đêm khi ông chủ nhà nghỉ mời tôi một chuyến tham quan nhỏ trên phần đất thênh thang của Novo-Ogaryovo. Chạy chỉ vài trăm mét, ô tô đỗ lại trước một kiến trúc tối nhỏ. Vladimir Putin mở cửa, bật đèn và làm dấu thánh.

Sài Gòn một thuở - "Dân Ông Tạ đó!" - Tìm về vùng đất Ông Tạ qua ký ức của một Sài Gòn xưa

Ông Tạ là một phần của Sài Gòn một thuở. Ta vẫn thường nghe nhắc đến "ngã ba ông Tạ", nhưng "Ông Tạ" thực sự là ai thì ít người hiểu rõ.

Podcast: Chân trần chí thép - Chí thép của người Việt

Điều gì đã làm nên sức mạnh phi thường của người Việt giữa chiến tranh? Chúng ta đang nói đến ý chí sống còn, thứ đã giúp con người trụ vững giữa mưa bom, bão đạn, trong lòng đất tối tăm – mà ánh sáng duy nhất là lòng yêu nước và khát vọng tự do.

Làm chủ AI - Khi AI gánh giùm sự mệt mỏi của con người

"Làm chủ AI” không dạy bạn cách dùng AI để nhào nặn cơ thể cho khớp với những tiêu chuẩn hoàn hảo mà giúp chúng ta cởi bỏ cái vỏ bọc tháo vát hàng ngày, được phép lười biếng, hoang mang và cả ốm yếu.

Cuộc chiến về tài năng

Blog GS John VU - GS John Vu - 03/06/2026 12:00
Các công ty ở Thung lũng Silicon (San Jose) đang cạnh tranh về những kỹ sư phần mềm có kỹ năng với lương cao đáng kể và nhiều thưởng lớn.

Cảnh báo cho những ai thích nhắn tin "trêu lại lừa đảo": Tưởng vui nhưng sau đó phải hối hận

Kỹ năng - Quốc Vinh - 03/06/2026 11:00
Trông thì có vẻ vô hại, nhưng bạn không thể biết điều gì đang diễn ra ở phía sau hậu trường đâu.

Cha đẻ của bài kiểm tra IQ đầu tiên đã đúng

Suy ngẫm - Thiên An - 03/06/2026 10:00
Thay vì đóng khung năng lực của con bằng những điểm số ngắn hạn, cha mẹ cần nuôi dưỡng tư duy phát triển để giúp những đứa trẻ "nở muộn" có cơ hội bứt phá.

Dịch giả Nhật Bản thông thạo 8 ngoại ngữ dù mới học từ tuổi 49, sở hữu 5 bằng đại học

Truyền cảm hứng - Nhật Linh - 03/06/2026 09:00
Bắt đầu học ngoại ngữ ở tuổi gần 50, một dịch giả người Nhật đã chinh phục tới 8 ngoại ngữ, chứng minh rằng việc học không bị giới hạn bởi tuổi tác.

Làm chủ AI - Khi AI gánh giùm sự mệt mỏi của con người

Từ sách - Phim - Linh Chi - 03/06/2026 08:00
"Làm chủ AI” không dạy bạn cách dùng AI để nhào nặn cơ thể cho khớp với những tiêu chuẩn hoàn hảo mà giúp chúng ta cởi bỏ cái vỏ bọc tháo vát hàng ngày, được phép lười biếng, hoang mang và cả ốm yếu.

Giáo dục và toàn cầu hoá

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/06/2026 12:00
Trong năm mươi năm qua, các nước đã phát triển chi phối kinh tế thế giới, đóng góp quãng hai phần ba GDP toàn cầu nhưng ngày nay nó tụt xuống còn một nửa.

1% người dùng biết quy tắc ngầm này để biến AI thành siêu trợ lý toàn năng

Kỹ năng - Lê Thảo - 02/06/2026 11:00
Phía sau hậu trường, các công ty trí tuệ nhân tạo (AI) đã âm thầm chèn thêm hàng nghìn từ hướng dẫn vào mỗi cuộc hội thoại để điều hướng hành vi của chatbot.

Kiểu tình bạn rất phổ biến sau tuổi 25: Không xuất hiện thường xuyên nhưng vẫn luôn có mặt khi cần

Suy ngẫm - S.A - 02/06/2026 10:00
Tình bạn của người trưởng thành có thể mang nhiều hình dạng khác nhau.

Céline Nhã Nguyễn: Từ những cuộc đấu trí trong nghề luật đến trở thành người phụ nữ Việt đầu tiên chinh phục Everest

Truyền cảm hứng - Yên Yên - 02/06/2026 09:00
Céline Nhã Nguyễn là người phụ nữ mà bạn không bao giờ đoán được sẽ xuất hiện ở đâu tiếp theo.

Minh triết từ nỗi bất an - Khi chúng ta không sống trong hiện tại

Từ sách - Phim - Thu An - 02/06/2026 08:00
Có lẽ không ít người cảm nhận rằng chúng ta đang sống giữa thời đại đầy lo lắng. Tại sao con người luôn lo lắng, bất an? Nỗi bất an đến từ đâu?  Làm sao tìm được sự an ổn?. “Minh triết từ nỗi bất an” của Alan Watts là quyển sách sẽ chia sẻ với chúng ta thông điệp mang đến sự bình an giữa thời đại đầy lo lắng này.

Bài học từ khoán ngoài

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/06/2026 12:00
Khi tôi ở Trung Quốc tháng trước, tôi thấy điều gì đó mà tôi chưa bao giờ trông chờ: Việc đóng cửa một số nơi chế tạo ở Thượng Hải và Shenzheng.

Zalo ra mắt tính năng phụ đề cuộc gọi video

Kỹ năng - Nhật Hạ - 01/06/2026 11:00
Zalo vừa tung ra một tính năng AI mới vô cùng hữu ích giúp người dùng chuyển lời nói thành chữ theo thời gian thực ngay trên màn hình.

12 triệu người nghe Võ Hà Linh nói về điều hối hận nhất tuổi 34

Phong cách sống - Nguyễn Phượng - 01/06/2026 09:00
"Stress thì mua matcha latte, socola đá xay mà uống cho mát ruột chứ đi xăm gì cho cực", Võ Hà Linh nói.

Làm chủ AI - 90.000 giờ lao động và cỗ máy vô hình: Giữ lại phẩm giá trong đời đi làm

Từ sách - Phim - Quang Anh - 01/06/2026 08:00
Sau giai đoạn hào hứng ban đầu với AI tạo sinh, nhiều người bắt đầu nhìn thấy một mặt khác của nó. Công việc không hẳn nhẹ đi. Áp lực cũng chưa chắc giảm xuống. Có khi, mọi thứ còn trở nên dày hơn.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS