Cô đơn ở đỉnh cao

Minh Nguyệt21/06/2026 08:00
Cô đơn ở đỉnh cao

Có một câu hỏi mà nhiều lãnh đạo tự hỏi mình sau một cuộc họp dài, khi căn phòng đã vắng hết người: tại sao mình lại cô đơn đến vậy?

Không phải cô đơn theo nghĩa không có ai xung quanh. Văn phòng vẫn đông, lịch họp vẫn dày, điện thoại vẫn rung. Nhưng là cô đơn theo nghĩa khác - không có ai để nói thật. Không có ai nghe mà không có một lợi ích nào đó ở phía sau. Không có ai ở bên cạnh mà không cần bạn phải là phiên bản hoàn hảo của chính mình.

Đây là loại cô đơn ít được nhắc đến nhất trong thế giới kinh doanh, dù nó có lẽ là phổ biến nhất.

Trong văn hoá doanh nhân Việt, điều này còn khó nói hơn. Thế hệ lãnh đạo lớn lên sau Đổi mới quen với việc im lặng mà gánh - trước nhân viên, trước đối tác, trước cả gia đình. Cô đơn không phải là thứ người ta ngồi lại bàn. Nó bị chôn vào guồng công việc, hoặc giải toả bằng những buổi nhậu khuya mà sáng hôm sau chẳng ai nhắc lại.

Nghịch lý của đỉnh cao

Người ta vẫn nghĩ rằng càng thành công thì càng có nhiều người muốn gần. Điều đó đúng - nhưng chỉ một nửa. Càng nhiều người muốn gần, bạn càng khó biết ai thật sự ở đây vì bạn.

Om Swami, người từng là triệu phú công nghệ năm 25 tuổi trước khi từ bỏ tất cả để vào sống dưới chân dãy Himalaya, viết trong “Sống trong cõi vô thường” về một thực tế mà ông đã tự mình trải qua:

“Ngay cả những người vừa khỏe mạnh vừa giàu có, gần như có đủ mọi thứ trên đời, vẫn cảm thấy bất mãn, vẫn phải chật vật chống chọi với những khó khăn của riêng mình. Bởi vì cuộc sống vốn dĩ là không hoàn hảo như một đường kẻ thẳng tắp.”— Om Swami, “Sống trong cõi vô thường”

Đây không phải lời than vãn. Đây là một quan sát rất thực: địa vị và tài sản có thể giải quyết nhiều thứ, nhưng không giải quyết được cái cảm giác về đêm ngồi một mình và tự hỏi mình đang chạy đến đâu.

Câu chuyện của Đặng Lê Nguyên Vũ — người đã xây Trung Nguyên thành đế chế cà phê, rồi đột ngột rút vào tu thiền nhiều năm — từng khiến không ít người ngạc nhiên. Nhưng nếu nhìn từ góc này, đó không hẳn là sự kỳ lạ. Đó có thể là một người đã leo lên đỉnh, nhìn quanh và nhận ra: không có ai ở đây cùng mình theo nghĩa thật sự — và mình cũng không còn biết mình muốn gì nữa.

Bạn đã đuổi theo điều gì?

Alan Watts, nhà triết học người Anh-Mỹ, đã đặt câu hỏi này từ năm 1951 trong “Minh triết từ nỗi bất an” — và câu hỏi đó chưa bao giờ lỗi thời hơn lúc này:

“Những mục tiêu tưởng như rất rõ ràng: thành công, danh tiếng, hôn nhân hạnh phúc, niềm vui, sự tử tế… đôi khi chỉ là những cái tên đẹp đẽ che phủ một đời sống lặp lại và mệt mỏi.”— Alan Watts, “Minh triết từ nỗi bất an”

Nhiều lãnh đạo đã đặt mục tiêu và đạt được chúng. Nhưng khi đứng ở điểm đến, họ nhận ra mình không thật sự hình dung được nơi đó trông như thế nào — và quan trọng hơn, mình trông như thế nào khi đứng ở đó. Câu hỏi “tôi muốn gì?” đã bị thay thế quá sớm bởi “tôi phải làm gì tiếp theo?”

Và trong guồng quay đó, sự cô đơn không phải là sản phẩm phụ. Nó là hệ quả tất yếu của việc sống quá nhanh để nhìn lại mình.

Càng tìm an toàn, càng thấy trống

Watts đưa ra một quan sát sắc bén về cái vòng tròn mà nhiều người — không chỉ lãnh đạo — đang sống trong đó:

“Để duy trì ‘đời sống chất lượng cao’ này, hầu hết chúng ta sẵn sàng chịu đựng một cuộc sống mà phần lớn thời gian, chúng ta làm một công việc nhàm chán để kiếm sống, rồi lại tìm kiếm những cách thức để giải thoát khỏi đời sống tẻ nhạt ấy bằng những thú vui cuồng nhiệt, ồn ào và tốn kém. Chúng ta coi những khoảng thời gian xen giữa này là sống thật sự, là mục đích thật sự của đời sống…”— Alan Watts, “Minh triết từ nỗi bất an”

Với lãnh đạo, vòng tròn này có dạng khác: công việc để xây dựng sự ổn định — sự ổn định để đảm bảo tương lai — tương lai để cuối cùng có thể “sống thật” — nhưng “sống thật” thì cứ lùi ra xa mãi. Và trong quá trình đó, bạn đã vô tình trở thành người không quen với việc ngồi yên, không quen với sự im lặng, không quen với chính mình.

Với nhiều doanh nhân Việt thế hệ 7X, 8X — những người bắt đầu từ hai bàn tay trắng, vượt qua khủng hoảng 2008, dịch 2020, rồi bão lãi suất 2023 — guồng quay đó còn chặt hơn. Dừng lại là xa xỉ. Hỏi mình “mình thật sự muốn gì” là thứ để dành cho lúc về hưu. Nhưng về hưu thì chưa bao giờ đến — và cô đơn thì đã ở đó từ lâu, chỉ là chưa có tên.

Cô đơn ở đỉnh cao, vì thế, không phải là vấn đề xã hội. Nó là vấn đề hiện sinh.

Cô đơn không phải kẻ thù

Om Swami đã rời bỏ Sydney và London — những căn hộ cao cấp, công ty triệu đô — để sống một mình dưới chân Himalaya suốt 13 tháng. Ông không làm vậy vì tuyệt vọng. Ông làm vậy vì ông nhận ra một điều mà ít người dám thừa nhận: sự cô đơn không phải thứ cần xóa bỏ — nó là thứ cần được ngồi xuống cùng.

“đau đớn là điều không thể tránh khỏi, nhưng đau khổ là một lựa chọn. Mất mát là chuyện tất yếu, còn đau buồn thì không.”— Om Swami, “Sống trong cõi vô thường”

Nguyên tắc này áp dụng trực tiếp vào sự cô đơn: cảm giác cô đơn là không thể tránh khỏi ở một vị trí nhất định — nhưng đau khổ vì nó là một lựa chọn. Khi bạn không chạy trốn khỏi nó, không lấp đầy nó bằng lịch họp hay những cuộc gặp gỡ vô nghĩa, bạn bắt đầu nghe được thứ mà nó đang cố nói với bạn.

Câu hỏi bạn chưa dám hỏi mình

Watts có một câu hỏi tưởng đơn giản mà không đơn giản chút nào:“Bạn là ai, ngay khoảnh khắc này?”— Alan Watts, “Minh triết từ nỗi bất an”

Ông quan sát rằng khi được hỏi câu này, hầu hết người ta sẽ không nói về khoảnh khắc hiện tại — mà sẽ nói về quá khứ. Họ sẽ nói về tên, chức danh, thành tích, lịch sử. Về “tôi đã là ai”, không phải “tôi đang là ai”.

Với nhiều lãnh đạo, danh tính đã bị gộp hoàn toàn vào vai trò. Khi phòng họp vắng người, khi không còn quyết định nào cần đưa ra, khi không có ai cần họ — họ không biết mình còn là ai. Và cái trống rỗng đó, không phải thiếu bạn bè, mới là gốc rễ thật sự của sự cô đơn.

Đứng với nó, không chạy khỏi nó

Không có một giải pháp dọn sạch cảm giác này. Không phải đi thiền retreat, không phải thuê executive coach, không phải xây dựng thêm mối quan hệ. Những thứ đó có thể giúp — nhưng chỉ khi bạn đã dừng lại đủ lâu để hỏi mình: mình đang cô đơn với ai? Với người xung quanh, hay với chính mình?

Watts viết rằng “sự nhẹ nhõm bên trong không đến từ việc ép mình phải bình an, mà từ khả năng nhìn thẳng vào điều mình đang thật sự trải qua”. Cô đơn ở đỉnh cao không ngoại lệ. Nó không biến mất khi bạn tìm được cách lấp đầy nó — nó nhẹ hơn khi bạn không còn sợ ngồi một mình với nó nữa.

Có lẽ sự cô đơn đó không phải là dấu hiệu bạn đã đi sai đường. Có lẽ nó là dấu hiệu bạn đang đứng trước một câu hỏi mà chỉ mình bạn mới có thể trả lời — và đó chính xác là lý do không ai có thể đứng đó cùng bạn.

___
Bài viết có tham khảo nội dung từ: “Minh triết từ nỗi bất an” (Alan Watts) và “Sống trong cõi vô thường” (Om Swami) 

Theo DN+


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

Hạt giống tâm hồn - Điều thật sự quan trọng

“Chúng ta đều là những thiên thần một cánh, và chúng ta chỉ bay được khi ôm chặt lấy nhau.”- Luciano De Crescenzo
5

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Minh triết từ nỗi bất an - Khi hiểu biết làm con người mệt mỏi hơn

Trong “Minh triết từ nỗi bất an”, Alan Watts viết về một nghịch lý rất gần với con người hiện đại: càng cố hiểu, cố dự đoán và kiểm soát đời sống để thấy an toàn, ta lại càng dễ mắc kẹt trong lo âu.

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?

“AI - Lợi và Hại”: Tỉnh táo trong kỷ nguyên số

Cuốn "AI - Lợi và Hại" xuất hiện không phải để dập tắt sự hứng thú, mà để thay thế nó bằng một kiểu hiểu biết tỉnh táo hơn.

Tư duy tích cực - Bạn chính là những gì bạn nghĩ

Bạn nói những gì, làm điều gì, cảm thấy như thế nào - tất cả đều có nguồn gốc từ trong tâm trí bạn, và bắt đầu chỉ bằng một ý nghĩ.

‘Trạm dừng sinh tử’ - Bài học từ những người đang cận kề cái chết

Chúng ta thường không muốn nói nhiều về cái chết hay chuyện chăm sóc cuối đời. Bởi chỉ nghe thôi đã thấy nặng lòng. Nhưng dù né tránh thế nào, cái chết vẫn là đoạn cuối mà không ai tránh qua được.

Xin đừng làm mẹ khóc - Quà tặng của mẹ

"Con của tôi đâu?”. Người mẹ trẻ hỏi trong nỗi mừng vui sau một cuộc vượt cạn mệt nhọc. Với khuôn mặt rạng ngời, chị đón lấy đứa trẻ từ tay vị bác sĩ. Thế nhưng, nụ cười bỗng tắt lịm trên môi chị khi nhìn thấy cấu tạo tai ngoài của đứa bé không như những đứa trẻ khác.

Làm chủ AI - Thương lượng để nâng mức đãi ngộ

Dù bạn đang tìm việc ở vị trí tương đương hay muốn thăng tiến lên vị trí cao hơn, hoặc đơn giản chỉ muốn tìm hiểu mức lương cho công việc tương tự ở một công ty khác, thì việc hiểu rõ mức lương phù hợp với vai trò và kinh nghiệm hiện tại của mình là điều vô cùng quan trọng.

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS