Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

FN27/08/2026 10:39
Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.

Ví dụ, một đứa con sinh ra bị bệnh tật, đó là nghiệp của nó. Nhưng mình không thể mang gánh cái nghiệp của con mình. Mình chỉ có thể làm gì? Mình “mang” con mình và nuôi nó cho đến ngày nó viên mãn. Nó khổ hơn mình hay mình khổ hơn nó? Nó khổ hơn mình. Tại vì nó phải mang trên người bệnh tật. Còn mình, bất quá mình chỉ chăm sóc nó mỗi ngày chứ mình không thể gánh được cho con. Cho nên rõ ràng là khi đứa con mình sinh ra không được trọn vẹn, đó là nghiệp của nó và cũng là nợ của mình. Còn nếu con mình sinh ra tốt, đó là phước của nó và cũng là nghiệp của mình, nhưng là nghiệp tốt giữa mình với nó.

Cho nên nhiều khi trong một gia đình không có đứa con nào giống đứa con nào, vì biệt nghiệp của mỗi đứa con mỗi khác. Nếu vậy, chúng chỉ có một cộng nghiệp (nghiệp chung) là làm con của mình thôi, còn mỗi đứa có thể thông minh, dại dột, tài trí, bệnh hoạn, nghèo khổ, v.v... do biệt nghiệp (nghiệp riêng) của mỗi đứa.

Pháp Hòa lấy ví dụ, mình có anh chị em, rồi mỗi người có gia đình riêng – quý vị nghĩ xem, có phải như vậy là mỗi người có biệt nghiệp không? Chúng ta ở đây có một cộng nghiệp là người Việt, nhưng mỗi người, mỗi gia đình có cách sống khác nhau nên trong cộng nghiệp có biệt nghiệp. Có những đứa con sinh ra trội hơn cha mẹ, chẳng hạn như mình không được đẹp mà sinh con đẹp, mình không thông minh mà sinh con thông minh, hay mình không thành công lắm mà con mình lớn lên thành công hơn mình. Hoặc là mình không tu mà con mình lại tu.

Không biết ở đây có ai như vậy không – cha mẹ không tu mà con cái tu? Nhiều bậc cha mẹ không vui khi thấy con mình đi chùa. Nhưng sao mình không nghĩ lại, con mình ham đi chùa, mình không vui, chứ nếu nó ham đi casino hay đi chơi, đi phá, mình còn khổ hơn, phải không? Mình làm cha mẹ, tới tuổi này mà mình còn chưa biết một chữ Phật, còn con mình lo tụng niệm, lo tu thì mình phải mừng, phải ủng hộ nó chứ. Nếu mình chưa đủ duyên thì yểm trợ cho con mình tu, chứ nếu mình nói rồi nó buồn, không tu nữa, có phải là mình có lỗi không?

Trong kinh, đức Phật nói: “Có những gia đình cha mẹ không tu mà có con thích tu, cha mẹ không hiền lành mà có con hiền lành, có đạo đức. Đó là đứa con ưu sanh”.

Ưu sanh là sao? Ưu là ưu việt, ưu tú. Đứa con ưu sanh là đứa con trội hơn những đứa con khác trong gia đình. Không biết đại chúng ở đây có ai từng chứng kiến cha mẹ dữ dằn mà con cái hiền lương chưa? Đặc biệt, có gia đình cha mẹ không thờ Phật, không tụng kinh, không ăn chay, thậm chí còn có cách sống không lành mạnh nhưng lại sinh ra một đứa con vô cùng thiện lành.

Cho nên thấy đứa con nào của mình phát tâm tu hành, thờ Phật, tụng kinh, mình phải mừng. Chứ nhiều khi ở nhà mình có bàn thờ Phật trang nghiêm mà con mình cả đời chưa bao giờ đi ngang qua xá một xá. Một năm nó chỉ tới chùa thắp cây nhang lạy Phật một lần theo phong tục ngày Tết vậy thôi, chứ bàn thờ Phật ở nhà mình, nó không ngó tới. Cho nên nếu có đứa con nào quan tâm tới phần tâm linh thì cha mẹ phải mừng. Thật ra đó là cái phước của mình. Mình có một cái phước là có đứa con ưu sanh, nhưng mình lại thiếu cái phước phát tâm. Thưa đại chúng, kiếm một đứa con ưu sanh khó lắm.

Có những đứa nhỏ nói nhiều câu nghe chí lý, còn mình là người lớn mà nhiều khi mình nói mấy câu nghe phiền muộn. Cho nên nếu như hôm nay, sau khi học bài kinh này, mình ngẫm lại thấy con mình có nhiều điểm hơn mình về mặt tâm linh thì mình phải mừng.

Pháp Hòa nhớ hồi nhỏ có một bữa cả nhà ngồi ăn cơm, cha Pháp Hòa kêu Pháp Hòa đi mua cái gì đó. Pháp Hòa không mua đúng món đó mà lại mua món khác đem về. Lúc đó, cha Pháp Hòa hỏi: “Ủa, tại sao dặn đi mua cái này mà lại mua cái khác?”. Pháp Hòa nói: “Cha dặn mua, nhưng họ không có món đó, mà con đi vô rồi đi ra thấy kỳ quá. Thấy mình vô, người ta mong bán được một món nên thôi kệ, con kiếm món gì con mua đại chứ để đi ra người ta thất vọng”.

Sau đó, khi ngồi nói chuyện với bạn bè, ông già Pháp Hòa nói: “Thằng nhỏ này coi vậy mà cái tâm nó tốt”. Hồi nhỏ nghe nhận xét về mình như vậy, Pháp Hòa nhớ, nên sau này áp dụng với mấy chú đệ tử bên chùa.

Nhiều khi mấy chú đi vô trường học rồi về nói: “Thầy ơi, ngày mai con xin thầy một xâu chuỗi được không?”. Pháp Hòa hỏi: “Để làm gì?”. Chú đó nói: “Thấy con đeo xâu chuỗi này, cô giáo con thích quá mà con không dám hứa tặng cổ. Con phải về hỏi thầy trước, nếu thầy cho thì con mới đem đi”. Quý vị nghĩ mình có nên cho không? Cho. Tại vì đó là đứa con ưu sanh. Cho nên khi mình thấy con mình khởi một niệm lành với ai, mình phải khuyến khích nó.

Nhiều cha mẹ la con: “Mày ngu quá à. Mày cho nó ăn hoài mà không kiếm cách ăn lại của nó”.

Nhiều khi quan sát con mình, mình cảm nhận nó là đứa “khôn nhà dại chợ” rồi la mắng nó, nhưng mình đâu có biết một đứa nhỏ có tâm thiện lành là điều đáng quý. Chứ nếu con mình mới nhỏ mà đã nghĩ, đã làm những chuyện trời thần đất lở, mình sẽ lo: “Trời ơi, nhỏ mà đã như vầy, lớn lên chắc chết”. Vì vậy, nếu con mình từ nhỏ đã có tâm lành, mình phải khuyến khích.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
2

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
3

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.
4

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.
5

Vô vi có thật sự là “không làm gì” hay chính là bí quyết để đạt trạng thái dòng chảy?

Chưa bao giờ chuyện cân bằng và nghỉ ngơi được nói đến nhiều như bây giờ. Thế nhưng ngồi yên vài phút vẫn là việc khó với không ít người. Tay lại tìm đến điện thoại, xem vài tin nhắn rồi tiện thể kiểm tra luôn email.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Những đứa con tùy sanh

Hồi nhỏ Pháp Hòa có một thú chơi mà nhiều người không thích: Pháp Hòa đi tìm con gián, con dế, con thằn lằn, v.v…, con nào chết, Pháp Hòa làm đám tang cho nó đàng hoàng.

Vô vi có thật sự là “không làm gì” hay chính là bí quyết để đạt trạng thái dòng chảy?

Chưa bao giờ chuyện cân bằng và nghỉ ngơi được nói đến nhiều như bây giờ. Thế nhưng ngồi yên vài phút vẫn là việc khó với không ít người. Tay lại tìm đến điện thoại, xem vài tin nhắn rồi tiện thể kiểm tra luôn email.

Sức mạnh của nghỉ ngơi - Bạn thuộc hình mẫu nghỉ ngơi nào trong 5 kiểu sau đây?

Sau đây là năm hình mẫu nghỉ ngơi phổ biến mà nhà nghiên cứu Ximena Vengoechea đúc kết được từ quá trình nghiên cứu của mình. Khi đọc, bạn hãy thử nghĩ xem kiểu nào giống bạn nhất.

Sức mạnh của nghỉ ngơi - Nghỉ ngơi không phải phần thưởng

Chúng ta quen làm đến khi gục mới cho phép mình dừng. Ximena Vengoechea gọi đó là “thiếu nghỉ ngơi mạn tính” — và cuốn “Sức mạnh của nghỉ ngơi” chỉ ra vì sao càng bận, ta càng không biết cách nghỉ.

‘Sức mạnh của nghỉ ngơi’ - Bí quyết phục hồi năng lượng và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống

Giữa nhịp sống đề cao năng suất, nhiều người chỉ cho phép mình dừng lại khi đã kiệt sức. Trong “Sức mạnh của nghỉ ngơi”, Ximena Vengoechea lý giải vì sao con người ngày càng khó nghỉ ngơi, đồng thời gợi mở những cách phục hồi năng lượng phù hợp với đời sống bận rộn.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

“Sức mạnh của Đạo” - Đạo giáo ứng dụng trong thời đại của “burn out” 

“Sức mạnh của Đạo” của Max Landsberg là một nỗ lực đáng ghi nhận trong việc bắc cầu giữa trí tuệ cổ xưa của Đạo giáo và những áp lực rất thực của đời sống công việc hiện đại. Nhất là thời đại "burnout" (hội chứng cháy sạch/kiệt sức) ở giới trẻ

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Từ sách - Phim - FN - 27/08/2026 10:39
Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS