Sức mạnh của nghỉ ngơi - Nghỉ ngơi không phải phần thưởng

Kay Nguyen09/08/2026 08:00
Sức mạnh của nghỉ ngơi - Nghỉ ngơi không phải phần thưởng

Chúng ta quen làm đến khi gục mới cho phép mình dừng. Ximena Vengoechea gọi đó là “thiếu nghỉ ngơi mạn tính” — và cuốn “Sức mạnh của nghỉ ngơi” chỉ ra vì sao càng bận, ta càng không biết cách nghỉ.

Làm việc chăm chỉ luôn được xem là phẩm chất. Nhàn rỗi thì bị gắn với lười biếng. Thế nên nhiều người thấy áy náy mỗi khi dừng tay, rồi lại lao tiếp dù đã mệt - cho đến khi cả cơ thể lẫn tinh thần cạn kiệt. Vengoechea viết cuốn sách này cho đúng nhóm người đó: những ai đo giá trị bản thân bằng năng suất.

Phong trào FIRE, lối sống du mục trên xe van, nhà siêu nhỏ ở Mỹ, trào lưu “nằm thẳng” (tang ping) của giới trẻ Trung Quốc - mỗi hiện tượng một kiểu, nhưng cùng chung một nhu cầu: được nghỉ nhiều hơn. Tổ chức Y tế Thế giới xếp kiệt sức thành vấn đề lan khắp nhiều nền kinh tế, không còn của riêng ai. Đây là chỗ cuốn sách chạm tới giới doanh nhân và người làm cường độ cao: nhóm dễ tự hào vì bận nhất, cũng dễ sụp đổ nhất.

Tác giả không đứng ngoài quan sát. Mùa thu 2020, cô gánh cùng lúc ba vai - nhân viên công nghệ, tác giả sách, người mẹ mới sinh - và kiệt sức trầm trọng. Cô nghỉ việc, tưởng thế là được nghỉ. Nhưng vẫn kiệt sức, chỉ khác là không còn việc để làm. Chính nghịch lý đó đẩy cô đi phỏng vấn chuyên gia, đọc nghiên cứu, gom hàng trăm câu chuyện thật để tìm xem điều gì thực sự phục hồi con người.

Có Elena, cô y tá trẻ sống theo kiểu “làm hết sức, chơi hết mình”, đến lúc bắt đầu tranh thủ chợp mắt trong tủ đựng đồ ở văn phòng. Có Daniela, chuyên viên bán hàng hay khoe “khi nào chết thì tôi mới ngủ”, cho tới ngày suýt ngủ gật sau vô lăng. Họ không cá biệt. Phần lớn chúng ta đều đã quen phớt lờ tín hiệu cơ thể đòi nghỉ.

Vengoechea chia rào cản làm hai lớp. Lớp ngoài: áp lực tài chính, nỗi lo mất việc, trách nhiệm gia đình, biến động kinh tế. Với nhiều người, “cho phép mình nghỉ” là đặc quyền không phải ai cũng có - và nó phản ánh những bất bình đẳng sâu hơn về giới, chủng tộc, hoàn cảnh.

Lớp trong khó gỡ hơn, vì nó nằm trong đầu ta. Niềm tin rằng giá trị bản thân gắn liền năng suất. Cảm giác tội lỗi khi không làm gì. Nỗi sợ mất động lực hay vị thế nếu chậm lại. Và đôi khi là chính sự say mê cảm giác bận rộn. Những thứ đó khiến người ta tự phá hỏng việc nghỉ của mình, ngay cả khi đủ điều kiện và thời gian.

Phần hay nhất là cách tác giả định nghĩa lại việc nghỉ. Không phải nằm dài trên sofa hay lướt điện thoại. Cô tách ra ba khía cạnh - tinh thần, thể chất, tâm linh - và mọi phương pháp đề xuất đều phải qua bốn tiêu chí: dễ làm, ít tốn kém, dễ chịu, có cơ sở khoa học hoặc lịch sử.

Không có công thức chung. Có người phục hồi bằng chạy bộ, khiêu vũ; người khác cần khoảng lặng để đọc, vẽ, hay ngồi ăn cùng người thân. Điểm cốt lõi: nghỉ chỉ có tác dụng khi thành một phần của ngày thường, chứ không phải liều thuốc bù sau mỗi lần gục.

“Thói quen làm việc cho đến khi kiệt sức rồi mới nghỉ khiến ta luôn ở trạng thái cầm cự để tồn tại, thay vì thật sự sống vui khỏe.”

Cuốn sách không dừng ở lời khuyên “hãy nghỉ ngơi đi”. Nó giải thích vì sao ta kiệt sức, cái gì đang chặn ta lại, và gợi ý cách phục hồi hợp với từng người. Với người đọc quen thấy có lỗi mỗi khi ngừng tay, thông điệp trung tâm đáng để mang theo: nghỉ ngơi không phải phần thưởng hay đặc quyền, mà là nhu cầu thiết yếu như thức ăn và nước uống.

Ximena Vengoechea

Ximena Vengoechea là nhà nghiên cứu trải nghiệm người dùng, nhà văn và họa sĩ minh họa, từng làm việc tại Pinterest, LinkedIn, Twitter. Bài viết của cô xuất hiện trên Inc., The Washington Post, Fast Company, Newsweek, Forbes. Cô là tác giả của “Listen Like You Mean It”, “Rest Easy” và “The Life Audit”.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
2

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
3

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.
4

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.
5

“Sức mạnh của Đạo” - Đạo giáo ứng dụng trong thời đại của “burn out” 

“Sức mạnh của Đạo” của Max Landsberg là một nỗ lực đáng ghi nhận trong việc bắc cầu giữa trí tuệ cổ xưa của Đạo giáo và những áp lực rất thực của đời sống công việc hiện đại. Nhất là thời đại "burnout" (hội chứng cháy sạch/kiệt sức) ở giới trẻ

‘Sức mạnh của nghỉ ngơi’ - Bí quyết phục hồi năng lượng và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống

Giữa nhịp sống đề cao năng suất, nhiều người chỉ cho phép mình dừng lại khi đã kiệt sức. Trong “Sức mạnh của nghỉ ngơi”, Ximena Vengoechea lý giải vì sao con người ngày càng khó nghỉ ngơi, đồng thời gợi mở những cách phục hồi năng lượng phù hợp với đời sống bận rộn.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

“Sức mạnh của Đạo” - Đạo giáo ứng dụng trong thời đại của “burn out” 

“Sức mạnh của Đạo” của Max Landsberg là một nỗ lực đáng ghi nhận trong việc bắc cầu giữa trí tuệ cổ xưa của Đạo giáo và những áp lực rất thực của đời sống công việc hiện đại. Nhất là thời đại "burnout" (hội chứng cháy sạch/kiệt sức) ở giới trẻ

Sức mạnh của Đạo - Ngọn đồi sẽ nâng đỡ đường ta đi

Tôi đã cố hết sức để vận dụng vô vi trong khi leo lên ngọn núi Munro cuối cùng là Five Sisters of Kintail. Vô vi đòi hỏi tôi thực hiện những thay đổi tinh tế trong kỹ thuật đi bộ của mình để tiết kiệm năng lượng hết mức có thể và, quan trọng hơn, phải hòa mình với ngọn núi và đường đi.

Con đường chuyển hóa - Tâm bình an

Có một thiền sư đáng kính, được người dân trong vùng gọi là Phật sống. Mỗi lần gặp thiền sư đó, họ đều chào: “Dạ con chào Phật sống, con chào bậc thánh thiện”. Và lúc nào vị thiền sư cũng chỉ đáp lại: “Vậy à”.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Thế giới trong giọt nước - Khi những người tử tế không đồng ý với nhau

Trong "Thế giới trong giọt nước", Regina Linke không đặt các nhân vật trước lựa chọn giữa thiện và ác. Họ đều muốn giúp một con chim sẻ bị thương, nhưng lại không thống nhất về cách giúp. Cũng từ những bất đồng ấy, câu chuyện không còn chỉ nói về lòng tốt.

Vô vi có thật sự là “không làm gì” hay chính là bí quyết để đạt trạng thái dòng chảy?

Từ sách - Phim - Quang Anh - 27/08/2026 10:41
Chưa bao giờ chuyện cân bằng và nghỉ ngơi được nói đến nhiều như bây giờ. Thế nhưng ngồi yên vài phút vẫn là việc khó với không ít người. Tay lại tìm đến điện thoại, xem vài tin nhắn rồi tiện thể kiểm tra luôn email.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Những đứa con tùy sanh

Từ sách - Phim - FN - 27/08/2026 10:40
Hồi nhỏ Pháp Hòa có một thú chơi mà nhiều người không thích: Pháp Hòa đi tìm con gián, con dế, con thằn lằn, v.v…, con nào chết, Pháp Hòa làm đám tang cho nó đàng hoàng.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Từ sách - Phim - FN - 27/08/2026 10:39
Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS