"Để hiểu một người": Khi “nhìn thấy” một người cũng là một hành động yêu thương

27/06/2026 08:00
"Để hiểu một người": Khi “nhìn thấy” một người cũng là một hành động yêu thương

Có một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng càng nghĩ càng thấy khó trả lời: bạn thực sự hiểu bao nhiêu người trong đời mình? Không phải biết tên, biết nghề nghiệp, biết vài sở thích, mà là hiểu theo nghĩa nhìn thấy được thế giới nội tâm của họ, cách họ diễn giải những gì xảy đến với cuộc đời mình. 

Trong bộ phim Avatar (2009) của James Cameron, lời chào quan trọng nhất giữa những người Na'vi không phải một câu hỏi tên tuổi, mà chỉ gồm ba từ: "I see you" ("Oel ngati kameie") - tôi nhìn thấy bạn. Trong văn hóa của họ, câu nói ấy không đơn thuần là nhìn bằng mắt, mà là nhìn vào tận cùng bản chất của người đối diện, thừa nhận sự tồn tại, giá trị và linh hồn riêng biệt của họ. Cameron không tự bịa ra câu nói này: nó được lấy cảm hứng trực tiếp từ lời chào "Sawubona" trong văn hóa Zulu ở Nam Phi, cũng mang nghĩa "tôi nhìn thấy bạn", và gắn liền với triết lý Ubuntu - một con người chỉ trở thành "người" trọn vẹn nhờ những người khác xung quanh mình. Người Zulu thường đáp lại lời chào đó bằng "Sikhona" - "tôi đang ở đây" - như một xác nhận rằng chỉ khi được nhìn thấy, một người mới thực sự hiện diện trong cộng đồng.

Cụm từ ấy còn xuất hiện trở lại trong bộ phim Beyond the Lights (2014) của đạo diễn Gina Prince-Bythewood, nơi nó được dùng để nói về việc nhìn thấy toàn vẹn một người phụ nữ, vượt ra ngoài lớp vỏ hình ảnh mà công chúng và truyền thông gán cho cô. Dù xuất phát từ những nền văn hóa, ngôn ngữ và thời điểm khác nhau, tất cả những "lời chào" ấy đều chạm đến một khát khao rất con người: được nhìn thấy không chỉ bằng mắt, mà bằng sự thấu hiểu thật sự.

Đó cũng chính là điểm khởi đầu của cuốn sách của tác giả David Brooks. Có một câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng càng nghĩ càng thấy khó trả lời: bạn thực sự hiểu bao nhiêu người trong đời mình? Không phải biết tên, biết nghề nghiệp, biết vài sở thích, mà là hiểu theo nghĩa nhìn thấy được thế giới nội tâm của họ, cách họ diễn giải những gì xảy đến với cuộc đời mình. 

Trong thời đại mà các cuộc trò chuyện ngày càng ngắn, ngày càng hời hợt và dễ bị thay thế bằng một dòng tin nhắn, David Brooks - cây bút bình luận nổi tiếng của The New York Times, tác giả của “Đường đến nhân cách” - đã đặt ra câu hỏi đó một cách trực diện trong cuốn sách mới nhất của mình: “Để hiểu một người - Nghệ thuật lắng nghe và được lắng nghe sâu sắc”. 

Cuốn sách cũng đã được Bill Gates thêm vào danh sách khuyến đọc trong năm 2024 với lời nhận xét: “Luận điểm của Brooks rất đơn giản nhưng sâu sắc: trong thời đại của sự xao nhãng, chia rẽ và những tương tác hời hợt, khả năng thực sự nhìn thấy và thấu hiểu một con người đã trở thành một kỹ năng hiếm có. Ông cho rằng việc hiểu người khác một cách sâu sắc không chỉ là một phẩm chất đáng quý mà còn là yếu tố thiết yếu để chúng ta sống đúng với bản chất con người của mình.”

Hai kiểu người: "soi sáng" và "làm lu mờ"

Luận điểm trung tâm của Brooks vừa giản dị vừa có sức nặng: khả năng nhìn thấy và thấu hiểu một con người không phải một thiên bẩm chỉ một số người có sẵn, mà là một kỹ năng. Và như mọi kỹ năng, nó có thể học được, rèn luyện được, cải thiện được. Đây là điều khiến cuốn sách trở nên đặc biệt hữu ích, kể cả với những người vốn cảm thấy giao tiếp xã hội không phải "thế mạnh tự nhiên" của mình.

Để minh họa cho ý tưởng này, Brooks đưa ra một phép phân loại rất dễ nhớ: trong mỗi cuộc gặp gỡ, chúng ta đều có thể trở thành một trong hai kiểu người. Illuminators (những người soi sáng) là người khiến đối phương cảm thấy mình được nhìn nhận, được trân trọng, được lắng nghe thật sự. 

“Trở thành một Người soi sáng - người có thể nhìn nhận người khác một cách trọn vẹn - không phải là chuyện cứ muốn là làm được. Đó là một nghệ thuật, một bộ kỹ năng, một cách sống. Nhiều nền văn hóa thậm chí đã đặt tên cho cách sống này. Người Hàn Quốc gọi đó là nun-chi, nghĩa là sự nhạy bén trong việc nắm bắt tâm trạng và suy nghĩ của người khác. Người Đức có herzensbildung, nghĩa là nuôi dưỡng tâm hồn để có được cái nhìn sâu sắc về người khác.”

Ngược lại, diminishers (những người làm lu mờ) thường vô thức biến mọi cuộc trò chuyện thành câu chuyện về chính họ, hoặc lướt qua những gì người khác đang cố gắng chia sẻ mà không hề nhận ra.

Đọc đến đoạn này, người đọc khó mà không dừng lại và tự vấn: trong một ngày bình thường của mình, mình thuộc nhóm nào? Điều đáng sợ là ranh giới giữa hai nhóm này rất mỏng. Ta có thể trở thành một diminisher mà không hề có ác ý, chỉ đơn giản vì đang mải nghĩ đến điều mình sắp nói tiếp, thay vì thực sự ở đó với người trước mặt.

Mỗi con người là một tác phẩm nghệ thuật đang được tạo tác

Brooks bắt đầu từ một câu hỏi nền tảng hơn cả kỹ năng giao tiếp: con người, về bản chất, là gì? 

Theo ông, mỗi người ta gặp đều giống một nghệ sĩ đang sáng tác, họ tiếp nhận những sự kiện xảy đến trong đời, rồi dệt chúng lại thành một bức tranh chủ quan, riêng biệt về thế giới. Bức tranh đó gồm ký ức, niềm tin, tổn thương, tình yêu, nỗi sợ và khát vọng của riêng họ, không ai giống ai.

“Mỗi người bạn gặp đều là một nghệ sĩ sáng tạo, người tự tạo nên một cách nhìn nhận riêng từ những sự kiện mình đã trải qua. Cũng giống như mọi nghệ sĩ khác, chúng ta sử dụng những trải nghiệm của cuộc đời mình để vẽ nên một bức tranh phức tạp về thế giới.”

Từ đó, Brooks đưa ra một phân định quan trọng: có hai tầng thực tại trong mỗi sự kiện. Tầng thứ nhất là thực tại khách quan - chuyện gì đã xảy ra. Tầng thứ hai là thực tại chủ quan - chuyện đó được người trong cuộc diễn giải và gán ý nghĩa như thế nào. Và phần lớn các hiểu lầm, xa cách giữa người với người, lại nằm ở việc chúng ta chỉ nhìn vào tầng thứ nhất mà bỏ quên tầng thứ hai. Như nhà văn Aldous Huxley từng viết, trải nghiệm không phải là điều xảy đến với một người, mà là điều người đó làm với những gì đã xảy đến. Muốn hiểu ai đó, câu hỏi không nên là "chuyện gì đã xảy ra với họ", mà là "họ đang trải nghiệm điều đó như thế nào".

Brooks cũng nhấn mạnh một điều dễ bị xem nhẹ: những cuộc trò chuyện xã giao, những khoảnh khắc chỉ đơn giản là ở cạnh một người, lại thường tiết lộ nhiều về họ hơn một câu hỏi triết lý sâu xa. Cách một người nói chuyện với nhân viên phục vụ, với người thu ngân, đôi khi nói lên nhiều hơn cả một buổi tâm sự dài.

Nghệ thuật của một cuộc trò chuyện hay

Nếu phần đầu sách là nền tảng triết lý, thì phần giữa sách là cẩm nang thực hành, và đây có lẽ là phần khiến nhiều người đọc thấy "đáng tiền" nhất. Brooks dành hẳn một chương để phân tích điều gì làm nên một cuộc đối thoại có ý nghĩa, và đưa ra hàng loạt công cụ cụ thể.

Một trong số đó là khái niệm "lắng nghe bằng tất cả năng lượng" - lắng nghe đến mức, theo cách Brooks diễn đạt, gần như đang đốt cháy calo. Ông cũng gợi ý cách đặt câu hỏi mở để khuyến khích người khác chia sẻ sâu hơn, chẳng hạn những cụm như "Điều đó diễn ra như thế nào?", "Cảm giác lúc đó ra sao?", "Kể cho tôi nghe về…"... 

Kỹ thuật "looping" - diễn giải lại điều người khác vừa nói để xác nhận mình đã hiểu đúng, cũng được nhắc đến như một cách đơn giản nhưng hiệu quả để tránh hiểu lầm.

Brooks còn giới thiệu phương pháp SLANT vốn quen thuộc trong các khóa huấn luyện kỹ năng mềm: ngồi thẳng, ngả người về phía trước, đặt câu hỏi, gật đầu, và theo dõi người nói - những hành vi nhỏ nhưng truyền tải rõ ràng rằng "tôi đang ở đây, với bạn". Điều thú vị là những kỹ năng này không chỉ hữu dụng trong các cuộc trò chuyện sâu sắc với người thân, mà cả trong những tương tác ngắn ngủi nhất: vài câu trao đổi khi đứng chờ mua đồ ăn, một câu hỏi xã giao với đồng nghiệp lướt qua hành lang.

Có một câu trong sách khiến nhiều người đọc phải dừng lại lâu hơn bình thường: sự tò mò về một con người khác cũng chính là một hình thức của tình yêu thương. 

Câu nói ngắn gọn ấy gói trọn cả tinh thần của cuốn sách, rằng đặt thêm một câu hỏi, dành thêm một chút thời gian để thực sự lắng nghe, không phải là phép xã giao mà là một cách yêu thương rất cụ thể.

Khi công nghệ kết nối nhưng không khiến ta thấu hiểu

Phần khiến cuốn sách vượt ra khỏi khuôn khổ một cẩm nang giao tiếp cá nhân, để chạm đến những vấn đề lớn hơn của thời đại, là chương Brooks gọi là "Đại dịch vô cảm". Ông lập luận rằng công nghệ, dù giúp con người duy trì liên lạc dễ dàng hơn bao giờ hết, lại đồng thời góp phần tạo ra một cảm giác cô đơn và xa cách ngày càng lan rộng. 

Chúng ta kết nối nhiều hơn, nhưng có thực sự thấy nhau nhiều hơn không?

Brooks đi xa hơn khi nối những con số đáng lo về trầm cảm, tự tử và sự mất lòng tin trong xã hội với chính sự rạn nứt của các kết nối cá nhân. 

Theo ông, khi con người thiếu vắng những mối quan hệ đủ sâu để cảm thấy mình được nhìn thấy, họ dễ tìm đến chính trị như một hình thức thay thế - nơi cảm giác thuộc về một "phe" và được thỏa mãn bằng việc phản đối phe đối lập, thay vì cố gắng thấu hiểu những người nghĩ khác mình. Đây là một quan sát sắc và đáng để suy ngẫm lâu, đặc biệt trong bối cảnh chia rẽ chính trị - xã hội ngày càng gay gắt ở nhiều nơi trên thế giới.

Brooks cũng chạm đến một câu chuyện u ám hơn: với một số người trẻ, áp lực chồng chất từ học hành, công việc, những lần bị làm bẽ mặt, có thể đẩy họ đến những suy nghĩ tuyệt vọng nhất, kèm theo một dạng khủng hoảng bản sắc - họ tự hỏi lỗi là ở mình hay ở thế giới. Cách Brooks đặt câu hỏi này trong khung lý thuyết của cuốn sách nhắc người đọc rằng muốn giúp một người đang chật vật, ta không chỉ cần biết điều gì đã xảy ra với họ, mà cần cố gắng hiểu cách họ đang diễn giải điều đó trong đầu mình.

Brooks tiếp tục nối những quan sát này với sự thay đổi trong giáo dục, khi cho rằng nhà trường đã dần từ bỏ việc dạy những "kỹ năng đạo đức và xã hội", khiến nhiều thế hệ thiếu sự chuẩn bị cần thiết để xây dựng mối quan hệ bền vững. Đây là một lập luận thú vị và đúng thời điểm, nhưng cũng là phần khiến không ít người đọc cảm thấy hụt hẫng khi Brooks gợi mở vấn đề mà chưa đào sâu: ông chưa định nghĩa rõ thế nào là "kỹ năng đạo đức và xã hội", chưa chỉ ra cách đo lường sự suy giảm đó, và cũng chưa phác thảo cụ thể giáo dục có thể đảo ngược xu hướng này như thế nào. Cảm giác như đâu đó, vẫn còn một cuốn sách khác đang chờ được viết riêng về chủ đề này.

Điều dễ nhận thấy ở “Để hiểu một người” là cách Brooks kết hợp nghiên cứu khoa học, triết học và những câu chuyện đời thường thành một mạch kể gần gũi, không hề mang nặng tính học thuật khô khan. Đọc sách đôi lúc giống như đang ngồi nghe một người bạn tò mò, chân thành và cởi mở kể chuyện, và vì Brooks dẫn ra rất nhiều đầu sách, nguồn tham khảo khác trong quá trình lập luận, danh sách "sách cần đọc" của người đọc gần như chắc chắn sẽ dài thêm sau khi gấp cuốn này lại.

Đây không phải một cuốn sách bạn có thể đọc xong trong một lượt. Nó đòi hỏi người đọc dừng lại, suy ngẫm, và có lẽ nên đọc lại một số chương bởi phần thưởng lớn nhất của cuốn sách không nằm ở những khái niệm mới lạ, mà ở việc nó buộc ta soi lại chính những cuộc gặp gỡ rất bình thường trong ngày: với người thân, với đồng nghiệp, với người lạ đứng cạnh mình ở siêu thị.

Cuốn sách không hứa hẹn biến ai đó thành một người giao tiếp hoàn hảo chỉ sau một lần đọc. Điều cuốn sách làm được, và làm tốt, là nhắc nhở rằng sự kết nối giữa người với người không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà từ những lựa chọn rất nhỏ và rất sẵn có mỗi ngày: lắng nghe thêm một chút, tin vào điều tốt đẹp ở người đối diện, và đặt thêm một câu hỏi nữa thay vì vội vàng chuyển sang chuyện của riêng mình.

“Để hiểu một người” phù hợp với bất kỳ ai từng có cảm giác mình không được nhìn thấy thật sự trong một mối quan hệ nào đó, và cũng phù hợp với bất kỳ ai muốn chủ động hơn trong việc thấu hiểu những người quanh mình. Bởi như Brooks gợi ý xuyên suốt cuốn sách: hành động tò mò về một con người khác, suy cho cùng, chính là một hình thức của tình yêu thương.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

Không khóc giữa nhân gian - Khổ đau chỉ là ảo tưởng do chính mình tạo

Tất cả chúng ta, không ngoại trừ bất kỳ ai trong đời này, đều đang bước vào một kỳ thi tâm linh.
3

Cuốn sách tên 'Không khóc giữa nhân gian' nhưng không dạy ai ngừng buồn

Chúng ta quen coi nỗi buồn như một lỗi cần sửa: buồn thì phải quên, phải bận rộn lên, phải đi đâu đó cho khuây. “Không khóc giữa nhân gian” của Đại đức Thích Đồng Tâm đi ngược lại, tác giả không giúp nỗi buồn biến mất, mà đề nghị ta thôi xem nó là kẻ thù.
4

“Không khóc giữa nhân gian”: vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên, tự tại”. Đó là điều mà Đại đức Thích Đồng Tâm muốn chia sẻ với người đọc trong tập sách “Không khóc giữa nhân gian” của mình.
5

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.

 'Để hiểu một người' - Chúng ta đang sống trong thời đại khủng hoảng kết nối 

Thứ chúng ta cần nhất là các mối quan hệ, và thứ mà chúng ta xử lý vụng về nhất dường như cũng là các mối quan hệ.

Biến tiềm năng thành tài năng - Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa tôn thờ tài năng thiên bẩm

 Adam Grant cho rằng tiềm năng không nằm ở nơi bạn bắt đầu, mà nằm ở quãng đường bạn có thể đi được.

Cô đơn ở đỉnh cao

Có một câu hỏi mà nhiều lãnh đạo tự hỏi mình sau một cuộc họp dài, khi căn phòng đã vắng hết người: tại sao mình lại cô đơn đến vậy?

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Minh triết từ nỗi bất an - Khi hiểu biết làm con người mệt mỏi hơn

Trong “Minh triết từ nỗi bất an”, Alan Watts viết về một nghịch lý rất gần với con người hiện đại: càng cố hiểu, cố dự đoán và kiểm soát đời sống để thấy an toàn, ta lại càng dễ mắc kẹt trong lo âu.

Qui trình đơn giản cho dự án nhỏ

Blog GS John VU - GS John Vu - 23/07/2026 11:00
Hôm qua, một sinh viên đã tốt nghiệp vài năm trước tới gặp tôi. Anh ta nói: “Em cần lời khuyên của thầy để thiết lập qui trình tốt nhằm phát triển phần mềm có chất lượng với chi phí thấp nhất có thể được."

Tâm lý học: Hai lời khuyên này sẽ càng có lợi nếu bạn biết chúng càng sớm càng tốt

Suy ngẫm - Tr. Quang - 23/07/2026 10:00
Nhiều người sống một cuộc đời khó khăn, thường xuyên chịu mất mát, không phải vì họ thiếu lòng tốt hay nỗ lực, mà vì họ quá thẳng thắn và ngây thơ. Họ đối xử với người khác một cách vô điều kiện và thường xuyên nhượng bộ trong mọi tình huống, luôn tin rằng sự chân thành sẽ được đáp lại và sự khoan dung sẽ được đền đáp bằng lòng tốt.

Giới trẻ Trung Quốc chi mạnh tiền cho "phong thủy hàng hiệu"

Phong cách sống - Minh Phương - 23/07/2026 09:00
Những cư dân thành thị trẻ tuổi ở Trung Quốc đang chi tiêu nhiều hơn cho các phụ kiện “may mắn” nhằm giải tỏa cảm xúc, dù chỉ là tạm thời.

Hạt giống tâm hồn - Điều thật sự quan trọng

Từ sách - Phim - FN - 23/07/2026 08:00
“Chúng ta đều là những thiên thần một cánh, và chúng ta chỉ bay được khi ôm chặt lấy nhau.”- Luciano De Crescenzo

Đối thoại với sinh viên ở Vô Tích, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 22/07/2026 11:00
Tháng trước khi tôi tới dạy ở Vô Tích, Trung Quốc, một sinh viên nói với tôi: “...Điều tốt hơn có lẽ là thầy đọc bài giảng về điều chúng em cần chứ không phải là cái gì đó quá tiên tiến mà có thể tốt ở Mĩ nhưng không tốt ở Trung Quốc.”

Đừng để hạnh phúc giả tạo giam cầm bạn

Suy ngẫm - Tr. Quang - 22/07/2026 10:00
Bạn đã bao giờ cảm thấy rằng càng cố gắng tìm kiếm hạnh phúc, bạn càng trở nên lo lắng hơn chưa? Thực ra, tất cả chúng ta đều đã rơi vào một cái bẫy lớn.

Câu chuyện cuộc đời như “Lọ Lem thời hiện đại” của siêu mẫu Nga

Phong cách sống - Mi Vân - 22/07/2026 09:00
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Nga, Natalia Vodianova đã vươn lên trở thành một trong những siêu mẫu nổi tiếng nhất thế giới và tự viết nên cuộc đời như cuốn tiểu thuyết có thực.

Thế giới trong giọt nước - Chim sẻ và chiếc lồng

Từ sách - Phim - FN - 22/07/2026 08:00
Ngày qua ngày, chim sẻ dần khỏe mạnh hơn.

Cách chọn bạn và thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 21/07/2026 11:00
Khi vào đại học, một trong những điều mới đầu tiên bạn có lẽ cần là chọn bạn. Bạn là một phần của cuộc sống và tình bạn nào đó có thể kéo dài một thời gian lâu, nếu bạn cẩn thận về loại bạn mình chọn lựa. Bạn tốt có thể giúp bạn cực kì nhiều nhưng bạn xấu có thể làm hại bạn còn hơn bạn có thể hình dung.

10 câu cửa miệng của người EQ cao: Nói ít nhưng ai cũng muốn nghe

Suy ngẫm - Vân Anh - 21/07/2026 10:00
EQ cao không nằm ở việc nói nhiều hay tranh thắng, mà ở khả năng dùng đúng một câu nói để đặt ra ranh giới, tránh bị thao túng và vẫn giữ được sự tôn trọng từ đối phương.

'Mẹ ơi, con yêu mẹ!' mối liên kết yêu thương 15 năm giữa người chăm sóc và bệnh nhân

Truyền cảm hứng - 21/07/2026 09:00
Một người hộ lý tận tâm, 48 tuổi ở tỉnh Chiết Giang đã chăm sóc một bệnh nhân mồ côi, hôn mê suốt 8 năm, với suy nghĩ rằng sự hy sinh của mình sẽ không được ghi nhận. Tuy nhiên, những lời đầu tiên cô gái thốt ra sau khi tỉnh dậy đã khiến người chăm sóc rơi nước mắt.

Sắp phát hành: Không phải lỗi của bạn

Tủ sách - FN - 21/07/2026 08:00
Vì sao nhiều người dù thông minh và có nghị lực vẫn bỏ lỡ cơ hội, rút lui trước thành công hoặc lặp lại những mối quan hệ khiến mình tổn thương?

"Xa xỉ phẩm" của tuổi 30: Không phải đồ hiệu, mà là 11 thứ này

Suy ngẫm - Trần Hà - 20/07/2026 10:00
Ngay cả những người giàu có cũng chưa chắc đạt được điều này, nhưng có người chưa thành công vẫn đang sở hữu điều này mỗi ngày.

Bị nhầm đã chết, cô gái Trung Quốc được cứu khỏi lò hỏa táng và báo ơn đời

Truyền cảm hứng - Huy Hoàng - 20/07/2026 09:00
Từng bị nhầm là đã tử vong và được đưa vào nhà tang lễ chờ hỏa táng, cô gái 18 tuổi người Trung Quốc may mắn được cứu sống. Cô quay lại báo ơn cuộc đời bằng những tác phẩm nổi tiếng.

‘Thế giới trong giọt nước’ - Một hành trình dịu dàng về yêu thương và trưởng thành

Từ sách - Phim - FN - 20/07/2026 08:00
​​​​​​​“Bạn có biết cả thế giới rộng lớn cũng có thể nằm gọn trong một giọt nước bé xíu không?” Đó là câu hỏi mà Regina Linke đặt ra trong “Thế giới trong giọt nước” một cuốn sách tranh chưa đầy 200 trang. Nhưng qua vài dòng hội thoại và những nét vẽ tối giản ấy, cả trẻ em lẫn người lớn đều có thể bắt gặp một phần của mình trong câu chuyện.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS