Bản giao hưởng cuộc sống - Khi cánh cửa này đóng lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra

Quang Thanh30/05/2023 09:00
Bản giao hưởng cuộc sống - Khi cánh cửa này đóng lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra

“Cuộc sống chứa đựng cả hạnh phúc lẫn nỗi đau; hãy mạnh mẽ và luôn vững tin.” - Kareena Kapoor Khan

“Chị có thể giúp tôi đặt lời nhắn này vào Bức tường Than khóc được không?” Tôi cẩn thận nhận lấy một tờ giấy nhỏ có in hình Bức tường Than khóc, hay còn gọi là Bức tường phía Tây – nơi thiêng liêng nhất ở thành cổ Jerusalem. Ngay bên dưới hình vẽ là một dòng chữ được viết ngay ngắn: “Mong tìm lại được con trai Pieter của tôi”.

Người ở chung trại tập trung với Anne Frank

“Đương nhiên rồi, nhất định tôi sẽ giúp chị”, tôi nói với cô bạn Marti Nitrini. Khi biết tôi chuẩn bị đến Israel, cô ấy đã gửi gắm ước nguyện này cho tôi. Marti là người đã may mắn sống sót sau cuộc thảm sát Holocaust (cuộc diệt chủng do Đức Quốc xã cùng bè phái tiến hành, dẫn tới cái chết của khoảng sáu triệu người Do Thái). Cách đây vài năm, tôi có viết một bài báo về quyển Nhật ký Anne Frank đăng trên tờ San Diego Union-Tribune. Sau khi đọc được bài viết ấy, Marti đã chủ động liên hệ với tôi qua điện thoại.

“Tôi từng ở chung trại tập trung với Anne Frank (nhà văn và tác giả hồi ký người Đức gốc Do Thái)”, cô nhỏ nhẹ nói. Vì lòng hiếu kỳ, tôi đã đặt nhiều câu hỏi xoay quanh cuộc đời của Marti. Sau đó chúng tôi đã quyết định gặp nhau. Buổi sáng hôm ấy, khi chúng tôi cùng ngồi thưởng trà trong căn hộ ở thung lũng Mission của Marti, cô ấy đã thổ lộ với tôi câu chuyện kinh hoàng về cuộc đời mình, với những tình tiết mà trước giờ cô gần như chưa từng tiết lộ với ai.

Marti sinh năm 1918 ở thủ đô Praha của Cộng hòa Séc. Cô và hai người anh trai của mình đã có một tuổi thơ sung túc, đầm ấm bên gia đình. Cha cô là người Hungary còn mẹ là người Đức. Hai người làm chủ một số cửa hàng nhỏ chuyên bán đồ da và đồ trang sức theo yêu cầu. Cha mẹ muốn Marti học ở trường nữ sinh nên cô đã đến học ở một tu viện gần nhà.

“Đó là một ngôi trường Công giáo La Mã và tôi là người Do Thái duy nhất trong số năm trăm người ở đó”, Marti kể. “Các sơ rất tốt bụng và dịu dàng. Tôi không bao giờ quên nơi ấy và vẫn thường ghé thăm trường mỗi khi có dịp về Praha.”

Marti kết hôn năm mới mười lăm tuổi với một người đàn ông lớn hơn cô mười tuổi và yêu thương cô hết lòng. Dù ban đầu không nhận được sự đồng thuận từ cha mẹ của Marti, nhưng sau đó đôi vợ chồng trẻ đã chung sống rất hạnh phúc. Năm 1938, con trai của họ – Pieter – ra đời.

Cuộc sống ấm êm, viên mãn của Marti tan vỡ vào một ngày năm 1942, khi gia đình cô nhận được lệnh tập trung tại một địa điểm để chuyển đến “khu nghỉ dưỡng đặc biệt” dành cho người Do Thái.

“Nếu chúng tôi không đến, bọn chúng sẽ ập tới nhà và giết chết chúng tôi. Bọn chúng đã triệu tập đến cả hàng ngàn người. Vì thời gian quá gấp, tôi chỉ có thể cố gắng mang theo được gì thì mang.”

Vợ chồng Marti và đứa con trai nhỏ của họ bị đưa đến trại tập trung Theresienstadt ở Séc. Marti và Pieter sống trong một căn phòng tù túng rộng chưa tới ba mươi mét vuông cùng với bốn người mẹ và bảy đứa trẻ khác. Chồng cô thì bị đẩy sang một khu nhà khác, cách biệt với hai mẹ con.
Sau đó cả gia đình cô bị chuyển đến trại tập trung Auschwitz ở Ba Lan.

Marti nhớ lại, khoảng thời gian đó mỗi người trong trại chỉ có một bát xúp loãng nấu với vỏ khoai tây và một lát bánh mì mỏng dính để cầm cự cả ngày. Vào mùa đông giá rét, cô chỉ mặc độc một chiếc váy và áo sơ mi bằng vải bông.

Cô hồi tưởng: “Đến lúc chuyển đến Auschwitz chúng tôi mới bắt đầu nhận ra… Khi nhìn thấy những ống khói, chúng tôi mới bàng hoàng hiểu ra mọi chuyện. Chị sẽ không tin nổi đâu. Một người bình thường sẽ không thể nào tin được chuyện như thế lại có thể xảy ra. Nhưng chúng tôi đã thấy các ống khói tỏa ra nghi ngút khói và ngửi thấy mùi thịt cháy thơm ngào ngạt”.

Khi quân của đại tướng George S. Patton đến tấn công Hamburg, năm ngàn người ở trại Auschwitz đã được phái tới đó để dọn dẹp đống hoang tàn. “Chồng tôi đã lẻn đến gặp tôi và nói: ‘Em ạ, nếu ở lại đây thì chắc chắn em sẽ không sống sót. Anh sẽ giữ Pieter, em hãy đi đi’.”

Marti rùng mình nhớ lại cảnh tượng mình “trần truồng diễu hành trước mặt lính SS (Schutzstaffel một tổ chức bán quân sự trực thuộc Đảng Quốc xã dưới trướng Adolf Hitler)” để chúng “tuyển chọn”, sau đó cô được chuyển đi bằng xe lửa đến Hamburg trong ba ngày. Ở đây, cô thường xuyên bị bỏ đói, đến mức phải bới thùng rác để tìm thức ăn.

“Một ngày nọ, tôi tìm được chiếc bánh kếp bị cháy mà có người đã vứt đi. Dù chỉ là một món đồ ăn thừa bị vứt bỏ, trong mắt tôi lúc ấy, đó chính là tia sáng hy vọng. Ngày đó, tìm được một củ cải để ăn còn quý hơn bắt được vàng. Chúng tôi thậm chí còn phải ăn cả gỗ cháy và lá cây.”

Marti từng cố gắng bỏ trốn nhưng bị bắt lại và đánh đập tàn nhẫn, sau đó bị cưỡng ép lao động khổ sai. Đến ngày 1 tháng Tư năm 1945 (cũng là sinh nhật của cô), Marti bị chuyển đến trại Bergen-Belsen. Nơi này không hề có lấy một mẩu thức ăn nào, ngoại trừ một lát bánh mì mỏng dính được phát mỗi ngày, nhưng đã bị quân SS tẩm độc. Chính ở trại Bergen-Belsen, Marti đã nhìn thấy Anne Frank.

“Cô ấy nằm mê man trên giường”, Marti thuật lại. “Tôi vẫn nhớ mái tóc đen và đôi mắt to tròn của cô gái đó. Cô ấy nằm lẻ loi ở đó một mình, không khác gì một bộ xương khô.”

Không lâu sau đó, Anne qua đời.

“Chúng ta phải kiên trì bước tiếp”

Đến ngày 15 tháng Tư, khi quân Anh giải phóng trại Bergen-Belsen, Marti đã hỗ trợ di chuyển những thi thể nằm la liệt khắp nơi để xe tăng của quân giải phóng chạy vào. Trong năm mươi ngàn tù nhân còn sống sót để đợi đến ngày tự do, có đến hai mươi lăm ngàn người đã qua đời chỉ trong vài ngày sau đó vì bệnh tật và suy kiệt.

Sau cuộc thảm sát Holocaust, Marti đã mất đi bốn mươi ba người thân, kể cả cha mẹ và chồng. Đến tận hôm nay, cô vẫn không biết được chuyện gì đã xảy ra với cậu con trai Pieter Reich của mình. Nếu Pieter còn sống thì năm nay anh đã năm mươi chín tuổi.

Năm 1945, cô chuyển đến Mỹ và từ đó đến nay đã tái hôn bốn lần, trong đó có một lần ly hôn và ba lần góa bụa. Nhưng cô không sinh con thêm lần nào nữa. Cách đây không lâu, công ty của đạo diễn Steven Spielberg (đạo diễn và đồng sản xuất bộ phim Bản danh sách của Schindler - một trong những bộ phim nổi tiếng nhất nói về nạn diệt chủng Holocaust) tìm gặp Marti để quay một đoạn phỏng vấn cho Tổ chức Shoah. Tổ chức này đã tiến hành ghi lại câu chuyện của những người sống sót sau thảm họa Holocaust để tội ác kinh hoàng ấy và nỗi đau dai dẳng mà nó để lại không bao giờ bị lãng quên.

Vài năm trước, Marti từng đến Israel để tìm kiếm tên Pieter ở Hall of Names – Sảnh Tưởng niệm các nạn nhân trong thảm họa Holocaust được xây dựng trong bảo tàng Yad Vashem tại Jerusalem. Cô đã tìm thấy tên con trai mình trong một danh sách, viết rằng lần cuối cùng người ta nhìn thấy anh là ở trại Bergen-Belsen. Đến tận hôm nay, Marti vẫn nuôi hy vọng rằng Pieter còn sống và vẫn không ngừng nỗ lực tìm kiếm con trai.

Gần đây, khi có dịp đến thăm bảo tàng Yad Vashem, tôi đã ghé qua Sảnh Tưởng niệm trẻ em – nơi tưởng nhớ một triệu rưỡi trẻ em Do Thái đã thiệt mạng trong trận thảm sát Holocaust. Trong căn phòng tối, tĩnh mịch được lắp rất nhiều gương, sáu ngọn nến mặc niệm đang cháy phản chiếu qua những tấm gương và được nhân lên thành vô số ngọn nến, tượng trưng cho linh hồn của những đứa trẻ bất hạnh. Trong tiếng nhạc trầm buồn, huyền bí, tên tuổi và quê quán của từng đứa trẻ được đọc lên bằng giọng trang nghiêm. Tôi nghĩ đến Pieter – cậu con trai đã bị chia cắt với mẹ từ năm sáu tuổi của Marti và lắng nghe tiếng nấc nghẹn ngào của những người thuộc mọi tín ngưỡng và đến từ mọi quốc gia khi đi qua đài tưởng niệm.

Sau đó, khi đứng ở khu vực dành cho phụ nữ ở Bức tường phía Tây, tôi đã dừng lại giây lát để đọc lại lời cầu xin tha thiết mà Marti dành cho con trai mình. Làm sao một người mẹ có thể chịu nổi cảm giác không hay biết chuyện gì đã xảy ra với con mình? Làm sao Marti có thể chịu đựng được nỗi giày vò thấu tâm can đó trong suốt ngần ấy năm qua?

Tôi bước đến bức tường, gấp nhỏ tờ giấy của cô bạn lại rồi nhét vào một khe hở. Đây là điều bé nhỏ nhất mà tôi có thể làm giúp chị, Marti ạ. Tôi rì rầm đọc cầu nguyện cho bạn mình và cho Pieter. Kể từ ngày gặp Marti, tôi đã luôn ngưỡng mộ tinh thần mạnh mẽ, lạc quan bất chấp nghịch cảnh nghiệt ngã của cô.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ lại một câu mà Marti từng nói: “Chúng ta phải tiếp tục sống. Khi một cánh cửa đóng lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra. Chúng ta phải kiên trì bước tiếp”.

 

Theo Hạt giống tâm hồn – Bản giao hưởng cuộc sống


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Cuốn sách tên 'Không khóc giữa nhân gian' nhưng không dạy ai ngừng buồn

Chúng ta quen coi nỗi buồn như một lỗi cần sửa: buồn thì phải quên, phải bận rộn lên, phải đi đâu đó cho khuây. “Không khóc giữa nhân gian” của Đại đức Thích Đồng Tâm đi ngược lại, tác giả không giúp nỗi buồn biến mất, mà đề nghị ta thôi xem nó là kẻ thù.
2

Không khóc giữa nhân gian - Khổ đau chỉ là ảo tưởng do chính mình tạo

Tất cả chúng ta, không ngoại trừ bất kỳ ai trong đời này, đều đang bước vào một kỳ thi tâm linh.
3

“Không khóc giữa nhân gian”: vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên, tự tại”. Đó là điều mà Đại đức Thích Đồng Tâm muốn chia sẻ với người đọc trong tập sách “Không khóc giữa nhân gian” của mình.
4

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?
5

‘Thế giới trong giọt nước’ - Một hành trình dịu dàng về yêu thương và trưởng thành

​​​​​​​“Bạn có biết cả thế giới rộng lớn cũng có thể nằm gọn trong một giọt nước bé xíu không?” Đó là câu hỏi mà Regina Linke đặt ra trong “Thế giới trong giọt nước” một cuốn sách tranh chưa đầy 200 trang. Nhưng qua vài dòng hội thoại và những nét vẽ tối giản ấy, cả trẻ em lẫn người lớn đều có thể bắt gặp một phần của mình trong câu chuyện.

'Người Ai Cập - Quyền lực và tình yêu' đã ra đời như thế nào? 

Khó ai có thể tin được là tác giả Mika Waltari chưa hề đặt chân tới Ai Cập cho đến khi viết xong cuốn tiểu thuyết này.

Trí tuệ cảm xúc trong kinh doanh - Bỏ ngay 5 tật xấu này nếu bạn muốn trở thành người bán hàng giỏi

Nhiều nhân viên bán hàng ngày nay như thể đang mang trên mình chiếc vòng cổ điện tử. Ngay khi một thứ gì đó phát tín hiệu, đổ chuông hoặc rung lên… họ liền chộp lấy nó.

Tầm nhìn thay đổi quốc gia - Điều kỳ diệu ở Dubai

Trong cuốn sách này, một người lãnh đạo đi trước thời đại là người liên tục nhìn thẳng về phía tương lai mà không mơ tưởng.

Bản giao hưởng cuộc sống - Phép màu của tình yêu thương

Sự thù hận là một gánh nặng chỉ khiến con người thêm đau khổ, bất hạnh. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng nên sống với tình yêu thương và san sẻ tình yêu thương ấy đến với mọi người.

Không chùn bước - Bản tuyên ngôn về nghị lực con người

Mỗi người chúng ta đều có thể mạnh hơn gió bão, lửa đỏ của cuộc sống nếu chúng ta biết đối mặt và chiến đấu với chúng.

Nghệ thuật sống vững vàng - Chấp nhận chính là chìa khóa mở ra cánh cửa đến với hạnh phúc và thành công

Đó là một ngày oi bức của tháng 8-2016, tại Brazil. Sarah True, nữ vận động viên nước Mỹ cùng các vận động viên hàng đầu thế giới bộ môn ba môn phối hợp đang chuẩn bị lao xuống nước, bắt đầu cuộc tranh tài để giành huy chương Olympic...

Nghệ thuật sống vững vàng - Nếu không thể đương đầu với sự khó chịu, bạn không thể đối mặt với khó khăn

Hayes choàng tỉnh khi “một cơn hoảng loạn khủng khiếp” ập đến. Tim ông đập nhanh và mạnh. Ông có thể cảm nhận được mạch đập ở cổ, trán và cánh tay. Lồng ngực ông căng cứng. Hai cánh tay ông bị chuột rút. Ông phải gắng sức để thở.

Thương vụ Facebook thâu tóm Instagram - Hoài niệm một thời mạng xã hội tốt đẹp

Khi mạng xã hội trở nên quá to lớn với hàng tỷ người dùng; nó dễ dàng trượt khỏi tầm kiểm soát của những người quản lý nó. Từ đó, bên cạnh những ảnh hưởng tích cực; thì nội dung độc hại, tác dụng tiêu cực lên đời thực… có vẻ là không thể tránh khỏi…

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Apple lưu ý người dùng không nên lạm dụng một nút bấm trên iPhone

Kỹ năng - Huỳnh Duy - 03/08/2026 11:00
Thao tác tưởng chừng vô hại này có thể khiến iPhone đối mặt với nguy cơ hư hỏng.

Bạn có đang mắc phải tình trạng “Rumination” - Càng nghĩ càng mắc kẹt?

Suy ngẫm - TĐ - 03/08/2026 10:00
Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm nằm thao thức vì một cuộc tranh cãi chưa có hồi kết, một quyết định sai lầm trong quá khứ hay nỗi lo về tương lai. Chúng ta tin rằng nếu tiếp tục suy nghĩ thêm một chút nữa, câu trả lời sẽ xuất hiện. Nhưng thực tế, điều xảy ra thường là ngược lại.

Khi "văn hóa đọc" không chỉ dừng lại ở việc “đọc”: Công nghệ đang định nghĩa lại cách con người tiếp nhận tri thức?

Phong cách sống - Minh Ngọc - 03/08/2026 09:00
Không còn chỉ gói gọn trong những trang sách, tri thức ngày nay được tiếp nhận qua video, podcast, AI và nhiều nền tảng số khác, đặt ra câu hỏi liệu công nghệ đang làm phai nhạt văn hóa đọc hay mở ra một "văn hóa tiếp nhận thông tin" mới.

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Từ sách - Phim - FN - 03/08/2026 08:00
Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.

Vi công nhân: Xu hướng khoán ngoài toàn cầu mới

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/08/2026 11:00
Thiếu hụt kĩ năng CNTT toàn cần đã đạt tới điểm găng vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang phục hồi chậm chạp.

Bức ảnh này có bao nhiêu khuôn mặt?

Thư giãn - PV - 02/08/2026 10:00
Bức ảnh này có bốn khuôn mặt, và sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi chỉ tìm thấy ba khuôn mặt. Tôi sẽ rất ấn tượng nếu bạn có thể tìm thấy cả bốn khuôn mặt.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS