Triệt tiêu con người - Chất độc mang tên chủ nghĩa chủ quan

12/03/2026 08:00
Triệt tiêu con người - Chất độc mang tên chủ nghĩa chủ quan

Một nguyên nhân gây ra đau khổ và trụy lạc luôn tồn tại trong chúng ta là lòng tham và lòng kiêu hãnh của con người, nhưng vào những thời kỳ nhất định trong lịch sử, điều này lại càng thêm tồi tệ vì những triết lý sai lệch nhất thời lan tràn.

Tư duy đúng đắn sẽ không biến kẻ xấu thành người tốt, nhưng một sai lầm thuần túy về lý thuyết có thể xóa bỏ những giới hạn thông thường vẫn luôn kìm hãm cái ác và khiến thiện ý mất đi chỗ dựa tự nhiên. Một lỗi sai kiểu này hiện đang lan tràn khắp nơi. Tôi không nói tới các triết lý Quyền Lực của nhà nước Toàn Trị, mà nói đến một thứ lan truyền sâu rộng hơn, đã thật sự mang lại cho các triết lý Quyền Lực đó một cơ hội vàng. Điều tôi đang nói tới là chủ nghĩa Chủ quan (Subjectivism). 

Sau khi nghiên cứu môi trường xung quanh, con người bắt đầu nghiên cứu chính mình. Cho tới thời điểm đó, con người vẫn cho rằng lý tính của mình là hiển nhiên và nhờ nó mà xem xét mọi thứ khác. Giờ đây, chính lý tính của anh ta lại trở thành khách thể nghiên cứu, như thể ta tự móc đôi mắt của mình ra để nhìn ngắm vậy. Và khi được nghiên cứu như thế, lý tính của anh ta hiện lên như một hiện tượng phụ đi kèm theo với các sự kiện điện học hay hóa học trong vỏ não, và vỏ não vốn cũng là sản phẩm phụ của một quá trình tiến hóa không rõ ràng. Bản thân logic của anh ta, thứ mà từ trước tới nay mọi sự kiện trong mọi thế giới khả dĩ đều phải tuân theo, trở nên thuần túy chủ quan. Không có lý do gì để bao biện rằng nó có thể mang lại sự thật.

Chừng nào sự soán ngôi này còn giới hạn trong lý tính lý thuyết thì nó còn chưa thể nào toàn vẹn. Nhà khoa học phải chấp nhận rằng logic của chính mình là đúng (theo phong cách cổ điển kiên cường của Plato hoặc Spinoza), dù là để chứng minh rằng cái logic ấy chỉ thuần túy mang tính chủ quan, và do đó, anh ta chỉ có thể đùa giỡn với chủ nghĩa chủ quan mà thôi. Nhưng quả thật, đôi lúc sự đùa giỡn này cũng đi quá trớn. Tôi nghe nói có những nhà khoa học hiện đại đã bỏ hẳn các từ “chân lý” và “thực tại” ra khỏi vốn từ và khẳng định rằng mục đích công việc của họ không phải là để biết được chuyện gì đang xảy ra, mà chỉ để đạt được những kết quả thực tiễn. Đây chắc chắn là một triệu chứng tỏi tệ. Tuy nhiên, về cơ bản, chủ nghĩa chủ quan lại là một người bạn nối khó quá khó chịu cho việc nghiên cứu, đến mức mối nguy hiểm từ hướng này không ngừng bị triệt tiêu.

Nhưng khi chúng ta chuyển sang lý tính thực hành thì những hệ quả tai hại lại phát huy toàn lực. Khi nói lý tính thực hành, ý tôi muốn nói đến phán đoán của chúng ta về tốt và xấu, thiện và ác. Nếu bạn ngạc nhiên vì tôi xếp điều này vào mục lý tính, hãy để tôi nhắc bạn rằng bản thân sự ngạc nhiên của bạn cũng là một kết quả của chủ nghĩa chủ quan mà tôi đang nhắc đến. Cho tới tận thời hiện đại, chưa có nhà tư tưởng vĩ đại nào hoài nghi tính hợp lý trong những phán đoán giá trị của chúng ta, hay tính khách quan trong những gì chúng ta khám phá được. Tất cả đều mặc nhiên thừa nhận rằng trong cơn cám dỗ, đam mê không đối đầu với cảm tính mà đối đầu với lý tính. Cả Plato, Aristotle, Hooker, Butler và Samuel Johnson đều nghĩ vậy. Nhưng quan điểm hiện đại lại vô cùng khác biệt. Nó không tin rằng các phán đoán giá trị thật sự là phán đoán. Chúng có thể là cảm nghĩ, phức cảm, hoặc thái độ được tạo ra trong một cộng đồng bằng áp lực của môi trường và những truyền thống của nó, do đó sẽ khác nhau giữa các cộng đồng. Khi nói rằng điều gì đó tốt, ta chỉ đang bày tỏ cảm xúc của mình về nó, và cảm xúc của ta về điều đó là cảm xúc được xã hội nhào nặn mà thành.

Nhưng nếu đúng là vậy thì chúng ta cũng có thể được nhào nặn để cảm nhận khác đi. “Có lẽ”, nhà cải cách hay chuyên gia giáo dục nghĩ, "sẽ tốt hơn nếu chúng ta làm vậy. Hãy cải thiện đạo đức của mình". Ý tưởng có vẻ ngây thơ này làm xuất hiện một căn bệnh chắc chắn sẽ khiến giống loài chúng ta diệt vong (và theo tôi, sẽ đày đọa linh hồn chúng ta) nếu nó không bị đè bẹp: sự mê tín tai hại rằng con người có thể tạo ra các giá trị, rằng một cộng đồng có thể tự chọn cho mình “hệ tư tưởng” giống như chọn quần áo để mặc.

Ai cũng thấy căm phẫn khi nghe người Đức định nghĩa công lý là những gì có ích và đem lại ích lợi cho Đệ tam Đế chế. Nhưng không phải lúc nào người ta cũng nhớ rằng sự căm phẫn này là hoàn toàn vô căn cứ nếu bản thân chúng ta coi đạo đức như một thứ cảm tính chủ quan có thể thay đổi tùy thích. Nếu không có một tiêu chuẩn khách quan nào đó về “tốt” – áp dụng được cho cả người Đức, người Nhật lẫn chúng ta, dù chúng ta có tuân theo nó hay không – thì tất nhiên người Đức hoàn toàn có quyền tạo ra hệ tư tưởng của riêng họ, giống như chúng ta có quyền tạo ra hệ tư tưởng của mình. Nếu như “tốt” và “tốt hơn” là những thuật ngữ mà ý nghĩa duy nhất của chúng sinh ra từ hệ tư tưởng của riêng mỗi dân tộc, thì tất nhiên bản thân các hệ tư tưởng đó không thể tốt hơn hay tê hơn khi so sánh với nhau. Nếu thước đo không độc lập với những thứ được đo thì chúng ta không thể nào đo lường gì cả.

Cũng vì lý do này mà việc so sánh ý tưởng đạo đức của thời đại này với thời đại khác là điều vô ích, “tiến bộ” và “suy đồi” cũng đều là những từ vô nghĩa như nhau.

Tất cả những điều này đều hiển nhiên đến mức chúng trở thành một mệnh để đồng nhất. Nhưng mức độ ít ỏi mà ngày nay nó được hiểu thì có thể đo lường bằng phương pháp của nhà cải cách đạo đức, người mà sau khi nói rằng "tốt" nghĩa là “những gì chúng ta được nhào nặn để thích” thì lại vui vẻ tiếp tục cân nhắc xem liệu có “tốt hơn" không nếu chúng ta được nhào nặn để thích một thứ khác. Lạy Chúa trên trời, anh ta có ý gì khi nói "tốt hơn” chứ?

Tận sâu trong trí não anh ta luôn ẩn chứa một suy nghĩ rằng nếu vứt hết những phán đoán giá trị truyền thống, anh ta sẽ tìm được một thứ khác, một thứ gì đó “thật” hay “vững chắc” hơn để anh ta có thể dựa vào mà xây dựng nên một hệ thống giá trị mới. Ví dụ, anh ta có thể nói “Chúng ta phải vứt bỏ những cấm kỵ vô lý và xây dựng những giá trị của chúng ta dựa trên lợi ích cho cộng đồng” – như thể lời dạy “Ngươi phải thúc đẩy lợi ích cho cộng đồng" còn là gì khác ngoài một biến thể của câu “Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy", mà bản thân câu này cũng không có một cơ sở nào ngoài phán đoán giá trị phổ quát xưa cũ mà anh ta đã tuyên bố từ bỏ. Hoặc anh ta sẽ cố gắng xây dựng các giá trị của mình dựa trên sinh học và cho chúng ta biết nên hành động thế này thế nọ để bảo toàn giống loài.

Rõ ràng anh ta không lường trước được câu hỏi: “Tại sao phải bảo toàn giống loài chúng ta?". Anh ta coi điều đó là hiển nhiên, bởi thực chất anh ta đang dựa vào những phán đoán giá trị truyền thống. Nếu thật sự bắt đầu từ con số không, như anh ta giả vờ, thì anh ta sẽ không bao giờ có thể đi tới nguyên tắc đó. Đôi khi anh ta cố gắng làm vậy bằng cách quay ngược về “bản năng". Anh ta có thể tuyên bố: “Chúng ta có bản năng bảo toàn giống loài của mình". Nhưng có đúng là vậy không?

Và nếu đúng thì ai bảo chúng ta phải tuân phục những bản năng của mình? Tại sao chúng ta lại phải vâng theo bản năng này trong khi còn nhiều bản năng khác mâu thuẫn với việc bảo toàn giống loài? Nhà cải cách biết rằng một số bản năng cần phải được tuân phục nhiều hơn những bản năng khác chỉ vì anh ta đánh giá chúng dựa trên một tiêu chuẩn cố định, và tiêu chuẩn này cũng lại là thứ đạo đức truyền thống mà anh ta khẳng định là đang thay thế. Rõ ràng tự thân các bản năng không thể cung cấp cho chúng ta cơ sở để xếp loại chúng theo thứ bậc. Khi nghiên cứu các bản năng, nếu bạn không biết gì về mức độ đáng tôn trọng có thể so sánh của chúng thì bạn không bao giờ rút ra được điều đó từ chúng. 

Trích sách "Triệt tiêu con người" của tác giả C. S. Lewis 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

Tư duy tích cực - Bạn chính là những gì bạn nghĩ

Bạn nói những gì, làm điều gì, cảm thấy như thế nào - tất cả đều có nguồn gốc từ trong tâm trí bạn, và bắt đầu chỉ bằng một ý nghĩ.
5

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.

“Tản mạn về tình yêu”: Chúng ta chỉ ở đây trong chốc lát để yêu thương và được yêu thương

“Tản mạn về tình yêu” là cuốn sách có thể làm “tan chảy” người đọc bởi những câu chuyện, những khám phá về sức mạnh của tình yêu. Từ tình yêu vợ chồng, đến tình bạn, tình thân và một thứ tình yêu rộng lớn hơn - tình người, trong một thế giới quá nhiều rối ren, khổ đau, mất mát đang cần một thứ tình yêu thật sự vỗ về, hàn gắn, chữa lành.

Lá hoa trên đường về - Bị người khác làm điều xấu, có phải là do quả báo?

Thưa thầy, trong trường hợp một người làm điều xấu với người khác rồi biện minh đó là quả báo của người kia chứ không phải tại họ, mình nên giải thích như thế nào theo luật nhân quả?

Đọc "Tản mạn về tình yêu" để hiểu hơn về tình cảm lứa đôi

Cuốn sách "Tản mạn về tình yêu" của Anne Lamott sẽ kể câu chuyện về sức mạnh của tình cảm lứa đôi, giúp người đọc thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng, tươi mới hơn.

Một quốc gia thay đổi từ đâu? Bắt đầu từ tầm nhìn của người lãnh đạo

Mọi sự thay đổi lớn của một quốc gia thường bắt đầu từ một điều tưởng chừng rất đơn giản: một người dám nhìn xa hơn hiện tại.

Xung đột giữa niềm tin truyền thống và lý trí hiện đại trong đời sống người Việt

Chọn ngày tốt hay tin vào kế hoạch? Kiêng kị hay dựa vào dữ liệu? Khi truyền thống đối diện với tư duy phản biện, người trẻ hôm nay không chỉ đứng trước một lựa chọn, mà trước một câu hỏi lớn về bản lĩnh và sự trưởng thành nội tâm.

Tầm nhìn thay đổi quốc gia - Lãnh đạo vĩ đại bắt đầu từ một quyết định táo bạo

Một người lãnh đạo vĩ đại không chờ đợi thời cơ hoàn hảo. Họ nhìn thấy khả năng trong điều người khác còn nghi ngại, và nếu cơ hội chưa tồn tại, họ kiến tạo nó. Đó không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà là bản lĩnh của tầm nhìn.

5 bài học đắt hơn vàng từ Tam Quốc Diễn Nghĩa

Câu chuyện về những anh hùng thời loạn ẩn chứa nhiều bài học ý nghĩa.

Hạnh phúc gia đình không phải nhờ may mắn, mà nhờ biết gieo nhân thiện mỗi ngày

Khi những khoảng lặng kéo dài trong bữa cơm gia đình: Liệu có cách nào để gắn kết hơn giữa các thành viên

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.

Không khóc giữa nhân gian - Chỉ cần sống thật với mình

Từ sách - Phim - PV - 09/07/2026 08:00
Đôi khi, ta phải chọn buông tay ai đó – không phải vì hết thương, mà để vá lại những niềm tin rách rưới trong cuộc đời mình.

Vòng đời kiểm thử

Blog GS John VU - GS John Vu - 08/07/2026 11:00
Nhiều người trong các bạn đã hỏi tôi về kiểm thử và mối quan hệ của nó với vòng đời phát triển phần mềm. Về căn bản kiểm thử tuân theo vòng đời tương ứng với mọi pha của vòng đời phát triển.

Giàu có và đẹp trai, vậy mà vẫn không thể chinh phục được trái tim cô ấy

Suy ngẫm - PV - 08/07/2026 10:00
Đừng ngây thơ. Không phải bạn không đủ tốt, mà là bạn chưa nắm bắt được ba điểm mấu chốt này.

Sống với nghề viết thuê hơn 100.000 lá thư suốt 59 năm

Phong cách sống - Nguyệt Anh - 08/07/2026 09:00
Gần 60 năm qua, ông Jiang Mingdian (Trung Quốc) đã viết hơn 100.000 lá thư thay cho các gia đình có người thân ở nước ngoài, trở thành một trong những người viết thư thuê cuối cùng còn hoạt động.

'Không khóc giữa nhân gian' vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - PV - 08/07/2026 08:00
“Không khóc giữa nhân gian” là quyển sách nhỏ được Đại đức Thích Đồng Tâm viết từ những ngày lòng trải qua những chông chênh của kiếp nhân sinh để gửi tới những “Người thương”, và cũng chính từ đó mà Đại đức học được cách mỉm cười đi qua dông bão bằng một tâm bình an hơn mỗi sớm mai thức dậy.

Quy trình phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 07/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email mà người gửi hỏi: “Khác biệt giữa qui trình phần mềm và qui trình được xác định là gì? Khác biệt giữ qui trình được xác định và qui trình cá nhân là gì?”

Lớp vỏ bọc của những người đàn ông thành đạt

Suy ngẫm - PV - 07/07/2026 10:00
Bạn chỉ thấy vẻ oai phong và quyền lực của họ trước công chúng, nhưng bạn không bao giờ thấy những khó khăn gian khổ của họ phía sau hậu trường.

Nở rộ dịch vụ bán ảnh "phông bạt", từ bữa ăn omakase đến khoang thương gia

Phong cách sống - Việt Anh - 07/07/2026 09:00
Những bức ảnh check-in tại nhà hàng cao cấp, khách sạn hạng sang hay khoang bay thương gia đang được mua bán trên mạng xã hội để phục vụ nhu cầu "sống ảo".
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS