Lá hoa trên đường về - Bị người khác làm điều xấu, có phải là do quả báo?

Quang Anh09/03/2026 08:00
Lá hoa trên đường về - Bị người khác làm điều xấu, có phải là do quả báo?

Thưa thầy, trong trường hợp một người làm điều xấu với người khác rồi biện minh đó là quả báo của người kia chứ không phải tại họ, mình nên giải thích như thế nào theo luật nhân quả?

Nói về nhân quả, chúng ta có câu “nhân quả ba đời”. Có những cái nhân mình tạo trong đời này đưa đến quả liền, nhưng có những nhân mình tạo đến đời sau mới có quả. Ví dụ như cây cà mình trồng tháng Sáu thì khoảng tháng Bảy có trái, nhưng nếu đó là cây bưởi, cây cam hay cây xoài, cây mít thì phải nhiều ngày, nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau mới có trái. Nhân quả của chúng ta cũng vậy, có những việc chúng ta không thể xác định vì chúng ta không phải là người có đạo nhãn để thấy rõ nhân quả của nhiều đời, nhiều kiếp.

Cho nên trong trường hợp này, người đó nói cũng có phần đúng chứ không phải sai, nhưng nếu họ chấp vào điều này thì đôi khi họ đang tạo nhân bất thiện mà không biết. Người có suy nghĩ như vậy không thật sự tin vào nhân quả. Họ cứ tạo khổ cho người khác rồi đổ thừa: “Anh đang trả quả chứ không phải tôi đang tạo nhân”.

Suy nghĩ này có thể đúng nhưng nguy hiểm cho bản thân, vì họ cứ tạo khổ đau cho người khác mà không thấy được mình. Cứ cho là nhân quả đang ứng nghiệm, nhưng ai xác nhận điều đó? Và nếu mình chấp rằng mình đang sống đúng nhân quả thì đôi khi mình mới là người đang tạo nhân xấu. Ví dụ, bây giờ mình đánh người kia rồi mình nói: “Tui đâu có tạo nhân. Anh đang trả quả cho tui đó”.

Nhưng thưa đại chúng, có hai trường hợp: một là người kia chấp nhận bị đánh và “trả quả”, hai là người kia bất cần nhân quả, không cần quá khứ, hiện tại gì hết mà chỉ cần biết sự việc trước mắt: “Mày đánh tao đau, tao đánh lại mày”. Hoặc người đó nói: “Tui không tin tội phước gì hết, tui chỉ tin bây giờ, chỉ tin đời này thôi, không tin kiếp trước, kiếp sau gì hết”, họ có quyền nói như vậy.

Cho nên có hai cái chấp: một là chấp có, hai là chấp không. Chấp không là không tin nhân quả, không tin kiếp trước kiếp sau, còn chấp có là tin có tội có phước, có nhân có quả. Người chấp có đôi khi cũng mệt lắm, vì họ dễ rơi vào cuồng tín, mê tín. Nhưng người chấp có cũng lo tạo phước trong đời này và sợ có tội, nên đôi khi nhờ sợ tội mà họ dừng chân, vì sợ tội mà họ nương tay. Còn người chấp không thì quan niệm “Đời này chết là hết” nên có thể họ sống bất cần, không sợ gây tội lỗi.

Ở đời, nếu mình cứ lấy thuyết nhân quả ra mà nói thì đôi khi cũng nguy hiểm, vì nhiều khi mình chấp có mà tạo nhân không lành. Nếu mình cứ đòi người ta trả quả, người ta trả hoài thì sẽ “trả lố”, mà theo luật nhân quả, ai trả mình lố thì mình phải trả lại. Cho nên tốt nhất, cho dù mình biết người kia có nợ mình đi nữa, mình cũng nên hỉ xả để không còn oán kết nào với nhau.

Ví dụ, người kia nợ mình một trăm đồng, hôm trước mình đòi mà họ túng thiếu quá, chưa trả được, và mình thật sự cũng không cần họ trả, mình đủ ăn, đủ sống rồi. Vậy thì mình nên hỉ xả, mình tuyên bố luôn: “Thôi, tôi tặng chị một trăm đồng đó. Giữa tui và chị không còn nợ nần gì nhau nữa”. Cái gì mình xả được và cảm thấy tốt hơn thì mình nên xả.

Quý vị nhớ là có những cái nợ trong đời này làm mình mệt, ví dụ như nợ tiền tài vật chất, vì ở đời ngộ lắm, lúc mượn thì vui vẻ dễ thương, lúc trả thì hết dễ thương. Thành thử, nếu được thì mình không cần phải kết chặt người đó với mình nữa. Nhiều khi chỉ vì một trăm đồng bạc mà cứ gặp nhau làm khổ nhau. Nợ tiền bạc là nhẹ, chứ còn có những cái nợ gọi là oán kết với nhau, cho nên xả được cho nhau thì tốt.

Gần đây, nhiều vị cũng đặt câu hỏi: Ví dụ bây giờ người ta làm điều xấu với mình, làm sao để biết mình đang trả quả cho họ hay họ đang tạo nhân với mình? Thôi thì tốt nhất mình nên nghĩ mình đang trả họ, chứ đừng nghĩ họ đang nợ mình.

Nếu mình chịu khó tính nợ thì ngày nào mình cũng có nợ để tính. Cho nên mỗi ngày mình đều hỉ xả được thì tốt. Mình phải hiểu đúng chữ “xả” theo tinh thần của nhà Phật. Không phải là mình đợi tới khi ôm một khối nợ rồi mới xả đâu, mà ngay lúc nó vừa tới, mình không chấp là mình xả nó liền. Xả ngay chỗ mình nhận ra là khỏe nhất, khỏi làm phiền nhau. Nếu như mình đợi nó bám vô trong tâm mình một thời gian rồi mới tìm cách xả thì cũng được, nhưng như vậy mình sẽ rất cực, nên khi nó tới, mình xả liền. Cho nên xả cũng có nghĩa là không chấp.

Trích sách “Lá hoa trên đường về” – Thích Pháp Hòa


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
5

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

Đọc "Tản mạn về tình yêu" để hiểu hơn về tình cảm lứa đôi

Cuốn sách "Tản mạn về tình yêu" của Anne Lamott sẽ kể câu chuyện về sức mạnh của tình cảm lứa đôi, giúp người đọc thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng, tươi mới hơn.

Một quốc gia thay đổi từ đâu? Bắt đầu từ tầm nhìn của người lãnh đạo

Mọi sự thay đổi lớn của một quốc gia thường bắt đầu từ một điều tưởng chừng rất đơn giản: một người dám nhìn xa hơn hiện tại.

Xung đột giữa niềm tin truyền thống và lý trí hiện đại trong đời sống người Việt

Chọn ngày tốt hay tin vào kế hoạch? Kiêng kị hay dựa vào dữ liệu? Khi truyền thống đối diện với tư duy phản biện, người trẻ hôm nay không chỉ đứng trước một lựa chọn, mà trước một câu hỏi lớn về bản lĩnh và sự trưởng thành nội tâm.

Tầm nhìn thay đổi quốc gia - Lãnh đạo vĩ đại bắt đầu từ một quyết định táo bạo

Một người lãnh đạo vĩ đại không chờ đợi thời cơ hoàn hảo. Họ nhìn thấy khả năng trong điều người khác còn nghi ngại, và nếu cơ hội chưa tồn tại, họ kiến tạo nó. Đó không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà là bản lĩnh của tầm nhìn.

5 bài học đắt hơn vàng từ Tam Quốc Diễn Nghĩa

Câu chuyện về những anh hùng thời loạn ẩn chứa nhiều bài học ý nghĩa.

Hạnh phúc gia đình không phải nhờ may mắn, mà nhờ biết gieo nhân thiện mỗi ngày

Khi những khoảng lặng kéo dài trong bữa cơm gia đình: Liệu có cách nào để gắn kết hơn giữa các thành viên

Chọn ngày tốt để làm việc đại sự hay 'ngày nào cũng như nhau'?

Chọn ngày tốt hay tin vào kế hoạch? Kiêng kị hay dựa vào dữ liệu? Khi truyền thống đối diện với tư duy phản biện, người trẻ hôm nay không chỉ đứng trước một lựa chọn, mà trước một câu hỏi lớn về bản lĩnh và sự trưởng thành nội tâm.

Lá hoa trên đường về - Những băn khoăn của bạn và lời giải từ Sa môn Thích Pháp Hòa

Thứ 6 hàng tuần, bạn đến chùa cầu bình an. Mùng 1, ngày rằm, bạn không quên thắp nén nhang lên bàn thờ gia tiên. Những hành động này quen thuộc đến mức, đôi khi chúng ta làm mà quên mất, hoặc chưa bao giờ tự hỏi: Ý nghĩa thực sự đằng sau là gì? Liệu có phải chỉ là "làm cho có" hay "sợ bị nói" nếu không làm?
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS