Nghệ sĩ Nga Gregory Orekhov đã tái hiện bức tranh “Hình vuông đen” của danh họa Kazimir Malevich bằng một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt trong một công viên.
Gregory Orekhov đã cố ý tạo ra “sự không tự nhiên” trong bối cảnh công viên Malevich ở Moscow bằng tác phẩm Black Square (Quảng trường đen) với quy mô lớn để tưởng nhớ họa sĩ Kazimir Malevich và là một ví dụ độc đáo về nghệ thuật đương đại của nước Nga.
Những phong cảnh nông thôn ở công viên Malevich không chỉ là điểm nghỉ mát yêu thích của nghệ sĩ mà còn là nguồn cảm hứng cho tác phẩm nghệ thuật.
Orekhov muốn gìn giữ lại cảnh quan nơi đây và cố ý tạo ra “sự không tự nhiên” trong bối cảnh công viên, đồng thời kết nối người xem với không gian kiến trúc và cảnh quan.
Tác phẩm bao gồm 2 khối hình hộp chữ nhật đặt ở hai bên với hai tấm gương lớn đối diện nhau, phần còn lại làm bằng thép không gỉ với bề mặt đã được xử lý tạo độ bóng nhất định. Chính thiết kế của nó như đang chống lại thông điệp của nó “tôn vinh vẻ đẹp thiên nhiên nhưng lại sử dụng những vật liệu hủy hoại thiên nhiên”.
Ý tưởng của tác phẩm còn bắt nguồn từ việc tiếp nối các triết lý của những nhân vật văn hóa nổi tiếng của thời kỳ Avant-garde ở đầu thế kỷ 20. Sự xuất hiện nền sản xuất công nghiệp và sự phổ biến của những sản phẩm công nghiệp đã tác động đến lối sống truyền thống và đe dọa, phá hủy môi trường tự nhiên cũng như sự thống nhất trong tự nhiên, vốn dựa trên truyền thống văn hóa hàng ngàn năm.
Tác phẩm “Quảng trường đen” như một lối đi vào ở công viên. Theo ý tưởng của nhà thiết kế, khi con người chúng ta bước vào sẽ thấy mình như đang ở một ngã tư – để vào công viên hoặc bước vào cõi vô cực, sự giao nhau giữa những gì đang xảy ra trong đời thực và những gì chưa xảy ra. Khi đó, du khách cũng trở thành một phần của tác phẩm, rơi vào chuỗi phản chiếu vô tận.
Nhà giám tuyển, phê bình nghệ thuật Mikhail Sidlin nhận xét rằng: “Gregory Orekhov có lẽ là nghệ sĩ người Nga duy nhất đi theo chủ nghĩa Hậu tối giản (Postminimalism). Ông ấy đã kết hợp một hình thức thô, nặng nề để tạo ra một rạp hát của những cảm xúc”.
"Hình vuông đen" của danh họa Kazimir Malevich làm một trong những tác phẩm hội họa nổi tiếng. Tác phẩm được các nhà phê bình, sử gia, nhà giám tuyển và các nghệ sĩ gọi là “điểm 0 của hội họa. Kazimir Malevich một trong những thủ lĩnh của chủ nghĩa tiên phong Nga trong hội họa, người đề xướng khái niệm Chủ nghĩa tuyệt đỉnh (Suprematism).
Bức tranh "Hình vuông đen" trên nền trắng với khổ 79,5 x 79,5cm (1913) đã trở thành họa phẩm nổi tiếng nhất của ông. Hình vuông đen khiến các nhà sưu tầm sẵn sàng móc hầu bao trả hàng triệu đô la cũng như trả cho những kiệt tác của Van Gogh hoặc Picasso...
Bức họa nổi tiếng của họa sĩ Malevich
Bức tranh màu đen trên nền trắng được trưng bày trước công chúng ngày 19.12.1915 tại cuộc triển lãm tranh ở Peterburg.
Tác phẩm nằm trong một số ít bức tranh của Malevich được lưu lại cho những người thừa kế trong gia đình sau khi danh họa qua đời.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Hạt giống tâm hồn.
Hàng quán cà phê đã cung ứng một khí quyển văn hóa góp phần tích cực nhất trong việc kích xúc trí năng, hun đúc cảm thức về cái tự ngã để tìm đến chân lý.
Nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh cố GS.TS Trần Văn Khê, con trai ông GS Trần Quang Hải cùng học trò, bạn bè thân hữu có dịp chia sẻ những kỉ niệm về ông.
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.
Nhiều người trong các bạn đã hỏi tôi về kiểm thử và mối quan hệ của nó với vòng đời phát triển phần mềm. Về căn bản kiểm thử tuân theo vòng đời tương ứng với mọi pha của vòng đời phát triển.
Gần 60 năm qua, ông Jiang Mingdian (Trung Quốc) đã viết hơn 100.000 lá thư thay cho các gia đình có người thân ở nước ngoài, trở thành một trong những người viết thư thuê cuối cùng còn hoạt động.