Nghệ sĩ Nga Gregory Orekhov đã tái hiện bức tranh “Hình vuông đen” của danh họa Kazimir Malevich bằng một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt trong một công viên.
Gregory Orekhov đã cố ý tạo ra “sự không tự nhiên” trong bối cảnh công viên Malevich ở Moscow bằng tác phẩm Black Square (Quảng trường đen) với quy mô lớn để tưởng nhớ họa sĩ Kazimir Malevich và là một ví dụ độc đáo về nghệ thuật đương đại của nước Nga.
Những phong cảnh nông thôn ở công viên Malevich không chỉ là điểm nghỉ mát yêu thích của nghệ sĩ mà còn là nguồn cảm hứng cho tác phẩm nghệ thuật.
Orekhov muốn gìn giữ lại cảnh quan nơi đây và cố ý tạo ra “sự không tự nhiên” trong bối cảnh công viên, đồng thời kết nối người xem với không gian kiến trúc và cảnh quan.
Tác phẩm bao gồm 2 khối hình hộp chữ nhật đặt ở hai bên với hai tấm gương lớn đối diện nhau, phần còn lại làm bằng thép không gỉ với bề mặt đã được xử lý tạo độ bóng nhất định. Chính thiết kế của nó như đang chống lại thông điệp của nó “tôn vinh vẻ đẹp thiên nhiên nhưng lại sử dụng những vật liệu hủy hoại thiên nhiên”.
Ý tưởng của tác phẩm còn bắt nguồn từ việc tiếp nối các triết lý của những nhân vật văn hóa nổi tiếng của thời kỳ Avant-garde ở đầu thế kỷ 20. Sự xuất hiện nền sản xuất công nghiệp và sự phổ biến của những sản phẩm công nghiệp đã tác động đến lối sống truyền thống và đe dọa, phá hủy môi trường tự nhiên cũng như sự thống nhất trong tự nhiên, vốn dựa trên truyền thống văn hóa hàng ngàn năm.
Tác phẩm “Quảng trường đen” như một lối đi vào ở công viên. Theo ý tưởng của nhà thiết kế, khi con người chúng ta bước vào sẽ thấy mình như đang ở một ngã tư – để vào công viên hoặc bước vào cõi vô cực, sự giao nhau giữa những gì đang xảy ra trong đời thực và những gì chưa xảy ra. Khi đó, du khách cũng trở thành một phần của tác phẩm, rơi vào chuỗi phản chiếu vô tận.
Nhà giám tuyển, phê bình nghệ thuật Mikhail Sidlin nhận xét rằng: “Gregory Orekhov có lẽ là nghệ sĩ người Nga duy nhất đi theo chủ nghĩa Hậu tối giản (Postminimalism). Ông ấy đã kết hợp một hình thức thô, nặng nề để tạo ra một rạp hát của những cảm xúc”.
"Hình vuông đen" của danh họa Kazimir Malevich làm một trong những tác phẩm hội họa nổi tiếng. Tác phẩm được các nhà phê bình, sử gia, nhà giám tuyển và các nghệ sĩ gọi là “điểm 0 của hội họa. Kazimir Malevich một trong những thủ lĩnh của chủ nghĩa tiên phong Nga trong hội họa, người đề xướng khái niệm Chủ nghĩa tuyệt đỉnh (Suprematism).
Bức tranh "Hình vuông đen" trên nền trắng với khổ 79,5 x 79,5cm (1913) đã trở thành họa phẩm nổi tiếng nhất của ông. Hình vuông đen khiến các nhà sưu tầm sẵn sàng móc hầu bao trả hàng triệu đô la cũng như trả cho những kiệt tác của Van Gogh hoặc Picasso...
Bức họa nổi tiếng của họa sĩ Malevich
Bức tranh màu đen trên nền trắng được trưng bày trước công chúng ngày 19.12.1915 tại cuộc triển lãm tranh ở Peterburg.
Tác phẩm nằm trong một số ít bức tranh của Malevich được lưu lại cho những người thừa kế trong gia đình sau khi danh họa qua đời.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Hạt giống tâm hồn.
Hàng quán cà phê đã cung ứng một khí quyển văn hóa góp phần tích cực nhất trong việc kích xúc trí năng, hun đúc cảm thức về cái tự ngã để tìm đến chân lý.
Nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh cố GS.TS Trần Văn Khê, con trai ông GS Trần Quang Hải cùng học trò, bạn bè thân hữu có dịp chia sẻ những kỉ niệm về ông.
Có một thiền sư đáng kính, được người dân trong vùng gọi là Phật sống. Mỗi lần gặp thiền sư đó, họ đều chào: “Dạ con chào Phật sống, con chào bậc thánh thiện”. Và lúc nào vị thiền sư cũng chỉ đáp lại: “Vậy à”.
Có một thiền sư đáng kính, được người dân trong vùng gọi là Phật sống. Mỗi lần gặp thiền sư đó, họ đều chào: “Dạ con chào Phật sống, con chào bậc thánh thiện”. Và lúc nào vị thiền sư cũng chỉ đáp lại: “Vậy à”.
Có lẽ ai cũng từng trải qua những đêm nằm thao thức vì một cuộc tranh cãi chưa có hồi kết, một quyết định sai lầm trong quá khứ hay nỗi lo về tương lai. Chúng ta tin rằng nếu tiếp tục suy nghĩ thêm một chút nữa, câu trả lời sẽ xuất hiện. Nhưng thực tế, điều xảy ra thường là ngược lại.
Không còn chỉ gói gọn trong những trang sách, tri thức ngày nay được tiếp nhận qua video, podcast, AI và nhiều nền tảng số khác, đặt ra câu hỏi liệu công nghệ đang làm phai nhạt văn hóa đọc hay mở ra một "văn hóa tiếp nhận thông tin" mới.
Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.
Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.