Những khoảng lặng cuộc sống - Chiếc đàn piano màu gụ đỏ

Tuấn Phong01/11/2022 09:00
Những khoảng lặng cuộc sống - Chiếc đàn piano màu gụ đỏ

20 năm sau tôi mới có cơ hội trở lại Missouri và ghé vào một nhà hàng để dùng bữa. Bất chợt, tôi nghe được tiếng đàn piano rất hay do một cô gái xinh đẹp chơi.

Khi còn trẻ, tôi là nhân viên bán hàng cho một công ty kinh doanh đàn piano ở đường Louis, New York. Một lần, cửa hàng của chúng tôi nhận được một "đơn đặt hàng" là một bưu thiếp đến từ vùng Đông Nam bang Missouri. Trên bưu thiếp đó viết: "Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đô la mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà". Qua nét chữ, tôi có thể đoán được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín hết tấm thiếp, chỉ chừa ở mặt trước một khung nhỏ để ghi địa chỉ. Tất nhiên, công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp được, nên chúng tôi phớt lờ bưu thiếp đó đi.

Đến một ngày, cửa hàng nhận được nhiều đơn đặt hàng từ vùng Đông Nam Missouri, chúng tôi phải chở đàn đến giao. Luôn tiện, tôi đến địa chỉ ghi trên tấm bưu thiếp của người muốn mua đàn trả góp. Gần giống như sự tưởng tượng của tôi: một bà cụ sống trong túp lều lụp xụp bên cạnh một cánh đồng cằn cỗi. Sàn căn lều rất bẩn, đàn gà chạy nhảy lung tung, không có xe, không có điện thoại... chỉ trừ một mái nhà dột nát. Người mà bà cụ định mua đàn tặng cho chính là cháu gái của bà, cô bé lúc đó khoảng 10 tuổi, mặc váy áo vá chằng chịt và đi chân trần lấm lem bùn đất.

Tôi giải thích cho bà cụ rằng, chúng tôi rất buồn vì không giúp được cho bà cụ. Nhưng điều này không làm bà cụ từ bỏ ý định của mình, cứ sáu tuần một lần chúng tôi lại nhận được một bưu thiếp y hệt như nhau, chỉ cần một cái đàn piano màu gụ đỏ và lời hứa rằng sẽ trả 10 đô la mỗi tháng.

Khoảng hai năm sau, tôi mở công ty riêng và thường xuyên đi giao đàn piano cho khách hàng. Có một lần, tôi đăng quảng cáo trên báo Missouri. Ngay lập tức, tôi nhận được những bưu thiếp như đã từng nhận ở công ty cũ. Trong hàng tháng trời, tôi cũng làm ngơ trước những tờ bưu thiếp đó.

Nhưng rồi một hôm, công ty nhập về một số đàn piano kiểu mới trong đó có một chiếc đàn màu gụ đỏ. Dù biết doanh thu của công ty có thể giảm sút, nhưng tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe và chở tới nhà bà cụ. Tôi nói rằng, nếu bà cụ trả 10 đô la mỗi tháng thì phải trả 52 lần. Tôi đặt chiếc piano vào chỗ ít có khả năng bị dột nhất. Tôi cũng dặn bà và cháu bé giữ cho bọn gà đừng nhảy lên làm bẩn chiếc đàn mới rồi lên xe quay về, coi như mình đã cho không một cây đàn.

Thế nhưng, cứ đều đặn mỗi tháng, tôi nhận được 10 đô la gửi đến bằng đường bưu điện. Chuyện này xảy ra liên tục trong 52 tháng. Đôi khi còn có cả những đồng tiền xu được băng dính đính chặt vào trong bưu thiếp. 

Sau đó suốt hơn 20 năm, tôi mới có cơ hội trở lại Missouri và ghé vào một nhà hàng để dùng bữa. Bất chợt, tôi nghe được tiếng đàn piano rất hay do một cô gái xinh đẹp chơi.

Tôi lại gần cô gái và đứng mải mê nghe nhạc. Bản nhạc chấm dứt, tôi lịch sự bắt chuyện với cô, và đúng là một điều kỳ diệu, tôi phát hiện ra cô gái này chính là cô bé mặc váy áo vá trong căn lều dột nát năm xưa. 

Cô gái kể, từ khi được bà đặt mua cho chiếc đàn piano màu gụ đỏ, cô đã chăm chỉ luyện tập và lớn lên giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Bây giờ cô đã có gia đình, nhưng bà cô đã mất cách đó hai năm.

Tôi hỏi cô có biết bà cô làm thế nào để mua được chiếc đàn giá trị như thế vào thời điểm đó không; cô gái bảo rằng lúc đó mình còn quá nhỏ nên không biết và bà cô cũng không nhắc đến điều này. Còn tôi - một người xa lạ đang đứng trước mặt cô gái - lại hiểu rõ bà của cô, người đã tích góp và tặn tiện từng đồng tiền như thế nào để trả cho chiếc đàn màu gụ đỏ ấy. 

Tôi chia tay cô gái và bước đi thật nhanh, vì bạn biết đấy, đàn ông không bao giờ muốn để người khác biết được mình đang khóc. 

Theo Warmhearts


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Chủ nghĩa Khắc kỷ - Sống mạnh mẽ như thép được tôi luyện

Các bậc thầy khắc kỷ ngủ trên giường cứng, phơi mình trong lạnh giá và đói khát để luyện khả năng chịu đựng. Con người hiện đại có thể học được gì từ lối sống “hành xác” này?

Dám tha thứ không chỉ đau đớn và khó khăn, nó còn rất ngọt ngào

Tha thứ xuất phát từ việc nói về nỗi đau của chúng ta nhiều lần, rồi sau đó tìm tình thương ở người khác và thừa nhận sự không hoàn hảo trong chính chúng ta.

Dám tha thứ - Nếu không học cách tha thứ, chính chúng ta phải trả giá

Có lẽ chúng ta giỏi nổi giận nhưng không giỏi tha thứ. Chúng ta khuyên con cái nên tha thứ, nhưng không dạy chúng cách tha thứ như thế nào vì chính chúng ta cũng không biết cách.

‘Cuộc đời phía trước’ và những nỗi sợ của học sinh

“Chúng ta được sinh ra với tình yêu. Nỗi sợ hãi là những gì chúng ta đã học được ở thế giới này.” - Marianne Williamson.

Đường đến tự do - Bạn chọn đầu tư cổ phiếu hay sở hữu toà nhà?

Việc có bất động sản như một phần của một danh mục đầu tư đa dạng chắc chắn có thể tăng thêm giá trị, nhưng theo quan điểm của tôi, bất động sản là một lớp tài sản được đánh giá quá cao.

Đường đến tự do - Mua nhà, khoản đầu tư tài chánh hay cảm xúc?

Mua nhà có phải là khoản đầu tư tài chính tốt? Hãy nghe lời khuyên của Peter Mallouk - nhà tư vấn tài chính số 1 nước Mỹ và Anthony Robbins - bậc thầy về phát triển bản thân qua tác phẩm “Đường đến tự do” (The path).

Tầm nhìn của Krishnamurti và nguồn gốc ra đời cuốn sách Cuộc đời phía trước

Khám phá ấn phẩm đầu tiên của J. Krishnamurti – Cuộc cải cách nền giáo dục toàn diện

Tôi ổn - Bạn ổn - Hướng đến vị thế sống của một cuộc đời hạnh phúc

Sáng 16/10, buổi trò chuyện “Hướng đến vị thế sống Tôi ổn - Bạn ổn, Thuyết Phân tích Tương giao – Giải phóng bản thân và thay đổi cuộc đời” đã được tổ chức tại Đường sách TP. Hồ Chí Minh.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Bức ảnh bữa cơm gia đình của tỷ phú Jensen Huang khiến nhiều người suy ngẫm

Truyền cảm hứng - Mi Vân - 13/07/2026 09:00
Một bữa cơm gia đình giản dị của Jensen Huang - CEO Nvidia và là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới - đang khiến nhiều người suy ngẫm về giá trị của gia đình giữa cuộc sống hiện đại.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS