Muôn kiếp nhân sinh - Kỳ 2: Pharaoh nào cũng sống trong sợ hãi và cô đơn

30/06/2022 12:09
Muôn kiếp nhân sinh - Kỳ 2: Pharaoh nào cũng sống trong sợ hãi và cô đơn

Tôi lầm lũi bước ra khỏi căn nhà của người y sĩ già nhưng không về cung điện ngay mà đi thẳng qua đền thờ Thái Dương.

Chỉ vài hôm sau, những thám tử đã mang đến cho tôi một báo cáo đầy đủ. Tôi giật mình khi thấy ngân quỹ triều đình đã phải chi một khoản rất lớn vào việc xây cất lăng tẩm cho tôi và hoàng hậu Nedjem. Nhưng ngân quỹ xây cất đền thờ của các giáo sĩ còn nhiều hơn thế. Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng trăm đền thờ to lớn, nguy nga được xây cất, tu bổ dọc theo bờ sông Nile, trong đó hàng ngàn giáo sĩ và gia đình của họ sống sung sướng với hàng chục ngàn nô lệ được đem tới để hầu hạ, phục vụ những người này.

Thảo nào bao nhiêu vàng bạc, châu báu, ngọc ngà thu thập được từ trước đến nay trong ngân quỹ triều đình gần như đã cạn sạch. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao một số quan lại trong triều yêu cầu cho tăng thuế gấp đôi và các tướng lãnh đòi mở rộng biên giới, xâm lăng những quốc gia lân cận.

Tôi đứng trong vườn thượng uyển nhìn ra dòng sông và tự nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi cô đơn khôn tả. Những người như tôi không có ai để tâm sự, không có ai để chia sẻ, vì ở địa vị tối cao này ai cũng sống trong sợ hãi. Pharaoh nào cũng sợ bị phản bội. Pharaoh nào cũng sợ phải trải lòng với người khác.Pharaoh nào cũng sợ vì họ có những điều không thể nói cho người khác nghe.

Tất cả những người đã thành công, đã thành danh, đã giàu sang tột đỉnh, đều sống trong lo âu sợ hãi vì đó là những địa vị uy quyền nhất nhưng cũng cô đơn nhất.

Tôi thẫn thờ nhìn đàn chim đang bay ở cuối chân trời, rồi như có một cái gì đó thúc đẩy, tôi khoác vội chiếc áo choàng cũ, kéo chiếc khăn lên che mặt rồi một mình bước ra khỏi cung điện. Tôi vội vã bước đi theo con đường mà cách đây mấy hôm tôi đã đi qua. Tôi tìm đến nhà người y sĩ vì ông là người mà tôi có thể nói chuyện tự nhiên, không phải lo sợ gì hết. Dĩ nhiên ông ta không biết tôi là ai; và là một người hay nói, ông dám nói những điều mà có lẽ không một ai tại Ai Cập dám thốt lên trước mặt một Pharaoh quyền uy như tôi.

Vừa bước vào, tôi thấy người y sĩ già đang cặm cụi bào chế những vị thuốc bằng rễ cây nhưng không thấy Cihone ở đâu hết. Thấy ông lão ngước mắt nhìn tôi, ngập ngừng muốn nói nhưng lại thôi nên tôi bắt chuyện: “Là y sĩ, tại sao ông không hành nghề trong khu chợ đông đúc mà lại chọn một nơi vắng vẻ như thế này? “

Ông lão nói: “Muốn hành nghề tại những nơi đó thì phải đóng thuế. Phần lớn bệnh nhân của tôi là những gia đình nghèo, không mấy ai có tiền để trả nên tôi cũng không đủ tiền để đóng thuế cho Pharaoh.”

Tuy tức giận vì câu nói phạm thượng nhưng tôi cố kiềm lại: “Ông nghĩ rằng tiền thuế quá cao hay sao?”

Ông lão gật đầu: “Càng ngày thuế càng cao nên những người như tôi phải dọn đến nơi xa như thế này. Đa số người dân tại đây đều làm việc trong công trường xây cất lăng tẩm cho Pharaoh và đền thờ cho các giáo sĩ, tiền lương đã ít mà còn bị bóc lột, đánh đập nữa.”

Ông lão chỉ vào nồi thuốc đang sôi trên bếp lò: “Hôm nay mọi người phải ra sông Nile để di chuyển pho tượng Pharaoh vào lăng tẩm. Đó là một pho tượng khổng lồ được tạc từ hầm đá cách đây rất xa. Công trình chuyên chở từ đó về đây đã khiến cho bao nhiêu người thiệt mạng và không ít người gãy tay, què chân nên hôm nay tôi phải bào chế những vị thuốc băng bó các vết thương cho họ.”

Dĩ nhiên tôi biết pho tượng này, đây là một công trình vĩ đại vì nó sẽ đứng sừng sững trước lăng tẩm của tôi. Nó tượng trưng cho tôi, một Pharaoh đã mang lại thịnh vượng cho Ai Cập qua những chiến công hiển hách. Chính tôi đã ra lệnh tạc pho tượng này vì nó sẽ tồn tại mãi với thời gian. Biết bao thế hệ tương lai sẽ biết đến công lao của tôi và tên tuổi của tôi sẽ được ghi khắc vào lịch sử, trên những bức bích họa khắp các đền thờ tại Ai Cập.

Ngoài ra, tôi đã chuẩn bị trước cho cái chết của mình nên đã cho xây cất một ngôi mộ vĩ đại cùng với rất nhiều vàng bạc châu báu để tôi tiếp tục có một đời sống tốt đẹp ở thế giới bên kia. Công lao của tôi sẽ được thần Osiris phán xét, mà theo các giáo sĩ, vì đã dâng cúng rất nhiều phẩm vật nên tôi sẽ được hưởng một đời sống tốt đẹp vĩnh hằng ở cõi giới của các thần linh.

Ngay lúc đó, có tiếng động bên ngoài và Cihone bước vào. Tôi ngước mắt nhìn gương mặt dịu dàng phúc hậu của người con gái này và nở một nụ cười thân thiện nhưng nụ cười chợt tắt khi tôi nhìn thấy một thanh niên vóc dáng vạm vỡ cùng bước vào theo. Cả hai ngạc nhiên khi thấy có khách lạ trong nhà.

Ông lão giới thiệu: “Đây là người hôm trước có ghé qua đây.”

Cihone liến thoắng: “Phải rồi, cha nói rằng có một người lạ ghé vào hỏi thăm về con.”

Tự nhiên tôi cảm thấy ngượng nghịu không biết phải xử sự như thế nào vì sự hiện diện của người thanh niên kia, nên nói vắn tắt: “Tôi nghe nói cô có thể chữa bệnh mà không dùng thuốc men hay các nghi lễ cầu xin.”

Cihone lắc đầu: “Tôi không biết chữa bệnh gì hết, chỉ biết âu yếm những đứa bé mà cha tôi nhờ tôi trông nom thôi.”

Tôi hỏi: “Nhưng hẳn là cô cũng cầu nguyện thần Thái Dương ban phép lành cho những đứa bé đó?”

Cihone trả lời: “Tôi đâu biết gì về việc cầu nguyện.”

Người thanh niên tự nhiên xen vào: “Cầu nguyện là việc của các giáo sĩ. Là người dân, chúng tôi làm gì có thời giờ để làm việc đó.”

Tôi tức giận: “Vậy anh làm gì mà không có thời giờ? “

Người thanh niên nói: “Tôi làm việc trong công trường xây cất lăng tẩm cho Pharaoh.”

Cihone vô tình: “Việc xây cất khó nhọc lắm, phải làm từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn. Buổi tối còn phải làm thêm cho công trình xây mồ của các quan lớn nữa.”

Ông lão y sĩ xen vào: “Chúng nó muốn kiếm ít tiền để dành, rồi mới làm lễ thành hôn. Có ít vốn mới có thể trang trải nợ nần, mua phẩm vật dâng cúng cho các giáo sĩ làm lễ thành hôn.”

Câu nói vô tình của ông lão làm tôi tự nhiên thấy đau nhói trước ngực như bị một ngọn dao đâm vào. Cihone vô tình: :Cha tôi hay nói lung tung, tôi đã dặn đi dặn lại là không nên nói nhiều vì có thể mang họa.”

Ông lão cằn nhằn: “Ta đâu nói gì sai mà phải cẩn thận. Ta không sợ gì hết, nói đúng sự thật thì không có gì phải sợ cả.”

Cihone mỉm cười: “Những người dân tầm thường như mình thì đâu thể thay đổi được gì, nên nói nhiều chỉ vô ích thôi.”

Tôi ngạc nhiên: “Cô muốn nói đến việc thay đổi điều gì?“

Người thanh niên xen vào: “Cha tôi hay phàn nàn về việc xây cất các lăng tẩm, đền thờ to lớn, tốn kém mà không có ích lợi gì.”

Tôi giật mình vì việc phê bình chuyện xây cất lăng tẩm, đền thờ là điều cấm kỵ do đụng chạm đến uy quyền của Pharaoh. Trong lịch sử Ai Cập, hầu như mọi Pharaoh đều có những công trình xây cất hết sức vĩ đại, như các kim tự tháp, lăng tẩm và đền thờ các thần linh vì đó là những gì Pharaoh để lại cho đời sau để biết đến công lao của họ.

Ông lão lên tiếng: “Ai sợ Pharaoh chứ ta không sợ. Pharaoh nào cũng thế, chỉ biết đến quyền lợi của mình, chỉ lo xây dựng mồ mả cho thật đẹp để bảo đảm một đời sống tốt đẹp ở thế giới bên kia chứ có nghĩ gì đến nỗi bất hạnh của người dân phải làm công việc xây cất. Pharaoh này còn tệ hơn nữa, không những lo xây cất mồ mả cho mình mà còn bắt phải xây thật nhiều đền thờ Thái Dương cho bọn giáo sĩ và gia đình của chúng hưởng thụ nữa.”

Cihone vội vã lấy tay bịt mồm ông lão lại: “Thôi! Không nên nói nữa. Hôm nay có người lạ ở đây.”

Câu nói của Cihone làm tất cả đều giật mình im lặng nhìn tôi như dò xét. Tôi nhìn mọi người, rồi lên tiếng trấn an: “Các người yên trí, tôi sẽ giữ im lặng không cho ai biết đâu.”

Tuy nhiên, tất cả vẫn nhìn tôi lo ngại và không ai nói thêm gì nữa. Một bầu không khí nặng nề bao trùm lên căn nhà khiến tôi hiểu ngay cuộc gặp gỡ đã đến lúc kết thúc nên đành từ biệt rồi quay lưng ra về.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Muôn kiếp nhân sinh - Kỳ 1: Không gì làm hại trẻ con bằng việc thiếu đi tình thương của người mẹ

Tình thương có thể chữa lành mọi bệnh tật, có thể thay đổi tất cả mọi thứ. Với tình thương, người thương và kẻ được thương đều trở nên sung sướng. Tình thương là một thứ ai cũng có thể cho mà không bao giờ sợ phung phí.

Miền đất hứa - Cuộc viễn du của chàng thanh niên da đen trở thành Tổng thống Mỹ

Không chỉ được nhân dân Mỹ quý mến mà trong suốt 2 nhiệm kỳ của mình cựu tổng thống Barack Obama còn chiếm trọn cảm tình của người dân khắp nơi trên thế giới.

Khác biệt để bứt phá - Luôn có lối đi riêng

Chúng ta thường rất quen thuộc với câu nói “người thành công luôn có lối đi riêng”, đúng vậy, sự khác biệt luôn luôn mang lại một nguồn năng lượng mới, để tạo ra bứt phá mới.

Barack Obama: ‘Thói quen đọc của mẹ thấm vào tôi từ bé’

Barack Obama có thói quen đọc sách từ bé và ông duy trì nó khi trở thành chính khách bận rộn.

3 bài học từ vị tu sĩ bán chiếc Ferrari để 'tìm lại chính mình'

Thành công đích thực là làm chủ cuộc đời của chính mình, sống thoải mái theo cách mình muốn. Có lẽ, bạn sẽ không muốn đến lúc sắp lìa xa cõi đời mới nhận ra mình đã "sống tạm" theo mơ ước của người khác. Điều đó sẽ khiến bạn thực sự đau khổ.

Ma trận cuộc đời Keanu Reeves – Khối rubik khó lý giải của Hollywood

Người giàu có thường hào phóng, thế nhưng, đối với một người chịu nhiều mất mát và đau thương như Keanu, sự hào phóng đó lại càng đáng quý.

Giáo dục không la mắng - 'Phá phách' chính là biểu hiện của những đứa trẻ có tư duy nhạy bén

Liệu đứa trẻ luôn ngoan ngoãn làm theo đúng ý cha mẹ muốn, có phải là ngoan? Và ngược lại, quá hiếu động liệu có phải là một cái cớ hợp lý để kết luận đó là một đứa trẻ hư?

Thay câu hỏi đổi cuộc đời - Dậm chân tại chỗ vì ngại thay đổi, cuốn sách này sẽ giúp bạn!

Giống như dòng sông - khi nước ngừng chảy, dòng sông sẽ trở thành một vũng tù đọng, nơi rác rưởi, sình lầy và mầm bệnh sinh sôi", bạn cũng vậy, cũng phải luôn chuyển mình để tiếp tục lớn lên và trưởng thành.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Ưu tiên cho người quản lý dự án phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 13/07/2026 11:00
Phần lớn những người quản lí dự án được đào tạo để hội tụ vào lịch biểu nhưng theo kinh nghiệm của tôi, có lẽ điều quan trọng nhất là về đặt ưu tiên dự án.

10 câu trích dẫn ý nghĩa dành cho những ai đang cảm thấy lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 13/07/2026 10:00
Khi bạn không thích những người xung quanh, cách tốt nhất để thể hiện sự không thích đó không phải là tranh cãi với họ, mà là chủ động rời bỏ họ.

Bức ảnh bữa cơm gia đình của tỷ phú Jensen Huang khiến nhiều người suy ngẫm

Truyền cảm hứng - Mi Vân - 13/07/2026 09:00
Một bữa cơm gia đình giản dị của Jensen Huang - CEO Nvidia và là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới - đang khiến nhiều người suy ngẫm về giá trị của gia đình giữa cuộc sống hiện đại.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS