'Viết và Sống' - Kinh nghiệm viết cho các cây viết trẻ hay bí ý tưởng

28/11/2025 08:00
'Viết và Sống' - Kinh nghiệm viết cho các cây viết trẻ hay bí ý tưởng

Có phải mỗi lần ngồi xuống viết, đầu óc bạn chỉ nghĩ đến những ý tưởng lớn lao như một quyển tự truyện về tuổi thơ, một vở kịch về trải nghiệm của người nhập cư hoặc một quyển sách lịch sử về một đề tài nào đó, chẳng hạn như phụ nữ? 

Nhưng thực hiện những ý tưởng đó cũng khó như leo lên một tảng băng: bạn không thể tìm được điểm tựa để đặt chân lên, và đầu ngón tay của bạn trở nên đỏ ửng, lạnh cóng và trầy xước. Rồi các chứng bệnh tâm lý của bạn bỗng dưng xuất hiện tại bàn làm việc, như thể chúng là những người họ hàng ốm yếu và bí ẩn nhất của bạn. Chúng kéo ghế ngồi thành một vòng cung quanh máy tính và cố gắng giữ im lặng, nhưng bạn biết rõ chúng đang hiện diện ngay sau lưng bạn với hơi thở kỳ quặc và nụ cười nham hiểm của chúng.

Anne Lamott - tác giả bán chạy của tác tựa sách trên The New York Times cũng đã ở trong trạng thái đó. Trong cuốn sách “Viết và Sống”, bà đã chia sẻ cách bà đã vượt qua những ngày kiệt sức như vậy. Mời bạn cùng tìm hiểu trong phần trích đoạn dưới đây! 

“Khi cơn hoảng loạn lên đến đỉnh điểm, khi tai tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh kỳ quặc và tôi nhận ra rằng cảm hứng viết đã cạn kiệt, tương lai của tôi đang trở nên mờ mịt và tôi sẽ phải tìm một công việc khác dù tôi hoàn toàn không có khả năng làm việc gì khác, tôi sẽ tạm dừng viết. Trước tiên, tôi cố gắng hít thở, vì lúc đó tôi sẽ thở hổn hển như một con chó nhỏ hoặc phát ra những tiếng khò khè như người bị hen suyễn. Vậy nên tôi chỉ ngồi yên để hít thở đều và nhẹ nhàng trong vài phút. Trong lúc đó, tôi để tâm trí mình tự do lang thang khắp nơi.

Có thể tôi sẽ băn khoăn liệu mình có quá tuổi để niềng răng hay không và liệu bây giờ có phải thời điểm thích hợp để gọi cho vài người không, rồi tôi bắt đầu nghĩ đến việc học cách trang điểm và tìm một người bạn trai không có quá nhiều vấn đề cần phải cải thiện và như vậy cuộc sống của tôi sẽ thật tuyệt vời và tôi sẽ luôn hạnh phúc, rồi tôi nghĩ về tất cả những người mà lẽ ra tôi nên gọi lại cho họ trước khi ngồi vào bàn làm việc, và có lẽ ít nhất tôi cũng nên liên lạc với người đại diện của mình để nói với anh ấy về ý tưởng tuyệt vời mà tôi vừa nghĩ ra và xem anh ấy nghĩ gì về ý tưởng đó và hỏi anh ấy xem tôi có nên niềng răng hay không.

Sau đó tôi nghĩ về một người làm tôi khó chịu hoặc một vấn đề tài chính đang khiến tôi phát điên, và quyết định rằng mình phải giải quyết chuyện này trước khi bắt đầu công việc hôm nay. Lúc đó tôi giống như một chú chó đang loay hoay với món đồ chơi của mình – vật lộn với nó, ném nó ra phía sau, đuổi theo nó, liếm nó, nhai nó, rồi lại ném nó đi. Tôi dừng suy nghĩ ngay trước khi mình thật sự sủa thành tiếng. Dù sao thì tất cả những điều này chỉ diễn ra trong khoảng một đến hai phút nên tôi thật sự không lãng phí nhiều thời gian.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy kiệt sức. Thế là tôi lại cố gắng hít thở một cách chậm rãi và bình tĩnh, rồi tôi nhìn thấy cái khung ảnh ba xăng-ti-mét mà tôi đặt trên bàn làm việc để nhắc nhở mình về các đoạn văn ngắn. Khung ảnh đó nhắc tôi rằng tất cả những gì tôi phải làm là viết ra điều tôi có thể nhìn thấy qua một khung ảnh ba xăng-ti-mét. Tôi chỉ cần tập trung vào một đoạn văn ngắn, thay vì cố gắng nghĩ đến việc hoàn thành cả một tác phẩm lớn.

Ví dụ, tất cả những gì tôi sẽ làm là viết một đoạn văn về hình ảnh của quê hương tôi vào cuối thập niên 1950, khi những chuyến tàu hỏa ở đó vẫn còn hoạt động. Tôi sẽ vẽ nên một bức tranh về bối cảnh đó, bằng từ ngữ, trên máy tính của mình.

Hoặc có thể tôi sẽ mô tả nhân vật chính vào lần đầu tiên có ấy xuất hiện trong câu chuyện, khi cô bước ra khỏi cửa và đứng ngoài hiên nhà. Tôi thậm chí sẽ không mô tả biểu cảm trên gương mặt cô khi nhận ra có một chú chó mù đang ngồi trên ô tô của mình. Tôi chỉ viết những gì tôi có thể thấy qua khung ảnh ba xăng-ti-mét, chỉ một đoạn văn mô tả người phụ nữ này, ở thị trấn nơi tôi lớn lên, vào lần đầu tiên cô ấy xuất hiện.

E. L. Doctorow từng nói: “Viết một quyển tiểu thuyết cũng giống như lái xe vào ban đêm. Bạn chỉ có thể nhìn thấy mọi thứ trong tầm chiếu sáng của đèn pha, nhưng nhờ vậy mà bạn có thể đi đến cuối hành trình". Bạn không cần phải nhìn thấy đích đến hoặc những thứ nằm ngoài tầm nhìn của bạn. Bạn chỉ cần nhìn thấy nửa mét hoặc một mét phía trước. Đây là một trong những lời khuyên hay nhất mà tôi từng nghe về việc viết lách cũng như về cuộc sống.

Vì vậy, sau khi đã hoàn toàn kiệt sức với những suy nghĩ về những người tôi ghét nhất trên đời, những vấn đề tài chính làm tôi đau đầu và tất nhiên là cả chuyện niềng răng, tôi cảm cái khung ảnh ba xăng-ti-mét lên và bắt đầu xác định một phần nhỏ của câu chuyện để kể, chẳng hạn như một hình ảnh đơn giản, một kỷ niệm hoặc một cuộc đối thoại. Rồi tôi nhớ đến một câu chuyện mà tôi biết mình từng nhắc tới, nhưng mỗi lần nhớ đến nó, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn: ba mươi năm trước, lúc anh trai tôi mười tuổi, anh ấy cần viết một bài báo cáo về các loài chim trong thời hạn ba tháng.

Một ngày trước hạn nộp báo cáo, trong ngôi nhà nhỏ của gia đình tại Bolinas, anh trai tôi ngồi ở bàn bếp, gần như sắp khóc, xung quanh là giấy ghi chép, bút chì và những quyển sách về chim còn chưa được mở ra. Anh ấy cảm thấy bất lực trước khối lượng công việc khổng lồ phải hoàn thành. Rồi cha tôi ngồi xuống cạnh anh, choàng tay qua vai anh và nói: “Từng con chim một thôi, con trai. Chỉ cần giải quyết từng con chim một”.

Tôi kể lại câu chuyện này một lần nữa vì nó thường giúp giảm bớt cảm giác choáng ngợp mà các học viên của tôi gặp phải. Đôi khi, câu chuyện này thật sự mang lại cho họ niềm hy vọng, và như Chesterton đã nói, hy vọng là sức mạnh để duy trì sự lạc quan trong hoàn cảnh mà ta biết là tuyệt vọng. Việc viết lách có thể là một nỗ lực khá tuyệt vọng, vì nó liên quan đến những nhu cầu sâu thẳm nhất của chúng ta: nhu cầu được nhìn nhận, được lắng nghe, được hiểu rõ ý nghĩa cuộc sống của mình, được thức tỉnh, phát triển và thuộc về một nơi nào đó. Không có gì đáng ngạc nhiên khi các nhà văn thường dễ rơi vào trạng thái áp lực và tự đặt quá nhiều kỳ vọng lên bản thân. Vì vậy, đây là một câu chuyện khác mà tôi thường kể lại.

Trong bộ phim Stripes (tạm dịch: Vạch quân hàm) lấy bối cảnh quân đội và có sự góp mặt của diễn viên Bill Murray, có một cảnh diễn ra vào đêm đầu tiên của khóa huấn luyện tân binh, khi trung đội của Murray dang tập hợp trong doanh trai. Đó là lúc các tân binh làm quen với nhau và được gặp trung si của mình, nhân vật do Warren Oates thủ vai. Mỗi người đều có vài phút để giới thiệu về bản thân và quê quán.

Khi đến lượt giới thiệu của một gã cực kỳ căng thẳng và nóng tính tên là Francis, anh ta nói: "Tôi tên Francis. Không ai được phép gọi tôi là Francis, vì ai mà gọi tôi là Francis thì tôi sẽ giết người đó. Còn một điều nữa là tôi không thích đụng chạm. Nếu có người nào ở đây dám chạm vào tôi, tôi cũng sẽ giết họ". Lúc đó Warren Oates xen vào và nói: "Này, bớt căng thẳng đi, Francis".

Câu thoại đó cũng là một lời khuyên khá phù hợp để dán lên tường trong phòng làm việc của bạn.

Hãy tự nhủ với chính mình theo cách nhẹ nhàng nhất có thể: “Bây giờ tất cả những gì mình sẽ làm là viết một đoạn mô tả vẻ dòng sông lúc bình minh, hoặc vẻ đứa trẻ đang bơi trong hồ bơi ở câu lạc bộ, hoặc về lần đầu tiên người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ mà anh ấy sẽ cưới. Đó là tất cả những gì mình sẽ làm lúc này. Mình sẽ viết từng câu một, nhưng mình sẽ viết xong một đoạn văn ngắn".

Trích đoạn từ cuốn sách “Viết và Sống” của tác giả Anne Lamott 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

Hạt giống tâm hồn - Điều thật sự quan trọng

“Chúng ta đều là những thiên thần một cánh, và chúng ta chỉ bay được khi ôm chặt lấy nhau.”- Luciano De Crescenzo
5

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Buông bỏ cũng là học cách nhìn lại chính mình

Trong cuộc sống, lời khuyên “Hãy buông bỏ đi” thường được lặp lại như một giải pháp cho mọi nỗi mệt mỏi. Tuy nhiên, buông bỏ không phải là hành động rời bỏ hay né tránh. Đó là quá trình nhận diện chính xác điều đang diễn ra trong nội tâm: vì sao ta đau, vì sao ta vướng mắc và vì sao ta không thể thoát khỏi những vòng lặp quen thuộc của cảm xúc.

5 thói quen nhỏ có thể thay đổi hoàn toàn mức độ hạnh phúc của bạn

Trong thế giới hối hả, hạnh phúc dường như trở thành thứ xa xỉ. Nhưng thực ra, chỉ với những thói quen nhỏ mỗi ngày, bạn hoàn toàn có thể “tái lập” bình yên cho tâm hồn và thấy cuộc sống dễ chịu hơn.

Nhẹ nhàng mà sống: Tại sao cuốn sách chữa lành này lại cần thiết cho thế hệ hiện đại?

"Nhẹ nhàng mà sống" không biến ra phép màu, nhưng nó trao cho bạn những công cụ để tự tạo ra phép màu cho chính cuộc đời mình.

‘Người lạ với chính ta’ để hiểu hơn những nỗi đau về tinh thần

Rachel Aviv viết “Người lạ với chính ta” như một lời thách thức nhẹ nhàng nhưng kiên định đối với các giới hạn về hệ thống khép kín của ngành tâm thần học, là một lời mời gọi kích thích tư duy về vấn đề trường tồn của nhân loại: những nỗi đau tinh thần.

Nhẹ nhàng mà sống - Thói quen con người và Bản chất con người

Chúng ta sẽ trở thành người như thế nào sau khi cởi bỏ được những lớp tham lam và sợ hãi từng chi phối cuộc đời mình và từng cản trở hạnh phúc của chính mình?

Hội chứng Chèn ép Thời gian: Căn bệnh âm thầm giết chết năng lượng sống của bạn

Trong nhịp sống hiện đại, nhiều người mang trong mình một cảm giác nghẹt thở mà không hiểu nó đến từ đâu. Ta tỉnh dậy mỗi sáng với danh sách việc cần làm kéo dài vô tận, lao vào công việc như một cỗ máy, và bận rộn tới mức chẳng còn khoảng trống nào trong lịch trình.

Bi kịch cuộc đời dài 13 năm giúp Britney Spears kiếm hàng chục triệu USD

Cuốn hồi ký "The Woman in Me" (Người đàn bà trong tôi) từng gây sốt toàn cầu và sẽ được chuyển thể lên màn ảnh. Britney Spears nhận khoảng 12,5-15 triệu USD tiền bản quyền cuốn tự truyện.

‘Viết và sống’ - Viết lách không chỉ là kỹ năng mà còn là cách sống

Ngày nay, chỉ với những câu lệnh, AI có thể thay ta viết một bản tin ngắn vài trăm chữ đến tiểu luận vài nghìn chữ, thậm chí là cả cuốn sách. Khi máy móc có thể làm thơ, viết văn, viết báo, vậy con người có cần phải viết nữa không?

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS