Thuyết Mặc Kệ Họ Kỳ 1: Càng cố gắng kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng

Quang Thanh28/08/2025 09:00
Thuyết Mặc Kệ Họ Kỳ 1: Càng cố gắng kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng

Trong lúc ngồi lướt mạng xã hội, tôi nhìn thấy hình của một người bạn cũ. Cô ấy trông thật rạng rỡ và mô tả một ngày cuối tuần tuyệt vời mà cô vừa trải qua bên bạn bè. Và tôi có thể thấy cô đang nói thật lòng.

LTS: Từ một clip viral, “Let Them” trở thành trào lưu wellness của năm và được xuất bản thành sách: Thuyết Mặc Kệ Họ (tựa gốc The Let Them Theory), Mel Robbins – tác giả sách bán chạy và chuyên gia nổi tiếng về tư duy, động lực và thay đổi hành vi – chia sẻ với độc giả cách để ngừng lãng phí năng lượng vào những điều bạn không thể kiểm soát và tập trung vào đối tượng thật sự quan trọng: bạn, hạnh phúc của bạn, mục tiêu của bạn, cuộc sống của bạn.

Mời bạn theo dõi chương 2, Làm quen lý thuyết: Mặc kệ họ và Hãy để tôi. Đây là một chương sách khá hấp dẫn vì Robbins không khuyên thờ ơ hay buông xuôi, mà nhấn mạnh: buông bỏ người khác để tập trung vào chính mình.

Tôi bắt đầu lướt xem thêm nhiều bức hình khác, tất cả đều cho thấy kỳ nghỉ cuối tuần đáng nhớ của những người phụ nữ biết hưởng thụ.

Họ ăn trưa, khiêu vũ, mua sắm... mà không có tôi

Khi phóng to để xem kỹ bức hình chụp nhóm, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả những người phụ nữ đang mỉm cười trên màn hình điện thoại đều là người quen của tôi. Tim tôi thắt lại. Bạn bè tôi đã cùng nhau đi chơi xa mà không rủ tôi.

Có lẽ bạn cũng biết cái cảm giác khó chịu khi nhận ra mình bị cho ra rìa. Nó giống như một cú tát. Bạn cố gắng gạt đi và tự nhủ rằng đó không phải chuyện gì to tát, nhưng bạn vẫn bị tổn thương. Lẽ ra lúc nãy tôi nên đặt điện thoại xuống, nhưng tôi đã không làm vậy.

Tôi đã xem qua từng bức hình và nhìn thấy chuyến đi của hội chị em qua góc nhìn của chính họ, những người phụ nữ từng cùng tôi trải qua thời gian đầu làm mẹ trong cộng đồng nhỏ ở ngoại ô này. Tôi cố không để điều đó làm mình bận lòng, nhưng nó vẫn khiến tôi thấy buồn.

Năm phút trước, tôi hoàn toàn ổn. Nhưng bây giờ, tôi đã quay cuồng với vòng xoáy cảm xúc quen thuộc. Tôi cảm thấy lạc lõng, bất an và bối rối. “Họ lên kế hoạch này khi nào? Tại sao không ai rủ mình? Tại sao mình không bao giờ được mời đi đâu cả? Lần cuối cùng mình đi chơi xa cùng bạn bè là khi nào?”

Khi tôi tiếp tục xem những bức hình của họ và lặp đi lặp lại những câu hỏi đó trong đầu, Chris bước vào phòng, nhìn tôi và nói: “Dạo này em cũng đâu còn chơi thân với họ nữa đâu, Mel.”

Chris nói đúng. Nhưng tôi vẫn có cảm giác muốn làm gì đó để xoa dịu tình hình. Tôi tin là bạn cũng từng trải qua cảm giác này. Bạn phát hiện mình không được rủ tham gia một hoạt động nào đó, và tất cả những gì bạn muốn là một bằng chứng nào đó để đảm bảo rằng bạn không làm gì sai.

Nhưng thật lòng mà nói, tôi không nghĩ ra được gì cả. Và nếu bạn giống như tôi thì khi gặp tình huống này, có lẽ bạn cũng cho rằng mình đã làm sai điều gì đó. Tôi có cảm giác thôi thúc muốn liên lạc với họ để cải thiện mối quan hệ giữa chúng tôi. Gọi cũng được, nhắn tin cũng được… miễn là làm gì đó để cảm giác khó chịu này biến mất. Và đó là lúc ba từ “mặc kệ họ” xuất hiện, cứu tôi khỏi chính mình.

Tôi của ngày xưa hẳn sẽ bị ám ảnh bởi suy nghĩ của mình trong nhiều ngày, thậm chí là nhiều tuần. Cảm xúc của tôi sẽ chi phối tôi. Tôi sẽ cố giả vờ như chuyện bị bỏ rơi không làm mình buồn lòng. Tôi sẽ thuyết phục bản thân rằng tôi không quan tâm. Tôi sẽ biến họ thành kẻ xấu để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng lần này thì khác. Cảm giác khó chịu trong tôi chỉ kéo dài khoảng mười phút. Ngay khi nói cứ kệ họ, tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Lần thứ hai nói cứ kệ họ, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút. Rồi tới lần thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ mười sáu, thứ ba mươi… cứ sau mỗi lần như vậy là tôi lại cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Tôi sẽ thành thật với bạn: trong những tình huống như thế này, bạn sẽ phải nói cứ kệ họ rất nhiều lần, vì một khi bạn đã bị tổn thương, nỗi đau sẽ không dễ biến mất mà thậm chí còn càng lúc càng tăng thêm. Vì vậy, đừng ngạc nhiên nếu bạn thấy mình phải lặp đi lặp lại ba từ này.

Cứ kệ họ đi chơi. Cứ kệ họ cùng đi nghỉ cuối tuần. Cứ kệ họ tận hưởng niềm vui mà không có mình.

Thoạt đầu, những lời này khiến tôi có cảm giác như mình đang chối bỏ thực tế, như thể tôi đang nhượng bộ. Nhưng sau đó tôi nhận ra một điều quan trọng: cứ kệ họ không phải là nhượng bộ. Thay vì vậy, tôi đang giải phóng bản thân khỏi sự kiểm soát mà ngay từ đầu tôi chưa bao giờ có được. Sự thật là dù tôi có cố gắng phân tích, kiểm soát hay khắc phục tình huống này bằng bao nhiêu cách đi chăng nữa, quyết định vẫn nằm ở bạn tôi chứ không phải tôi. Quyết định đi chơi của họ không nhất thiết khiến tôi thấy thất vọng, nhưng chính những nỗ lực kiểm soát của tôi đã khiến tôi cảm thấy thật kinh khủng.

Cứ kệ họ. Chỉ với ba từ đơn giản này, nút thắt trong lòng tôi bắt đầu được tháo gỡ. Khi không còn áp lực phải “khắc phục” tình huống, tôi nhận ra một điều quan trọng: kỳ nghỉ cuối tuần của họ chẳng liên quan gì đến tôi.

Hành động đó của họ không ác ý. Họ không hợp lại để tẩy chay tôi. Họ không thể hiện thái độ gì về giá trị của tôi. Mà giả sử họ cố tình làm vậy thì cũng có sao đâu chứ? Cứ kệ họ.

Những gì chúng ta đang cố kiểm soát

Tất cả chúng ta đều có những lúc muốn kiểm soát thế giới xung quanh mình, nhất là khi chúng ta cảm thấy bị tổn thương, bị bỏ rơi, bực bội hoặc sợ hãi. Có thể bạn đã từng cố sắp xếp mọi chi tiết trong một kế hoạch nhóm để đảm bảo tất cả thành viên đều được tham gia, hoặc có thể bạn đã từng băn khoăn liệu người khác có đang giận bạn không khi họ không trả lời tin nhắn của bạn ngay lập tức. Thật mệt mỏi phải không?

Tôi vốn là người hay đứng ra giải quyết vấn đề. Phần lớn cuộc đời mình, tôi đã luôn tin rằng nếu tôi không can thiệp hoặc không làm chủ được tình hình, mọi thứ sẽ sụp đổ. Tôi phải là người giữ mọi thứ ổn định, từ các mối quan hệ, công việc, bạn bè, đến cả cảm xúc của những người tôi yêu thương. Khi điều gì đó không diễn ra như tôi mong đợi, tôi sẽ cảm thấy đó là do lỗi của mình. Nếu ai đó khó chịu, chuyện gì đó không ổn hay tôi không được mời tham gia một hoạt động nào đó, thì tôi sẽ tự động nghĩ mình phải khắc phục, thay đổi hoặc kiểm soát tình huống đó.

Khi nói chuyện với nhiều nhà tâm lý học trong quá trình nghiên cứu, tôi biết được rằng mong muốn kiểm soát của chúng ta bắt nguồn từ một điều căn bản: nỗi sợ. Sợ bị loại trừ, sợ không được yêu thích, sợ mọi thứ đổ vỡ nếu chúng ta không nắm quyền điều khiển. Nỗi sợ này bộc lộ qua nhiều hình thức khác nhau. Chúng ta theo sát con cái để đảm bảo chúng sẽ đưa ra những quyết định “đúng đắn”. Chúng ta cố thay đổi thói quen của bạn đời vì lo rằng nếu chúng ta không can thiệp thì họ sẽ duy trì những thói quen xấu. Chúng ta thậm chí còn áp đặt quan điểm của mình lên bạn bè vì tin rằng chúng ta có thể nhìn rõ chuyện của họ hơn cả bản thân họ.

Tôi đã nhiều lần cảm nhận nỗi sợ đó trong cuộc đời mình. Tôi sợ nếu không đạt được thành tựu gì đó thì tôi sẽ bị lãng quên. Tôi sợ mình sẽ không được yêu thích hoặc chấp nhận. Tôi sợ nếu không có tôi chỉ đạo thì mọi chuyện sẽ rối tung lên. Thẳng thắn mà nói, sự kiểm soát mang đến cho chúng ta ảo tưởng về sự an toàn. Khi nắm quyền kiểm soát, chúng ta tin mình có thể bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau, cảm giác thất vọng và sự từ chối.

Nhưng tất cả chỉ có vậy, chỉ là một ảo tưởng. Dù có cố gắng đến đâu thì chúng ta vẫn không thể kiểm soát các tình huống và những người xung quanh ta. Họ sẽ làm những gì họ muốn làm. Họ sẽ có những lựa chọn và cách sống của riêng mình. Trên thực tế, việc cố gắng kiểm soát tình huống và kiểm soát người khác không làm dịu đi nỗi sợ hãi trong bạn mà còn khuếch đại nỗi sợ đó. Bất kỳ nhà tâm lý học nào cũng sẽ nói với bạn rằng càng cố gắng kiểm soát điều không thể kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng.

Đó là lúc Thuyết Mặc Kệ Họ bắt đầu tác động đến tôi ở một mức độ sâu sắc hơn.

Trích từ cuốn “Thuyết Mặc Kệ Họ” (The Let Them Theory) của Mel Robbins.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Cuốn sách tên 'Không khóc giữa nhân gian' nhưng không dạy ai ngừng buồn

Chúng ta quen coi nỗi buồn như một lỗi cần sửa: buồn thì phải quên, phải bận rộn lên, phải đi đâu đó cho khuây. “Không khóc giữa nhân gian” của Đại đức Thích Đồng Tâm đi ngược lại, tác giả không giúp nỗi buồn biến mất, mà đề nghị ta thôi xem nó là kẻ thù.
2

Không khóc giữa nhân gian - Khổ đau chỉ là ảo tưởng do chính mình tạo

Tất cả chúng ta, không ngoại trừ bất kỳ ai trong đời này, đều đang bước vào một kỳ thi tâm linh.
3

“Không khóc giữa nhân gian”: vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

“Không còn khóc giữa nhân gian, không phải vì ta không buồn, mà vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn trong an nhiên, tự tại”. Đó là điều mà Đại đức Thích Đồng Tâm muốn chia sẻ với người đọc trong tập sách “Không khóc giữa nhân gian” của mình.
4

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?
5

‘Thế giới trong giọt nước’ - Một hành trình dịu dàng về yêu thương và trưởng thành

​​​​​​​“Bạn có biết cả thế giới rộng lớn cũng có thể nằm gọn trong một giọt nước bé xíu không?” Đó là câu hỏi mà Regina Linke đặt ra trong “Thế giới trong giọt nước” một cuốn sách tranh chưa đầy 200 trang. Nhưng qua vài dòng hội thoại và những nét vẽ tối giản ấy, cả trẻ em lẫn người lớn đều có thể bắt gặp một phần của mình trong câu chuyện.

Sức mạnh của người thấu cảm - Bạn có biết, cảm xúc cũng có thể 'lây nhiễm'

Một nụ cười, một cái nhíu mày, hay thậm chí chỉ là một tiếng thở dài… đôi khi cũng đủ khiến tâm trạng ta đổi thay. Ít ai biết rằng, cảm xúc có thể lan truyền như một làn sóng vô hình từ người này sang người khác.

“Mặc kệ họ” nhưng đừng “mặc kệ chính mình”

Ngày nay, thật khó để sống mà không bị ảnh hưởng bởi ánh nhìn và lời bàn tán của người khác. Bạn làm gì, nghĩ gì, thậm chí là yêu ai, đều có ai đó lên tiếng nhận xét.

Phạm Xuân Ẩn - “Điệp viên hoàn hảo” trong mắt bạn bè

Trong lịch sử tình báo Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn là một cái tên luôn gợi sự tò mò. Ông được gọi là “điệp viên hoàn hảo” không chỉ bởi tài năng trong chiến tranh, mà còn bởi nhân cách khiến bạn bè, kể cả ở bên kia chiến tuyến, đều dành cho ông sự kính trọng.

Đại địa chấn kinh tế - Liệu sự kiện sụp đổ của bong bóng dot-com có tái diễn trong thời đại AI?

Cuộc khủng hoảng dot-com đầu những năm 2000 không chỉ là một biến cố tài chính, mà còn là lời cảnh báo cho bất kỳ thời đại công nghệ nào.

Người lạ với chính ta - Có phải chúng ta đang bắt chước cách thể hiện sự đau khổ để trở thành một ai đó tốt hơn?

Có những câu chuyện cứu rỗi chúng ta, và cũng có những câu chuyện giam hãm chúng ta, và khi đang ở giữa cơn bệnh, thật khó để biết đâu là điều gì…

Tại sao có lúc bạn lại trở thành ‘Người lạ với chính ta’?

Tâm thần học đã làm thay đổi thế giới bằng cách đưa nỗi đau tinh thần ra khỏi bóng tối của mê tín và đặt nó vào ngôn ngữ của khoa học, giúp những người từng bị xem là “ma quỷ ám” thành những bệnh nhân có thể được chữa trị và đồng cảm.

Học giỏi cách nào đây? Học giỏi không khó, khó là bạn chưa tìm ra cách học khôn ngoan

Bạn có từng tự hỏi vì sao có những bạn học sinh luôn nằm trong top đầu, mà vẫn có thời gian chơi thể thao, giải trí, thậm chí ngủ đủ giấc? Bí quyết của họ không nằm ở tài năng thiên bẩm, mà ở việc lựa chọn cách học hiệu quả.

Thuyết Mặc Kệ Họ - Lý do thật sự khiến bạn luôn kiệt sức

Trong cuốn sách "Thuyết Mặc Kệ Họ" (The Let Them Theory), tác giả Mel Robbins và Sawyer Robbins đã chỉ ra rằng bạn không thể kiểm soát hành vi của những người khác và căng thẳng sẽ chỉ làm giảm đi sức mạnh.

Tiệm bánh nửa đêm

Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.

Thế giới trong giọt nước - Khi những người tử tế không đồng ý với nhau

Từ sách - Phim - Quang Anh - 31/07/2026 08:00
Trong "Thế giới trong giọt nước", Regina Linke không đặt các nhân vật trước lựa chọn giữa thiện và ác. Họ đều muốn giúp một con chim sẻ bị thương, nhưng lại không thống nhất về cách giúp. Cũng từ những bất đồng ấy, câu chuyện không còn chỉ nói về lòng tốt.

Bạn có thể tìm thấy bao nhiêu khuôn mặt trong bức ảnh

Thư giãn - Tr. Quang - 30/07/2026 11:00
Chúng vô cùng khó tìm. Người ta nói rằng chỉ những người có khả năng quan sát cực kỳ tinh tường mới có thể tìm thấy chúng. Liệu bạn có phải là một trong số họ?

Người EQ cao vay tiền như thế nào?

Kỹ năng - Hà Nguyên - 30/07/2026 10:00
Ai cũng có lúc cần vay tiền để giải quyết một việc cấp bách. Nhưng điều khiến một người được tin tưởng không nằm ở số tiền họ vay, mà ở cách họ mở lời, giữ cam kết và ứng xử với khoản tiền mình đang mượn. Đó cũng là một biểu hiện của EQ tài chính.

Hành trình 3.000 km vượt sa mạc đến chiếc huy chương World Cup trên cổ của mẹ Nico Williams

Truyền cảm hứng - Minh Ngọc - 30/07/2026 09:00
Sau khi Tây Ban Nha bước lên ngôi vô địch, cầu thủ 24 tuổi của La Roja đã nhìn lên khán đài rồi tiến thẳng về phía mẹ mình - bà Maria, ôm bà thật chặt rồi tháo chiếc huy chương vô địch vừa nhận được để đeo lên cổ người phụ nữ đã đứng khóc suốt trận đấu.

'Sức mạnh của Đạo' - khi người bận rộn học cách không cản đường chính mình

Từ sách - Phim - Minh Nguyệt - 30/07/2026 08:00
Có những cuốn sách đổi đời người ta không phải bằng một chân lý lớn, mà bằng một tai nạn nhỏ. Với Max Landsberg, đó là một mảnh gỗ nhỏ mắc trong cổ họng vào một tối thứ Sáu — và ba mươi năm để hiểu vì sao mình lại ngồi ăn pizza kiểu ấy.

Lập kế hoạch dự án phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 29/07/2026 11:00
Một người phát triển phần mềm tới gặp tôi: “Tôi được đề bạt làm quản lí một dự án nhỏ. Ông chủ của tôi bảo tôi hội tụ vào viết mã chứ KHÔNG lập kế hoạch bởi vì lập kế hoạch là phí thời gian. Viết mã sẽ cho tổ nhiều thời gian hơn để hoàn thành dự án. Câu hỏi của tôi là làm sao lập kế hoạch cho dự án mà không phí thời gian và vẫn đạt tới thành công?”
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS