Thuyết Mặc Kệ Họ Kỳ 1: Càng cố gắng kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng

Quang Thanh28/08/2025 09:00
Thuyết Mặc Kệ Họ Kỳ 1: Càng cố gắng kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng

Trong lúc ngồi lướt mạng xã hội, tôi nhìn thấy hình của một người bạn cũ. Cô ấy trông thật rạng rỡ và mô tả một ngày cuối tuần tuyệt vời mà cô vừa trải qua bên bạn bè. Và tôi có thể thấy cô đang nói thật lòng.

LTS: Từ một clip viral, “Let Them” trở thành trào lưu wellness của năm và được xuất bản thành sách: Thuyết Mặc Kệ Họ (tựa gốc The Let Them Theory), Mel Robbins – tác giả sách bán chạy và chuyên gia nổi tiếng về tư duy, động lực và thay đổi hành vi – chia sẻ với độc giả cách để ngừng lãng phí năng lượng vào những điều bạn không thể kiểm soát và tập trung vào đối tượng thật sự quan trọng: bạn, hạnh phúc của bạn, mục tiêu của bạn, cuộc sống của bạn.

Mời bạn theo dõi chương 2, Làm quen lý thuyết: Mặc kệ họ và Hãy để tôi. Đây là một chương sách khá hấp dẫn vì Robbins không khuyên thờ ơ hay buông xuôi, mà nhấn mạnh: buông bỏ người khác để tập trung vào chính mình.

Tôi bắt đầu lướt xem thêm nhiều bức hình khác, tất cả đều cho thấy kỳ nghỉ cuối tuần đáng nhớ của những người phụ nữ biết hưởng thụ.

Họ ăn trưa, khiêu vũ, mua sắm... mà không có tôi

Khi phóng to để xem kỹ bức hình chụp nhóm, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả những người phụ nữ đang mỉm cười trên màn hình điện thoại đều là người quen của tôi. Tim tôi thắt lại. Bạn bè tôi đã cùng nhau đi chơi xa mà không rủ tôi.

Có lẽ bạn cũng biết cái cảm giác khó chịu khi nhận ra mình bị cho ra rìa. Nó giống như một cú tát. Bạn cố gắng gạt đi và tự nhủ rằng đó không phải chuyện gì to tát, nhưng bạn vẫn bị tổn thương. Lẽ ra lúc nãy tôi nên đặt điện thoại xuống, nhưng tôi đã không làm vậy.

Tôi đã xem qua từng bức hình và nhìn thấy chuyến đi của hội chị em qua góc nhìn của chính họ, những người phụ nữ từng cùng tôi trải qua thời gian đầu làm mẹ trong cộng đồng nhỏ ở ngoại ô này. Tôi cố không để điều đó làm mình bận lòng, nhưng nó vẫn khiến tôi thấy buồn.

Năm phút trước, tôi hoàn toàn ổn. Nhưng bây giờ, tôi đã quay cuồng với vòng xoáy cảm xúc quen thuộc. Tôi cảm thấy lạc lõng, bất an và bối rối. “Họ lên kế hoạch này khi nào? Tại sao không ai rủ mình? Tại sao mình không bao giờ được mời đi đâu cả? Lần cuối cùng mình đi chơi xa cùng bạn bè là khi nào?”

Khi tôi tiếp tục xem những bức hình của họ và lặp đi lặp lại những câu hỏi đó trong đầu, Chris bước vào phòng, nhìn tôi và nói: “Dạo này em cũng đâu còn chơi thân với họ nữa đâu, Mel.”

Chris nói đúng. Nhưng tôi vẫn có cảm giác muốn làm gì đó để xoa dịu tình hình. Tôi tin là bạn cũng từng trải qua cảm giác này. Bạn phát hiện mình không được rủ tham gia một hoạt động nào đó, và tất cả những gì bạn muốn là một bằng chứng nào đó để đảm bảo rằng bạn không làm gì sai.

Nhưng thật lòng mà nói, tôi không nghĩ ra được gì cả. Và nếu bạn giống như tôi thì khi gặp tình huống này, có lẽ bạn cũng cho rằng mình đã làm sai điều gì đó. Tôi có cảm giác thôi thúc muốn liên lạc với họ để cải thiện mối quan hệ giữa chúng tôi. Gọi cũng được, nhắn tin cũng được… miễn là làm gì đó để cảm giác khó chịu này biến mất. Và đó là lúc ba từ “mặc kệ họ” xuất hiện, cứu tôi khỏi chính mình.

Tôi của ngày xưa hẳn sẽ bị ám ảnh bởi suy nghĩ của mình trong nhiều ngày, thậm chí là nhiều tuần. Cảm xúc của tôi sẽ chi phối tôi. Tôi sẽ cố giả vờ như chuyện bị bỏ rơi không làm mình buồn lòng. Tôi sẽ thuyết phục bản thân rằng tôi không quan tâm. Tôi sẽ biến họ thành kẻ xấu để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng lần này thì khác. Cảm giác khó chịu trong tôi chỉ kéo dài khoảng mười phút. Ngay khi nói cứ kệ họ, tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Lần thứ hai nói cứ kệ họ, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút. Rồi tới lần thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ mười sáu, thứ ba mươi… cứ sau mỗi lần như vậy là tôi lại cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Tôi sẽ thành thật với bạn: trong những tình huống như thế này, bạn sẽ phải nói cứ kệ họ rất nhiều lần, vì một khi bạn đã bị tổn thương, nỗi đau sẽ không dễ biến mất mà thậm chí còn càng lúc càng tăng thêm. Vì vậy, đừng ngạc nhiên nếu bạn thấy mình phải lặp đi lặp lại ba từ này.

Cứ kệ họ đi chơi. Cứ kệ họ cùng đi nghỉ cuối tuần. Cứ kệ họ tận hưởng niềm vui mà không có mình.

Thoạt đầu, những lời này khiến tôi có cảm giác như mình đang chối bỏ thực tế, như thể tôi đang nhượng bộ. Nhưng sau đó tôi nhận ra một điều quan trọng: cứ kệ họ không phải là nhượng bộ. Thay vì vậy, tôi đang giải phóng bản thân khỏi sự kiểm soát mà ngay từ đầu tôi chưa bao giờ có được. Sự thật là dù tôi có cố gắng phân tích, kiểm soát hay khắc phục tình huống này bằng bao nhiêu cách đi chăng nữa, quyết định vẫn nằm ở bạn tôi chứ không phải tôi. Quyết định đi chơi của họ không nhất thiết khiến tôi thấy thất vọng, nhưng chính những nỗ lực kiểm soát của tôi đã khiến tôi cảm thấy thật kinh khủng.

Cứ kệ họ. Chỉ với ba từ đơn giản này, nút thắt trong lòng tôi bắt đầu được tháo gỡ. Khi không còn áp lực phải “khắc phục” tình huống, tôi nhận ra một điều quan trọng: kỳ nghỉ cuối tuần của họ chẳng liên quan gì đến tôi.

Hành động đó của họ không ác ý. Họ không hợp lại để tẩy chay tôi. Họ không thể hiện thái độ gì về giá trị của tôi. Mà giả sử họ cố tình làm vậy thì cũng có sao đâu chứ? Cứ kệ họ.

Những gì chúng ta đang cố kiểm soát

Tất cả chúng ta đều có những lúc muốn kiểm soát thế giới xung quanh mình, nhất là khi chúng ta cảm thấy bị tổn thương, bị bỏ rơi, bực bội hoặc sợ hãi. Có thể bạn đã từng cố sắp xếp mọi chi tiết trong một kế hoạch nhóm để đảm bảo tất cả thành viên đều được tham gia, hoặc có thể bạn đã từng băn khoăn liệu người khác có đang giận bạn không khi họ không trả lời tin nhắn của bạn ngay lập tức. Thật mệt mỏi phải không?

Tôi vốn là người hay đứng ra giải quyết vấn đề. Phần lớn cuộc đời mình, tôi đã luôn tin rằng nếu tôi không can thiệp hoặc không làm chủ được tình hình, mọi thứ sẽ sụp đổ. Tôi phải là người giữ mọi thứ ổn định, từ các mối quan hệ, công việc, bạn bè, đến cả cảm xúc của những người tôi yêu thương. Khi điều gì đó không diễn ra như tôi mong đợi, tôi sẽ cảm thấy đó là do lỗi của mình. Nếu ai đó khó chịu, chuyện gì đó không ổn hay tôi không được mời tham gia một hoạt động nào đó, thì tôi sẽ tự động nghĩ mình phải khắc phục, thay đổi hoặc kiểm soát tình huống đó.

Khi nói chuyện với nhiều nhà tâm lý học trong quá trình nghiên cứu, tôi biết được rằng mong muốn kiểm soát của chúng ta bắt nguồn từ một điều căn bản: nỗi sợ. Sợ bị loại trừ, sợ không được yêu thích, sợ mọi thứ đổ vỡ nếu chúng ta không nắm quyền điều khiển. Nỗi sợ này bộc lộ qua nhiều hình thức khác nhau. Chúng ta theo sát con cái để đảm bảo chúng sẽ đưa ra những quyết định “đúng đắn”. Chúng ta cố thay đổi thói quen của bạn đời vì lo rằng nếu chúng ta không can thiệp thì họ sẽ duy trì những thói quen xấu. Chúng ta thậm chí còn áp đặt quan điểm của mình lên bạn bè vì tin rằng chúng ta có thể nhìn rõ chuyện của họ hơn cả bản thân họ.

Tôi đã nhiều lần cảm nhận nỗi sợ đó trong cuộc đời mình. Tôi sợ nếu không đạt được thành tựu gì đó thì tôi sẽ bị lãng quên. Tôi sợ mình sẽ không được yêu thích hoặc chấp nhận. Tôi sợ nếu không có tôi chỉ đạo thì mọi chuyện sẽ rối tung lên. Thẳng thắn mà nói, sự kiểm soát mang đến cho chúng ta ảo tưởng về sự an toàn. Khi nắm quyền kiểm soát, chúng ta tin mình có thể bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau, cảm giác thất vọng và sự từ chối.

Nhưng tất cả chỉ có vậy, chỉ là một ảo tưởng. Dù có cố gắng đến đâu thì chúng ta vẫn không thể kiểm soát các tình huống và những người xung quanh ta. Họ sẽ làm những gì họ muốn làm. Họ sẽ có những lựa chọn và cách sống của riêng mình. Trên thực tế, việc cố gắng kiểm soát tình huống và kiểm soát người khác không làm dịu đi nỗi sợ hãi trong bạn mà còn khuếch đại nỗi sợ đó. Bất kỳ nhà tâm lý học nào cũng sẽ nói với bạn rằng càng cố gắng kiểm soát điều không thể kiểm soát, bạn càng trở nên lo lắng và căng thẳng.

Đó là lúc Thuyết Mặc Kệ Họ bắt đầu tác động đến tôi ở một mức độ sâu sắc hơn.

Trích từ cuốn “Thuyết Mặc Kệ Họ” (The Let Them Theory) của Mel Robbins.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Sức mạnh của người thấu cảm - Bạn có biết, cảm xúc cũng có thể 'lây nhiễm'

Một nụ cười, một cái nhíu mày, hay thậm chí chỉ là một tiếng thở dài… đôi khi cũng đủ khiến tâm trạng ta đổi thay. Ít ai biết rằng, cảm xúc có thể lan truyền như một làn sóng vô hình từ người này sang người khác.

“Mặc kệ họ” nhưng đừng “mặc kệ chính mình”

Ngày nay, thật khó để sống mà không bị ảnh hưởng bởi ánh nhìn và lời bàn tán của người khác. Bạn làm gì, nghĩ gì, thậm chí là yêu ai, đều có ai đó lên tiếng nhận xét.

Phạm Xuân Ẩn - “Điệp viên hoàn hảo” trong mắt bạn bè

Trong lịch sử tình báo Việt Nam, Phạm Xuân Ẩn là một cái tên luôn gợi sự tò mò. Ông được gọi là “điệp viên hoàn hảo” không chỉ bởi tài năng trong chiến tranh, mà còn bởi nhân cách khiến bạn bè, kể cả ở bên kia chiến tuyến, đều dành cho ông sự kính trọng.

Đại địa chấn kinh tế - Liệu sự kiện sụp đổ của bong bóng dot-com có tái diễn trong thời đại AI?

Cuộc khủng hoảng dot-com đầu những năm 2000 không chỉ là một biến cố tài chính, mà còn là lời cảnh báo cho bất kỳ thời đại công nghệ nào.

Người lạ với chính ta - Có phải chúng ta đang bắt chước cách thể hiện sự đau khổ để trở thành một ai đó tốt hơn?

Có những câu chuyện cứu rỗi chúng ta, và cũng có những câu chuyện giam hãm chúng ta, và khi đang ở giữa cơn bệnh, thật khó để biết đâu là điều gì…

Tại sao có lúc bạn lại trở thành ‘Người lạ với chính ta’?

Tâm thần học đã làm thay đổi thế giới bằng cách đưa nỗi đau tinh thần ra khỏi bóng tối của mê tín và đặt nó vào ngôn ngữ của khoa học, giúp những người từng bị xem là “ma quỷ ám” thành những bệnh nhân có thể được chữa trị và đồng cảm.

Học giỏi cách nào đây? Học giỏi không khó, khó là bạn chưa tìm ra cách học khôn ngoan

Bạn có từng tự hỏi vì sao có những bạn học sinh luôn nằm trong top đầu, mà vẫn có thời gian chơi thể thao, giải trí, thậm chí ngủ đủ giấc? Bí quyết của họ không nằm ở tài năng thiên bẩm, mà ở việc lựa chọn cách học hiệu quả.

Thuyết Mặc Kệ Họ - Lý do thật sự khiến bạn luôn kiệt sức

Trong cuốn sách "Thuyết Mặc Kệ Họ" (The Let Them Theory), tác giả Mel Robbins và Sawyer Robbins đã chỉ ra rằng bạn không thể kiểm soát hành vi của những người khác và căng thẳng sẽ chỉ làm giảm đi sức mạnh.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS