Xem Sex Education tôi giật mình, nếu ông bố nào cũng dạy theo kiểu này thì con cái mệt mỏi

Thanh Hương21/08/2025 12:00
Xem Sex Education tôi giật mình, nếu ông bố nào cũng dạy theo kiểu này thì con cái mệt mỏi

Tôi rùng mình nhớ lại tuổi 15 của bản thân và nhận ra mình đã sai.

Tôi lớn lên trong một gia đình mà người ta không bao giờ dạy con nói về cảm xúc. Càng là con trai, càng phải cứng, càng phải lỳ. Ba tôi là người như thế. Ông không đánh đập, không chửi bới, nhưng luôn hiện diện như một bức tường đá: vững, lạnh, và im lặng.

Tôi nhớ một lần, học lớp 8, bị đám bạn đánh vì bênh thằng bạn yếu hơn. Về nhà, mặt mũi bầm dập, ba tôi nhìn đúng 5 giây rồi nói: 

– Mày yếu thì nó đánh. Mày mạnh lên thì đứa nào dám.

Tôi nuốt nước mắt vào trong. Không phải vì đau. Mà vì thấy mình không có chỗ để buồn.

Cái thứ “nam tính” mà ba truyền lại cho tôi là vậy đó: gồng lên để tồn tại. Lớn lên, tôi không giỏi nói lời yêu thương. Tôi cũng từng nghĩ khóc là yếu đuối, và tổn thương là việc của đàn bà.

Khi làm cha, tôi đã chọn khác đi – nhưng vẫn chưa đủ

Rồi tôi lấy vợ, có con. Bin – con trai đầu lòng của tôi – giống tôi hồi nhỏ một cách kỳ lạ. Có lần nó hỏi: 

– Ba ơi, con thấy buồn mà không biết vì sao. Có sao không?

Tôi đã trả lời nó là “không sao cả, con cứ buồn đi”. Nhưng nói ra rồi, tôi mới thấy… mình cũng chưa chắc đã hiểu rõ vì sao mình lại chọn cách đó.

Tôi vẫn mang trong mình một mớ định nghĩa cũ kỹ về đàn ông. Dù muốn dạy con khác đi, nhưng đôi khi vẫn có lúc tôi hét lên: 

– Con trai mà chút chuyện cũng khóc nhè à?

Nói ra rồi lại hối hận. Nhưng cũng không biết cách sửa. Cho đến một hôm, vợ tôi – người ít khi lớn tiếng – nói thẳng: 

– Anh có biết cái kiểu “nam tính độc hại” của anh đang ảnh hưởng đến con không?

Tôi điên lên. Cãi. Phủ nhận. Nhưng tối đó, tôi lên mạng tra thử cụm từ đó: “toxic masculinity”. Kết quả hiện ra không chỉ là lý thuyết, mà cả một bài viết về phim Sex Education – một bộ phim tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ xem.

Nhưng tôi đã xem. Và nó thay đổi tôi.

Xem phim Sex Education, tôi giật mình nhớ lại tuổi thơ: Nếu ông bố nào cũng dạy dỗ theo kiểu này thì con cái mệt mỏi lắm thay!- Ảnh 1.

Adam Groff

Khi phim ảnh soi chiếu lại chính mình

Trong phim, tôi nhìn thấy hình ảnh mình từng là – và hình ảnh người cha tôi từng sống cùng. Otis – một cậu bé có phần mềm yếu, nhưng luôn cố cư xử theo “cách một người đàn ông nên làm” như những gì cha cậu, Remi Milburn, rao giảng.

Remi – một người đàn ông thành đạt, có tài ăn nói, thậm chí viết sách với cái tiêu đề chát chúa “Is Masculinity In Crisis?”. Nhưng ông ta là người chồng tồi, người cha tệ. Otis không học được gì từ ông ngoài sự rối loạn và tổn thương.

Rồi đến hiệu trưởng Michael Groff – nghiêm khắc, lạnh lùng, gia trưởng. Cả đời gồng mình làm “trụ cột”, cuối cùng bị chính con trai và vợ ruồng bỏ vì cái sự lạnh nhạt mà ông ta nghĩ là bản lĩnh.

Tôi nhớ lại ba tôi. Cũng không khác là bao.

Tôi nhớ cả mình của tuổi 15 – cái tuổi chỉ muốn một lần được nghe “ba tự hào về con” mà chẳng bao giờ có.

Bài học tôi rút ra – và muốn truyền lại cho con mình

Tôi nhận ra: sự “nam tính” mà tôi lớn lên cùng, thực chất chỉ là một lớp áo giáp. Và lớp giáp đó không bảo vệ ai cả. Nó chỉ khiến người mặc nó không thể ôm ai, không thể an ủi ai, và không thể chạm vào cảm xúc thật của chính mình.

Từ đó, tôi xác định rõ 3 điều mà mình muốn dạy con trai:

Một: Là đàn ông không có nghĩa là không được yếu đuối. Con được phép khóc, được buồn, được hỏi những điều ngô nghê, kể cả về giới tính, tình yêu, hay chính bản thân mình. Con không cần gồng, chỉ cần thật.

Hai: Nam tính không nằm ở giọng nói hay cơ bắp, mà ở sự tử tế. Con trai không cần “làm chủ” người khác để được coi là mạnh. Sự mạnh mẽ lớn nhất là biết chịu trách nhiệm, biết xin lỗi, và biết bảo vệ người yếu hơn – bằng cả trái tim lẫn hành động.

Ba: Làm cha không phải là làm “ông tướng” trong nhà. Tôi học cách xin lỗi con khi mình nóng giận. Tôi học cách lắng nghe. Và tôi để con thấy: ba cũng có lúc sai, ba cũng từng sợ hãi, từng tổn thương – và vẫn đang cố tốt lên mỗi ngày.

Không phải cứ là cha là sẽ đúng – nhưng cha có thể tốt hơn

Phim Sex Education không dạy tôi cách nuôi con. Nhưng nó làm tôi đủ tỉnh táo để nhìn lại mình. Để hiểu rằng nếu tôi không chủ động phá vỡ vòng lặp độc hại đó, thì con trai tôi cũng sẽ lớn lên y như tôi – lặng lẽ, tổn thương, và tưởng rằng mình phải gồng lên mới là "đúng".

Giờ thì tôi biết rồi. Làm cha không có nghĩa là luôn đúng. Nhưng tôi có thể chọn cách tốt hơn.

Và điều tốt hơn ấy bắt đầu bằng một câu nói giản dị: – Con cứ là chính con. Còn ba, ba sẽ luôn ở đây.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

The Odyssey: Hành trình soi tỏ bản ngã mỗi người

Điều khiến The Odyssey đặc biệt không nằm ở hành trình dài mười năm lênh đênh của vị vua xứ Ithaca, mà ở chỗ hành trình ấy thực chất là một chuyến đi vào nội tâm. Odysseus tưởng như đang tìm đường trở về quê hương, nhưng điều ông thực sự tìm kiếm là chính mình - con người đã bị chiến tranh, sự kiêu hãnh và những mất mát làm thay đổi.
2

Game of Thrones và bài học quyền lực mà không trường kinh doanh nào dạy

Trong suốt tám mùa của Game of Thrones, hàng chục nhân vật đã tranh giành ngai vàng. Họ có quân đội, có rồng, có gia tộc quyền lực, có chính danh dòng máu hoàng tộc. Phần lớn đều chết.

Xem "Sex Education", tôi gửi con gái tin nhắn và nhận được kỳ tích sau 2 tháng

Bây giờ mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, con gái vẫn thường cảm ơn tôi vì tin nhắn tối hôm đó.

Nobita ơi, đừng làm 3 hành động này vì chúng khiến cậu và hàng triệu bạn trẻ "xếp đáy"

Nobita, cậu bạn đáng yêu nhưng mãi thụt lùi vì ba thói quen này!

Bất ngờ trước câu thoại trong "Sex Education" tôi kể cho con nghe, ngờ đâu con thú nhận hết lỗi lầm

Tôi đã không thể ngờ, thứ cứu vớt mối quan hệ mẹ con tôi lại là một bộ phim nước ngoài.

Xem "Sex Life", tôi chấn động khi phát hiện ra 4 bài học giúp mình trưởng thành

Bộ phim không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về tình dục mà còn là những trải nghiệm, khám phá sâu sắc những mối quan hệ.

Xem Sex Education, tôi nhớ đến câu nói rất lệch lạc vài ngày trước của con gái

Nghe câu nói của con, tôi sững sờ rồi giận vô cùng.

Xem Sex Education, tôi buồn vì con gái bỏ bê 1 điều rất giá trị

Tôi đã nói chuyện với con gái để con nhận ra điều con bỏ bê quan trọng đến nhường nào trong cuộc sống mỗi người.

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.

Vấn đề với cách tiếp cận Agile

Blog GS John VU - GS John Vu - 14/08/2026 11:00
Một người phát triển phần mềm hỏi tôi: “Người quản lí của tôi nói rằng hoạt động chính của Agile chỉ là viết mã và kiểm thử. Bạn không cần tài liệu cho nên chúng tôi có thể hoàn thanh nhanh và đó là lí do tại sao cái tên “Agile – mau lẹ” tới. Điều đó có đúng không?”

Tâm lý học: Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ

Suy ngẫm - Tr. Quang - 14/08/2026 10:00
Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ không bao giờ là tuổi trẻ hay sắc đẹp, mà chính là hai khả năng tưởng chừng như trái ngược nhau này. 

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung miễn tác quyền trong 7 trường hợp, người sử dụng không cần xin phép

Phong cách sống - Minh Ngọc - 14/08/2026 09:00
Nhạc sĩ cho biết sẵn sàng cho phép sử dụng và miễn tác quyền đối với nhiều hoạt động giáo dục, cộng đồng, tôn giáo hay mục đích cá nhân không tạo ra doanh thu. Thậm chí, với những trường hợp nằm trong danh sách này, mọi người không cần mất công nhắn tin xin phép anh trước khi sử dụng các ca khúc.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Những đứa con tùy sanh

Từ sách - Phim - FN - 14/08/2026 08:00
Hồi nhỏ Pháp Hòa có một thú chơi mà nhiều người không thích: Pháp Hòa đi tìm con gián, con dế, con thằn lằn, v.v…, con nào chết, Pháp Hòa làm đám tang cho nó đàng hoàng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS