Tản mạn về Tình yêu - Tình yêu là cách để loài người tồn tại

26/02/2026 08:00
Tản mạn về Tình yêu - Tình yêu là cách để loài người tồn tại

Không yêu thương nghĩa là chúng ta đang tự giết mình.

Có lẽ tình yêu là bầu khí quyển quanh ta, là dạng năng lượng cơ bản mà lý thuyết tương đối của Einstein từng gọi mở rằng đó là tất cả những gì thật sự tồn tại. Nếu vậy thì tình yêu cũng giống như sóng wi-fi: luôn luôn hiện hữu (dù đôi khi hơi chập chờn) nhưng ta không nhìn thấy cho đến khi thật sự chú ý và bắt đầu cảm nhận, kết nối với các nguyên tử và tác nhân của tình yêu – những sợi dây rung động một chiều tạo nên nền tảng của mọi sự sống. Có lẽ tình yêu là một tần số phát thanh mà ta có thể dò được khi ta chịu buông bỏ “cơn nghiện” hóng tin tức và lướt internet để quay về với những bản nhạc bất hủ của Bach, những điệu samba rộn ràng, những khúc "Taps" trang nghiêm, những bài sonnet du dương và những ca từ sâu lắng của The Beatles.

Người ta vừa đi dạo vừa suy ngẫm về những tổn thương cũ, những cách mới để cứu giúp người thân (chúc may mắn với chuyện đó nhé) và những kế hoạch đầy sáng tạo để xoa dịu tình hình chính trị hỗn loạn trong nước cũng như để giải quyết nạn đói, bệnh tật và xung đột sắc tộc trên toàn thế giới. Đôi khi tình yêu trông giống như nổi tiếc thương. Có vẻ như tình yêu là bạn thân với cái chết, dù tôi ước nó thân thiết hơn với sự an ủi và niềm vui. Tình yêu là lòng trắc ẩn, điều mà Neal gọi là tình yêu xuất hiện khi có khổ đau. Liệu tình yêu và lòng trắc ẩn có đủ sức đối mặt với những thực tế khắc nghiệt quanh bàn ăn, trên đường phố, ở các vùng băng đang tan, trong các nhà máy hạt nhân của Iran hay trong Quốc hội Mỹ không?

Có thể. Tôi nghĩ là có. Bằng cách nào đó.

Mất mát trong tình yêu là nguồn gốc của phần lớn nỗi đau, nhưng rồi chính tình yêu sẽ biến nỗi đau ấy thành chiều sâu nội tâm, lòng trắc ẩn và món quà vĩ đại nhưng đớn đau mang tên khiêm nhường. Tôi chưa bao giờ thích điều đó. Từng ngày một, thậm chí từng giờ một, tình yêu vẫn luôn đủ sức dìu ta đi qua những lúc khó khăn, nâng ta dậy sau những lần vấp ngã và giúp ta hồi phục sau những tổn thương. Tình yêu cho ta cơ hội trở thành con người mà ta được sinh ra để trở thành - không phải phiên bản một diễn viên quyến rũ hay một vệ sĩ cứng rắn mà ta từng thể hiện, cũng không phải người luôn trong trạng thái căng thẳng như đang đi thăng bằng trên dây, cố gắng chạm tới ánh hào quang (hoặc ít nhất là cố gắng không ngã nhào). Cuối cùng, dù thế nào đi nữa thì tình yêu của ngày nào đã đủ cho ngày ấy rồi.

Tôi có thể sai không? Rõ ràng là có. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tình yêu là điều tạo nên tâm hồn ta, và cũng là điều mà tâm hồn ta hướng tới. Tình yêu vừa giản dị như một lát bánh mì nướng vừa quý giá như một viên kim cương. Tình yêu là nơi trú ẩn vững chãi dù không hoàn hảo, bao quanh ta và thấm sâu vào trong ta. Tình yêu là chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng ấm áp như những cái ôm. Tình yêu là một nhà ảo thuật. Khi cuộc sống làm ta mất hết hy vọng hay khiến ta thất vọng quá nhiều lần, khi niềm tin và sự hứng khởi của ta dường như không còn, tình yêu sẽ dịu dàng vẫy gọi ta và khẽ hỏi: "Mình nói chuyện một chút được không?”. 

Chúng ta có thể mất điều gì? Nhiều lắm: sự quen thuộc, thói tự mãn, ảo tưởng rằng ta kiểm soát được mọi thứ... Nhưng chúng ta có thể đạt được điều gì? Một cơ hội để được thả lỏng và sống nhẹ nhàng hơn, đôi khi là sống hết mình; một cơ hội để cảm nhận sự ấm áp từ thế giới dịu dàng, hoang dại, hỗn loạn mà thiêng liêng này. Vậy nên tôi cũng muốn hỏi bạn: Mình nói chuyện một chút được không?

Trích “Tản mạn về Tình yêu” của tác giả Anne Lamott 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
5

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

Triết lý từ "Kẻ hủy diệt": Nỗ lực mà thiếu tầm nhìn chỉ là sự tự đày ải

Có rất nhiều người đang sống một cuộc đời bận rộn, nhưng lại không thật sự biết vì sao mình làm những điều mình đang làm. Họ không phải là kẻ thất bại. Nhưng họ mệt mỏi, cạn năng lượng, và cảm thấy bản thân không còn hướng đi rõ ràng.

Bắt đầu hành trình hướng tới tình yêu bằng một hơi thở tỉnh thức

Ai cũng khao khát tình yêu, nhưng mấy ai biết bắt đầu từ đâu? Theo bậc thầy tâm linh Osho, hành trình hướng tới tình yêu không bắt đầu từ một người khác, mà bắt đầu từ chính sự tỉnh thức trong từng hơi thở, từng bước chân, từng nhịp sống mỗi ngày.

“Sống có ích” - Điểm tựa tư duy giữa thời đại mù sương

Giữa thời đại mà thành công được đo bằng tốc độ, mạng xã hội đầy rẫy những câu chuyện đổi đời, những hình mẫu lý tưởng được “đóng gói” gọn gàng trong vài phút video hay vài dòng caption truyền cảm hứng.. thì đâu là kim chỉ nam để “sống tốt hơn”? 

Áp lực hoàn hảo trong tình yêu hiện đại

Trong bối cảnh mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, tình yêu ngày càng được thể hiện công khai và có xu hướng được “chuẩn hóa” qua những hình ảnh hạnh phúc trọn vẹn.

Khi chăm sóc bản thân cũng bị “thành tích hóa”

Có một nghịch lý của thời đại này: chúng ta bắt đầu cả việc chăm sóc bản thân cũng với tinh thần phải đạt thành tích.

Lá hoa trên đường về – Khi người ta thôi chạy và bắt đầu quay lại

Có những buổi tối, thành phố vẫn sáng, điện thoại vẫn rung, tin nhắn vẫn tới. Nhưng lòng người thì rỗng. Rỗng như vừa đánh rơi điều gì đó mà không nhớ nổi mình đánh rơi lúc nào.

Lời khuyên từ “kẻ hủy diệt”: Nhiều bạn bè sẽ hạnh phúc hơn, so với việc có nhiều tiền trong tài khoản

Arnold Schwarzenegger không muốn được gọi là người tự thân lập nghiệp. Dù từ này đã trở thành cách khen phổ biến, nhất là với những ai đạt được thành công lớn, nhưng với Arnold, đây là một cách gọi… không công bằng.

Lá hoa trên đường về - Năm mới bắt đầu từ việc tự nhìn lại mình

Những ngày cuối cùng của năm cũ, chúng ta thường bị cuốn vào dòng chảy hối hả, mấy ai thực sự dành khoảnh khắc để lắng nghe chính mình? Những áp lực chưa giải tỏa, mệt mỏi tích tụ, hay những nhu cầu nội tâm sâu xa có khi nào được gọi tên và thấu hiểu?
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS