Minh chứng thiên đường - Bộ não là một cơ chế kỳ diệu

Quang Thanh31/03/2024 09:00
Minh chứng thiên đường - Bộ não là một cơ chế kỳ diệu

Bond không phải là người duy nhất cảm thấy khó lòng chấp nhận được tình trạng dở dở ương ương của tôi trong suốt những ngày đầu khi tôi mới tỉnh lại. Một ngày sau hôm tôi tỉnh lại, Phyllis gọi và nói chuyện với Eben IV trên máy tính qua Skype.

Chưa trở lại hoàn toàn

“Chào cha! Cha thế nào rồi ạ?”, thằng bé vui vẻ nói.

Trong một phút sau đó, tôi chỉ nhe răng cười rồi nhìn chằm chằm vào màn hình. Nhưng cuối cùng, khi tôi bắt đầu mở miệng thì Eben lại càng bối rối hơn. Tôi nói chậm kinh khủng, và những lời tôi nói ra đều chẳng có nghĩa. Về sau, Eben kể lại với tôi: “Cha nói nghe như xác sống - giống như một người nghiện ma túy đang bị hoang tưởng nặng”. Thật không may, vì thằng bé đã không được báo trước về khả năng tôi có thể bị chứng rối loạn tâm thần ICU.

Dần dần, chứng hoang tưởng của tôi giảm bớt, suy nghĩ và lời nói của tôi cũng trở nên rõ ràng hơn. Hai ngày sau khi tỉnh lại, tôi được chuyển về Khu Chăm sóc Thần kinh Giảm nhẹ. Các y tá ở đó đưa cho Phyllis và Betsy mấy cái giường xếp nhỏ để họ có thể ngủ bên cạnh tôi.

Nhưng vấn đề duy nhất là tôi không ngủ. Cả đêm tôi không để họ ngủ, huyên thiên đủ thứ chuyện, về Internet, về các trạm không gian, về những gián điệp hai mang của Nga, và những thứ nhảm nhí tương tự. Phyllis cố thuyết phục các y tá rằng tôi bị ho, hy vọng họ sẽ cho tôi một ít xi-rô ho để cả ba có thể ngủ yên trong ít nhất một, hai tiếng. Tôi giống như một đứa trẻ sơ sinh chưa thể ngủ đúng giờ giấc vậy.

Những lúc yên ắng hơn, Phyllis và Betsy giúp kéo tôi từ từ về lại với cuộc sống trên trái đất. Họ nhắc lại đủ thứ chuyện từ thời thơ ấu của chúng tôi, và mặc dù chuyện nào tôi cũng nghe như thể mới nghe lần đầu, những chuyện đó vẫn khiến tôi thích thú. Họ càng nói, tôi càng cảm thấy một điều gì đó quan trọng bắt đầu le lói bên trong tôi - đó là sự nhận ra rằng bản thân tôi thật sự đã ở đó và trải nghiệm những sự kiện này.

Sau đó vài ngày, tôi bắt đầu có những cuộc hội thoại thi thoảng vô cùng mạch lạc với các vị khách đến thăm và lại một lần nữa, thật đáng kinh ngạc khi thấy những sự kết nối này bộc phát ra một cách tự động mà không cần chút nỗ lực nào từ tôi. Như một chiếc máy bay phản lực đang ở
chế độ lái tự động, bộ não của tôi, như có một sự thỏa thuận nào đó, đã thích nghi được với những khung cảnh thuộc về đời sống con người đang càng lúc càng trở nên quen thuộc này. Tôi đang tận mắt chứng kiến một chân lý mà tôi đã biết quá rõ khi còn là một bác sĩ giải phẫu thần kinh: bộ não là một cơ chế thật sự kỳ diệu.

Tất nhiên, câu hỏi không nói ra trong tâm trí của tất cả mọi người, kể cả tôi là: Tôi sẽ hồi phục đến mức nào? Sự chờ đợi ngày này qua ngày khác hành hạ tất cả mọi người, đặc biệt là Holley - với nỗi lo sợ rằng tiến trình hồi phục kỳ diệu của tôi sẽ đột nhiên dừng lại, và cô ấy chỉ còn lại bên mình một phần của “tôi” mà cô ấy từng biết.

Nhưng ngày qua ngày, “tôi” càng lúc càng trở về nhiều phần hơn. Ngôn ngữ. Ký ức. Nhận thức. Cái cá tính hay đùa nghịch mà mọi người đã luôn nhìn thấy ở tôi cũng quay trở về. Chiều thứ Hai, Phyllis sờ tay lên trán tôi và tôi giật nẩy người.

“Á”, tôi thét lên. “Đau!”

Rồi, sau khi khoái chí nhìn vẻ kinh hãi của mọi người, tôi mới nói: “Giỡn thôi mà”. Tất cả mọi người đều kinh ngạc trước tốc độ hồi phục của tôi, trừ chính tôi. Tôi, cho đến lúc này, không có manh mối nào để xác định liệu tôi đã thật sự gần kề với cái chết đến mức nào. Khi lần lượt từng người trong gia đình và bạn bè trở lại với cuộc sống của họ, tôi chúc họ mạnh khỏe và vẫn vô tư chẳng biết gì về bi kịch mà mình vừa thoát được chỉ trong gang tấc.

Tôi sôi nổi, hào hứng đến độ một trong các bác sĩ thần kinh, khi đưa ra đánh giá về việc có nên cho tôi vào khu phục hồi chức năng hay không, đã khẳng định rằng tôi “quá hưng phấn”, và rằng có lẽ não của tôi đã bị tổn thương.

Ngay cả khi đó, tôi vẫn biết một điều mà càng lúc càng nhiều người xung quanh tôi cũng dần chấp nhận. Dù theo hay không theo nhận định của các bác sĩ, tôi chẳng ốm đau hay bị một tổn thương nào ở não cả. Tôi hoàn toàn ổn. Thực chất - dù cho đến thời điểm ấy chỉ có mình tôi biết điều này - đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời của mình, tôi hoàn toàn và thật sự “ổn”.

Khi tôi hiểu mình thật sự là ai

"Thật sự ổn” - dù đúng là tôi vẫn còn nhiều việc phải làm ở phương diện “phần cứng” của mọi thứ. Một vài ngày sau khi được chuyển vào khu điều trị phục hồi chức năng ngoại trú, tôi gọi điện tới trường cho Eben IV. Thằng bé có nói đến việc nó đang viết một bài luận cho một trong các khóa học về thần kinh của mình. Tôi tình nguyện giúp, nhưng ngay sau đó đã thấy hối hận vì quyết định này. Việc tập trung vào chủ đề khó hơn tôi tưởng nhiều, và các thuật ngữ mà tôi tưởng là đã hoàn toàn trở lại lúc này đột nhiên lại chẳng chịu hiện ra trong đầu tôi. Tôi bàng hoàng nhận ra rằng mình vẫn còn phải đi một quãng đường dài.

Nhưng dần dần, phần đó cũng quay về với tôi. Một ngày kia, tôi thức dậy và thấy mình sở hữu cả một địa cầu kiến thức khoa học và y học mà một ngày trước đó tôi hoàn toàn mù tịt. Đây là một trong những khía cạnh kỳ lạ nhất trong những trải nghiệm đã qua của tôi: mở mắt ra vào buổi sáng và thấy mình lại sở hữu đầy đủ và thậm chí nhiều hơn trước các kiến thức căn bản và kinh nghiệm thực tiễn của cả một đời học hành và nghiên cứu.

Trong khi kiến thức về khoa học thần kinh của tôi len lỏi quay về một cách chậm rãi và e dè, thì ký ức về những gì đã xảy ra trong một tuần tồn tại bên ngoài cơ thể của tôi trở lại trong trí nhớ của tôi với một sự quả quyết và sáng tỏ lạ thường. Những gì đã xảy ra bên ngoài thế gian có sự liên quan mật thiết với cảm giác an lạc tột cùng mà tôi đã có lúc tỉnh dậy, và trạng thái đầy ân phúc mà cho đến giờ phút này vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Tâm trạng hưng phấn cuồng nhiệt của tôi là do tôi đã trở về với những người mình yêu thương, nhưng cũng là vì - nói một cách dễ hiểu nhất có thể - đây là lần đầu tiên trong đời tôi hiểu mình thật sự là ai, và thế giới mà chúng ta đang sống này là gì.

Một cách mê say - và vô tư - tôi hăng hái chia sẻ những trải nghiệm này với mọi người, đặc biệt là với các bác sĩ đồng nghiệp. Rốt cuộc thì, những gì tôi trải qua đã làm thay đổi những niềm tin bấy lâu của tôi về khái niệm bộ não, về ý thức, thậm chí về cuộc sống - nó bao hàm ý nghĩa gì, và không bao hàm ý nghĩa gì. Ai mà lại không nóng lòng muốn nghe những khám phá này của tôi chứ?

Nhưng hóa ra lại có khá nhiều người không muốn nghe. Đặc biệt là những người có bằng cấp y khoa. Xin đừng hiểu lầm, các bác sĩ rất vui mừng cho tôi. “Điều đó thật tuyệt, Eben à”, họ nói, hệt như cái cách mà trong quá khứ tôi đã phản hồi với vô số bệnh nhân của mình khi họ cố nói cho tôi nghe về những trải nghiệm ở những thế giới khác khi họ đang trải qua cuộc phẫu thuật. “Anh đã bị ốm rất nặng. Não của anh chứa toàn mủ. Chúng tôi còn không tin nổi là anh lại có thể ở đây và nói về chuyện này. Chính anh cũng biết là bộ não có thể có những hoang tưởng khó lường khi nó bị tổn thương đến thế.”

Tóm lại là thật khó để họ hiểu được những gì mà tôi đang cố hết sức để chia sẻ. Nhưng mà, làm sao tôi có thể trách họ được? Xét cho cùng thì trước đây, ngay cả tôi cũng chẳng thể nào hiểu được.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Hạt giống tâm hồn 3 - Từ những điều bình dị: Cây giữ phiền muộn

“Không ai có thể đem đến sự bình yên cho bạn ngoài chính bạn.” - Ralph Waldo Emerson

Minh chứng thiên đường - Trở lại sau trải nghiệm cận tử

Tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh Eben Alexander đã tự mình trải qua trải nghiệm cận tử khi rơi vào trạng thái hôn mê sâu trong bảy ngày…

Chữa lành đứa trẻ tổn thương bên trong - Mục tiêu của việc chữa lành

Mục tiêu của quy trình chữa lành là khuyến khích tất cả các phần bên trong bạn - bao gồm bản thể chân thật, sức bật tinh thần, sự hòa hợp với bản thân và trí óc sáng suốt - liên tục tự chữa lành và đạt đến trạng thái hợp nhất với phần trưởng thành của bạn.

Sài Gòn một thuở - Dân Ông Tạ đó! 3: Nhớ sao thuở còn 'nhà quê'

Khi nhớ về một xứ sở thân yêu, ta nhớ gì nhiều nhất? Đâu phải chỉ là những địa danh nổi tiếng, bề thế mà người ta hay check-in! Ta nhớ nhiều những thứ nhỏ nhắn, “quê mùa” hơn, như thúng xôi vỉa hè, hay một xe phở đêm khuya, thơm lừng…

Chữa lành đứa trẻ tổn thương bên trong - Chữa lành và kể chuyện liên quan như thế nào?

Rất nhiều cá nhân dùng viết lách và kể chuyện để đối mặt với những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống.

Đắc nhân tâm - Một giọt mật ngọt hơn thùng nước đắng

Có thể bạn chưa bao giờ bị gọi đến để giải quyết một vụ đình công hay nói chuyện với một hội đồng. Nhưng nếu bạn muốn được giảm tiền thuê nhà thì thái độ tiếp cận thân mật có thể giúp được bạn không?

Tu giữa đời thường - Điều tồi tệ nhất đối với tình trạng căng thẳng kinh niên là gì?

Nhịp sống hiện đại khiến chúng ta không thật sự ở trong chế độ “nghỉ ngơi và tiêu hóa” đủ để có thể trở lại trạng thái cân bằng vốn có. Chính vì vậy chúng ta luôn sống trong trạng thái căng thẳng kinh niên.

‘Từ bỏ’ - Chìa khóa giúp bạn buông đúng lúc, bỏ đúng việc để thành công

Có một niềm tin đã ăn sâu rằng người thắng cuộc không bao giờ bỏ cuộc và người bỏ cuộc sẽ chẳng đi đến đâu. Và chúng ta đang trả giá cho niềm tin đó, khi cân nhắc từ bỏ một công việc tồi tệ hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại...

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Ưu tiên cho người quản lý dự án phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 13/07/2026 11:00
Phần lớn những người quản lí dự án được đào tạo để hội tụ vào lịch biểu nhưng theo kinh nghiệm của tôi, có lẽ điều quan trọng nhất là về đặt ưu tiên dự án.

10 câu trích dẫn ý nghĩa dành cho những ai đang cảm thấy lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 13/07/2026 10:00
Khi bạn không thích những người xung quanh, cách tốt nhất để thể hiện sự không thích đó không phải là tranh cãi với họ, mà là chủ động rời bỏ họ.

Bức ảnh bữa cơm gia đình của tỷ phú Jensen Huang khiến nhiều người suy ngẫm

Truyền cảm hứng - Mi Vân - 13/07/2026 09:00
Một bữa cơm gia đình giản dị của Jensen Huang - CEO Nvidia và là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới - đang khiến nhiều người suy ngẫm về giá trị của gia đình giữa cuộc sống hiện đại.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS