'Cội nguồn của hạnh phúc', hành trình từ cái tôi đến sự an yên

Lý Hà12/11/2025 09:00
'Cội nguồn của hạnh phúc', hành trình từ cái tôi đến sự an yên

Có lẽ bạn đã từng trải qua cảm giác này: một buổi chiều lặng lẽ trong quán cà phê nhộn nhịp, tiếng cười nói râm ran quanh mình, mà lòng thì bỗng chùng xuống. Mọi thứ tưởng như đang ổn, vậy mà vẫn thấy trống trải, rồi lặng lẽ tự hỏi: Liệu mình có đang thực sự hạnh phúc?

Trong thời đại mà thế giới dường như chỉ cách nhau một cú chạm màn hình, con người lại ngày càng cô đơn hơn. Chúng ta biết quá nhiều về người khác qua mạng xã hội, nhưng cũng vì thế mà không ngừng so sánh, ngờ vực chính bản thân. Ta bắt đầu tự vấn: sống thế này đã đủ chưa? Có gì đó đang thiếu, mà ta chưa gọi tên được.

Giáo sư tâm lý học Bruce Hood, giảng dạy tại Đại học Bristol (Anh), sau nhiều năm nghiên cứu não bộ và hành vi con người đã gom góp những phát hiện quý báu vào một cuốn sách “Cội nguồn của hạnh phúc” (The Science of Happiness: Seven Lessons for Living Well).

Từ đứa trẻ vô tư tới người lớn phiền muộn

Bruce Hood bắt đầu câu chuyện bằng một quan sát tưởng chừng đơn giản: trẻ em dường như hạnh phúc hơn người lớn. Một đứa trẻ có thể hào hứng với cây kẹo nhỏ, háo hức vì một cơn mưa bất chợt. Nhưng rồi phần đông chúng ta lại trở thành những người lớn không hạnh phúc, không hài lòng với cuộc sống của mình. Tại sao lại như vậy, và chúng ta có thể làm gì để thay đổi điều này?

Theo tác giả, vấn đề không nằm ở thế giới bên ngoài, mà ở cách ta định hình cái tôi của mình. Khi còn nhỏ, việc đặt bản thân làm trung tâm giúp chúng ta sinh tồn và học hỏi. Nhưng theo thời gian, chính cái tôi ấy lại trở thành gánh nặng, khiến ta trở nên co cụm, bất an và ngày càng xa cách với người khác.

Một nghịch lý của con người hiện đại là càng nỗ lực để “sống hạnh phúc”, ta lại càng kiệt sức. Chúng ta gắn hạnh phúc với những tiêu chuẩn cụ thể: một công việc tốt hơn, một ngôi nhà khang trang hơn, một cơ thể chuẩn chỉnh hơn. Nhưng rốt cuộc, liệu những điều ấy có đủ? Hood tin rằng, hạnh phúc không nằm ở việc chạy theo, mà ở cách ta sống mỗi ngày. Khi quá tập trung vào việc “phải hạnh phúc hơn”, ta vô tình bỏ lỡ hiện tại, nơi mà hạnh phúc thực sự hiện hữu.

Tác giả chỉ ra rằng con người dành quá nhiều thời gian sống trong đầu mình, khi nghĩ về quá khứ, lo cho tương lai, hay tự diễn lại những cuộc đối thoại chưa từng xảy ra. Khi ấy, ta vắng mặt trong chính đời sống mình đang có. Điều quan trọng, theo Hood, là cái tôi không phải một thực thể cố định. Nó được định hình liên tục qua trải nghiệm, ký ức, và mối quan hệ. Và khi hiểu được điều đó, ta có thể bắt đầu buông bỏ, bớt dính mắc, bớt kiểm soát, và cởi mở hơn với cuộc sống đang diễn ra.

Bruce Hood cho rằng, “sự chú ý” chính là tài nguyên quý nhất của tâm trí. Nơi ta đặt sự chú ý, chính nơi đó là nơi ta sống cuộc đời mình. Khi ta dành sự chú tâm cho con người thật bên cạnh mình, cho một buổi chiều nhiều gió, một cái ôm, một bữa cơm bình thường, ta bắt đầu sống trọn vẹn, và thấy hạnh phúc nảy mầm từ những điều tưởng rất đỗi bình thường.

Bớt vị kỷ, thêm vị tha – tưởng cũ nhưng lại rất mới

Tác giả “Cội nguồn của hạnh phúc” không chỉ kể chuyện, Bruce Hood còn đưa ra những bằng chứng cụ thể, những nghiên cứu thực tế để khẳng định: con người là sinh vật xã hội, và sự cô lập là kẻ thù âm thầm của hạnh phúc.

Một nghiên cứu trên hơn 4.800 trẻ từ 9–13 tuổi cho thấy, trẻ em xem việc bị tẩy chay, bị phớt lờ còn đau đớn hơn cả bị tổn thương thể xác. Ngay cả người trưởng thành cũng không miễn nhiễm trước nỗi đau ấy. Nelson Mandela, trong hồi ký về thời gian bị giam cầm, từng chia sẻ: “Không có gì làm chúng ta đánh mất nhân tính hơn việc không có sự bầu bạn của con người.” Và ông cũng chia sẻ rằng nếu có thể lựa chọn, các tù nhân sẽ chọn bị đánh bằng roi hơn là bị biệt giam.

Do đó, nỗi sợ bị tẩy chay là mối bận tâm hàng đầu trong suốt cuộc đời của một cá nhân. Một nghiên cứu chỉ ra rằng đa số chúng ta đều trải qua cảm giác bị người khác phớt lờ ít nhất một lần mỗi ngày. Và dù nhỏ, nhưng ảnh hưởng của nó lên chúng ta không bao giờ mất đi.

Ngược lại, ngay cả những kết nối đơn giản nhất cũng giúp ta thấy được an ủi. Một lời hỏi thăm, một lần lắng nghe, một cái nắm tay. Hood khuyến khích mỗi người thực hành lòng vị tha, không chỉ để làm điều tốt cho người khác, mà còn để “giảm tiếng ồn trong tâm trí” của chính mình. Bớt đi chút bản ngã, ta lại có thêm không gian để thở và để sống.

Tác giả nhấn mạnh: “Chúng ta hoàn toàn có thể nhìn thế giới theo một cách khác, đó là lấy người khác làm trung tâm, còn gọi là vị tha, và quan điểm này có thể dẫn chúng ta đến hạnh phúc lớn lao hơn.”

Nhiều người tìm đến Cội nguồn của hạnh phúc khi đang đi qua một đoạn đời mỏi mệt. Nhưng khi gấp sách lại, họ nhận ra không có công thức cụ thể nào cho hạnh phúc cả. Chỉ có những lời nhắc nhỏ rằng: ta không cô đơn, và hạnh phúc thật ra chưa từng rời xa.

Bruce Hood không viết để dạy, cuốn sách là một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng giữa ông và người đọc, mời gọi ta buông bỏ ý niệm rằng hạnh phúc là một đích đến, để thay vào đó, học cách hiện diện trong từng khoảnh khắc. Trong một thế giới nơi ai cũng cố gắng để “tốt hơn” mỗi ngày, Cội nguồn của hạnh phúc nhắc chúng ta một điều tưởng chừng nghịch lý: đôi khi, điều tốt nhất là biết chấp nhận sự bình thường.

Hạnh phúc, rốt cuộc, không nằm ở việc ta trèo được bao cao, mà ở chỗ: ta còn giữ được khả năng mỉm cười mỗi ngày.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
5

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

Khi hạnh phúc bắt đầu từ việc hiểu rõ cảm xúc của chính mình

Chúng ta lớn lên với kỳ vọng hãy học giỏi, hãy thành công, nhưng hiếm ai dạy chúng ta cách hiểu rõ cảm xúc của chính mình, những lo lắng, sợ hãi, hay cả những niềm vui giản dị. Và rồi ta cứ chạy theo kỳ vọng, cho đến một ngày nhận ra mình mệt mỏi, căng thẳng, mà không hiểu vì sao hạnh phúc vẫn ngoài tầm với.

Ba kiểu nói dối âm thầm hủy hoại ta mỗi ngày

Chúng ta thường sợ bị người khác lừa dối, nhưng ít ai nhận ra điều đáng sợ hơn là khi chính ta đang lừa dối bản thân mình. Con người có thể giấu đi mọi thứ: cảm xúc, ký ức, nỗi sợ, và cả sự thật, nhưng thứ không thể che giấu được chính là sự xung đột nội tâm.

Đọc "Hành trình thống trị thế giới của YouTube" để hiểu nền tảng trực tuyến

Cuốn sách gồm 33 chương sẽ giúp độc giả hiểu hơn về YouTube, quá trình hình thành và phát triển ngoạn mục của nền tảng trực tuyến này.

Khi cha mẹ thực sự quan tâm, thế giới của con sẽ đổi thay

Không đứa trẻ nào sinh ra với hạt giống của bạo lực. Chúng chỉ trở nên khép kín, giận dữ hay tổn thương khi không còn được yêu thương đúng cách. Có lẽ, điều thế giới này đang cần hơn bao giờ hết không phải là những biện pháp răn đe, mà là những bậc cha mẹ biết “hiện diện” bên con bằng trái tim trọn vẹn.

‘Nhẹ nhàng mà sống’ - Khi nhẹ nhàng là một loại sức mạnh

Nếu như có một khoảnh khắc làm thay đổi cuộc đời bạn, bạn mong nó sẽ xuất hiện khi nào? Với Diego Perez - tác giả có hơn 3,2 triệu người theo dõi trên Instagram - khoảnh khắc ấy xuất hiện khi anh đang vật vã vì… cơn nghiện.

Giữa khủng hoảng niềm tin, tử tế là lựa chọn can đảm nhất

Có bao giờ bạn mở mạng xã hội, lướt qua hàng loạt tin tức tiêu cực rồi tự hỏi: “Vì sao con người lại có thể trở nên cay nghiệt đến vậy?” Hôm qua là vụ gian lận thi cử, hôm nay là scandal của một người nổi tiếng, ngày mai lại là một câu chuyện đau lòng vì sự vô cảm...

Chữa lành không phải quên đi, mà là trở về để yêu lại chính mình

Có những vết thương không hề chảy máu nhưng lại hằn sâu trong ký ức. Đôi khi, đó chỉ là một ánh nhìn lạnh lùng, hay cảm giác bị bỏ rơi. Cũng có khi là những biến cố lớn như mất mát, chia ly, hay một tai nạn bất ngờ, … Dù ở hình thức nào, những tổn thương ấy cũng âm thầm ảnh hưởng đến cách ta yêu thương, tin tưởng và sống trong hiện tại.

Sách chữa lành dạy sống thật hay ích kỷ?

'Bảo vệ sự bình yên của bản thân', 'đừng sợ làm kẻ xấu', 'hãy ngừng làm vừa lòng tất cả mọi người' - đó là những thông điệp đang thống trị thị trường sách chữa lành hiện nay.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS