Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Đông29/07/2025 09:00
Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Tuổi thơ của tôi, như rất nhiều đứa trẻ khác, gắn liền với những chiều tà đầy tiếng cười. Tivi màn hình lồi, quạt máy chạy phành phạch, bà thì phe phẩy cái quạt mo, còn tôi ngồi xếp bằng trước màn hình, chờ từng tập Doraemon được phát sóng.

Tôi thích Doraemon. Nhưng tôi lại để ý đến Nobita nhiều hơn. Vì… sao mà cậu ấy dở thế không biết. Đi học thì điểm 0, thể thao thì đội sổ, bạn bè thì hay bắt nạt, đã thế lại còn mít ướt, hậu đậu, lúc nào cũng chỉ biết chạy về nhà khóc lóc đòi Doraemon giúp đỡ.

Tôi từng rất thương Nobita. Cậu ấy như đại diện cho kiểu nhân vật "xui xẻo toàn tập", giống như trời sinh ra chỉ để làm nền cho những bảo bối thần kỳ và bài học cuối mỗi tập phim. Mỗi lần thấy cậu ấy bị Chaien trêu, hay bị thầy giáo mắng vì không làm bài, tôi lại thấy tội tội. Lúc nhỏ xem phim, tôi thầm nghĩ: "Làm người mà yếu đuối như Nobita chắc khổ lắm".

Lúc ấy, tôi vẫn tin rằng mình sẽ khác. Tôi sẽ giỏi giang hơn, mạnh mẽ hơn, và lớn lên mà không cần phải khóc nhè hay năn nỉ ai giúp mình hết.

Nhưng rồi tôi lớn lên và tôi ngớ người nhận ra người đáng thương… là mình.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 1.
 

Tôi bắt đầu đi học, đi làm, đi họp, đi chạy deadline, đi lo trả tiền điện, đi đối mặt với những ngày không ai hiểu mình, đi qua những tháng mỏi mệt đến mức không còn thiết tha gọi điện về nhà. Tôi bắt đầu biết cảm giác bị nhấn chìm trong một thế giới không có ai đến cứu, không có túi thần kỳ, không có bảo bối, không có ai nói câu: "Đưa đây, để tớ lo".

Tôi bắt đầu hiểu rằng: hóa ra, được là Nobita cũng… hay đấy chứ.

Vì cậu ấy có Doraemon.

Cậu ấy có quyền yếu đuối. Có quyền thừa nhận mình sợ hãi, thất bại, kém cỏi. Có thể ngồi bệt xuống đất và khóc lóc thật to mà không bị đánh giá là “thiếu bản lĩnh”. Có thể xin giúp đỡ mà không thấy xấu hổ.

Còn tôi thì không.

Người lớn chúng ta lớn lên với định nghĩa: "Tự lập là phải tự lo", "Mạnh mẽ là không được khóc", "Thành công thì không được phép sai", "Trưởng thành rồi thì phải biết điều"...

Và thế là mỗi ngày, tôi - và rất nhiều người như tôi - tự mặc lên người một cái áo giáp vô hình. Chúng tôi cười khi buồn, gật đầu khi mỏi mệt, nói "ổn mà" khi tâm trí đã kiệt quệ. Chúng tôi đi làm như thể mình là robot – đúng giờ, đúng việc, đúng KPI nhưng chẳng ai biết rằng trong lòng vẫn là một đứa trẻ đang mong có một ai, bất kỳ ai, nói rằng: "Tớ biết cậu mệt rồi. Không sao đâu".

Chúng ta là Nobita - chỉ khác là không có Doraemon.

Có người bảo: "Nobita là hình mẫu của sự yếu đuối". Nhưng có lẽ, tôi đã từng quá vội vàng gán cho cậu ấy cái mác "vô dụng". Vì thật ra, Nobita sống thật với cảm xúc của mình. Cậu dám thừa nhận mình cần giúp đỡ. Dám nhờ cậy người khác. Dám bộc lộ những giới hạn mà người lớn chúng ta đã học cách che giấu đi.

Nếu ngày bé tôi thấy Nobita đáng thương vì cậu quá phụ thuộc vào Doraemon, thì giờ đây, tôi thấy bản thân mình đáng thương hơn vì chẳng dám dựa vào ai.

Cuộc sống người lớn không cho phép chúng ta yếu đuối một cách công khai. Không ai cho bạn 10 phút khóc giữa văn phòng chỉ vì hôm nay bạn cảm thấy tệ. Không ai đưa bạn cái bánh thần kỳ để bạn bỗng dưng giỏi tiếng Nhật sau một đêm. Không ai viết lại bài kiểm tra cuộc đời cho bạn khi bạn "làm sai".

Chúng ta cứ thế trưởng thành, lặng lẽ và đơn độc.

Nên đôi khi, tôi ước được một lần làm Nobita trở lại. Được khóc nức nở. Được vấp ngã và có người kéo tay dậy. Được tha thứ khi mắc sai. Và được yêu thương - không cần phải giỏi giang hay hoàn hảo.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 2.
 

Giờ tôi mới hiểu vì sao truyện Doraemon vẫn còn nguyên sức sống sau bao nhiêu năm. Vì nó không chỉ dành cho trẻ con. Nó dành cho cả người lớn – những người tưởng đã cứng rắn nhưng thật ra đang loay hoay tìm một nơi để mềm yếu.

Doraemon không phải là một giấc mơ công nghệ. Mà là giấc mơ tình cảm. Một khát khao rất người: được ở cạnh ai đó dịu dàng, biết lắng nghe và luôn ở bên dù ta là ai, dù ta giỏi hay dở.

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Và nếu bạn - người đang đọc những dòng này - cũng thấy mình trong câu chuyện ấy, thì hãy cứ cho phép bản thân yếu đuối một chút. Cứ sống thật, dù chỉ là trong vài phút. Vì đôi khi, chính sự thừa nhận rằng "mình đáng thương thật" lại là bước đầu tiên để chữa lành.

Và biết đâu đấy, bạn sẽ gặp được một "Doraemon" theo cách của riêng mình.

Theo 163.com


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

The Odyssey: Hành trình soi tỏ bản ngã mỗi người

Điều khiến The Odyssey đặc biệt không nằm ở hành trình dài mười năm lênh đênh của vị vua xứ Ithaca, mà ở chỗ hành trình ấy thực chất là một chuyến đi vào nội tâm. Odysseus tưởng như đang tìm đường trở về quê hương, nhưng điều ông thực sự tìm kiếm là chính mình - con người đã bị chiến tranh, sự kiêu hãnh và những mất mát làm thay đổi.

Xem Sex Education, tôi nhớ lại câu chuyện "cười ra nước mắt" của hàng xóm

Câu chuyện khiến tôi phải suy nghĩ nhiều về cách dạy con.

Xem lại cảnh Ngọc Hoàng chui gầm bàn, tôi càng thích mê Tây Du Ký 1986: Thật sự thâm sâu!

Phim Tây Du Ký 1986 được đạo diễn bởi Dương Khiết, dựa trên nguyên tác của Ngô Thừa Ân, đa tầng ý nghĩa, thật sự thâm sâu.

Xem 'Khi cuộc đời cho bạn quả quýt', tôi ngán ngẩm nhìn sang chồng

Tôi không nghĩ đến, có ngày mình rơi vào hoàn cảnh này.

Cùng con trai xem “Sex Education”, tôi khéo léo dạy con tính khiêm tốn mà chẳng cần nặng lời!

Giống như một hạt giống cần đất để nảy mầm, tôi đã tìm ra cách gieo vào con trai mình giá trị của sự khiêm nhường.

Xem Sex Education, tôi bật khóc vì 1 phút im lặng mà con gồng mình làm "người tốt" suốt 6 năm

Chính sự im lặng của tôi đã khiến con bắt đầu thay đổi.

Tiệm bánh nửa đêm

Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Vi công nhân: Xu hướng khoán ngoài toàn cầu mới

Blog GS John VU - GS John Vu - 02/08/2026 11:00
Thiếu hụt kĩ năng CNTT toàn cần đã đạt tới điểm găng vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang phục hồi chậm chạp.

Bức ảnh này có bao nhiêu khuôn mặt?

Thư giãn - PV - 02/08/2026 10:00
Bức ảnh này có bốn khuôn mặt, và sau nhiều ngày tìm kiếm, tôi chỉ tìm thấy ba khuôn mặt. Tôi sẽ rất ấn tượng nếu bạn có thể tìm thấy cả bốn khuôn mặt.

TP.HCM, vợ chồng mang "nhà di động" 1,5 tỷ đồng đưa bố mẹ phượt 2.000km

Phong cách sống - Mộc Khải - 02/08/2026 09:00
Mong muốn đưa bố mẹ đi khám phá những vùng đất mới, gia đình chị Đoàn Thanh Giang đã huy động hai chiếc ô tô, trong đó có một "nhà di động", đưa 3 thế hệ rong ruổi hơn 2.000km xuyên miền Bắc.

Tiệm bánh nửa đêm

Tủ sách - FN - 02/08/2026 08:00
Ở Hwawoldang, mỗi món bánh sẽ giúp người đã khuất tìm lại ký ức, nói lời còn dang dở trước khi đi qua thế giới bên kia. Đó là Tiệm bánh nửa đêm.

Đối thoại với sinh viên ở Nam Kinh, Trung Quốc

Blog GS John VU - GS John Vu - 01/08/2026 11:00
Tháng trước khi tôi đọc bài giảng ở Nam Kinh, Trung Quốc, tôi có cơ hội nói chuyện với sinh viên đại học và họ hỏi tôi nhiều câu hỏi. Một sinh viên ghi lại nó và công bố nó trong báo trường như sau:

Sự im lặng là hình thức bác bỏ cao nhất

Suy ngẫm - Tr. Quang - 01/08/2026 10:00
Trong các mối quan hệ giữa người với người, khi đối mặt với mưu mô và những lời vu khống vô căn cứ, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người là tranh cãi, phản bác và đối đầu trực diện.

Cứ 10 người trẻ Hàn Quốc thì 9 người sợ gặp bạn bè, khi các mối quan hệ thành khoản chi tiêu bị cắt giảm

Phong cách sống - Dun - 01/08/2026 09:00
Khi giá một bữa ăn tăng nhanh hơn thu nhập, thứ bị cắt không phải là món ăn mà là chính cuộc hẹn. Từ Seoul đến New York và Tokyo, "friendflation" đang cho thấy lạm phát không chỉ làm nhẹ giỏ hàng đi chợ mà còn làm nguội đi các mối quan hệ, và với nền kinh tế, đó là cú đòn giáng thẳng vào sức cầu nội địa.

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

Từ sách - Phim - FN - 01/08/2026 08:00
​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.

Công nghệ cao

Blog GS John VU - GS John Vu - 31/07/2026 11:00
Trong bài diễn văn hàng năm với quốc hội Mĩ để báo cáo về hoàn cảnh quốc qua và nêu đại cương kế hoạch mà chính phủ Mĩ muốn theo đuổi trong tương lai, tổng thống Barack Obama đã làm nổi bật tiềm năng cho tạo việc làm trong các lĩnh vực công nghệ sinh học và công nghệ thông tin.

Giới khoa học chụp não người đang toan tính trả thù và phát hiện ra thứ đáng sợ hơn cả ma túy

Suy ngẫm - Long Vân - 31/07/2026 10:00
"Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", câu nói cửa miệng quen thuộc hóa ra không chỉ đơn thuần là một triết lý sống. Dưới lăng kính của thần kinh học hiện đại, nó là mô tả chính xác về một chu kỳ gây nghiện đáng sợ.

Nhạc sĩ Trần Tiến đi xe ôm lên tận đỉnh núi, ước mơ bỏ hết thế gian

Phong cách sống - Tùng Ninh - 31/07/2026 09:00
"Tôi đi 43 nước, không nước nào thân yêu bằng Việt Nam" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.

Thế giới trong giọt nước - Khi những người tử tế không đồng ý với nhau

Từ sách - Phim - Quang Anh - 31/07/2026 08:00
Trong "Thế giới trong giọt nước", Regina Linke không đặt các nhân vật trước lựa chọn giữa thiện và ác. Họ đều muốn giúp một con chim sẻ bị thương, nhưng lại không thống nhất về cách giúp. Cũng từ những bất đồng ấy, câu chuyện không còn chỉ nói về lòng tốt.

Bạn có thể tìm thấy bao nhiêu khuôn mặt trong bức ảnh

Thư giãn - Tr. Quang - 30/07/2026 11:00
Chúng vô cùng khó tìm. Người ta nói rằng chỉ những người có khả năng quan sát cực kỳ tinh tường mới có thể tìm thấy chúng. Liệu bạn có phải là một trong số họ?

Người EQ cao vay tiền như thế nào?

Kỹ năng - Hà Nguyên - 30/07/2026 10:00
Ai cũng có lúc cần vay tiền để giải quyết một việc cấp bách. Nhưng điều khiến một người được tin tưởng không nằm ở số tiền họ vay, mà ở cách họ mở lời, giữ cam kết và ứng xử với khoản tiền mình đang mượn. Đó cũng là một biểu hiện của EQ tài chính.

Hành trình 3.000 km vượt sa mạc đến chiếc huy chương World Cup trên cổ của mẹ Nico Williams

Truyền cảm hứng - Minh Ngọc - 30/07/2026 09:00
Sau khi Tây Ban Nha bước lên ngôi vô địch, cầu thủ 24 tuổi của La Roja đã nhìn lên khán đài rồi tiến thẳng về phía mẹ mình - bà Maria, ôm bà thật chặt rồi tháo chiếc huy chương vô địch vừa nhận được để đeo lên cổ người phụ nữ đã đứng khóc suốt trận đấu.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS