Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Đông29/07/2025 09:00
Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Tuổi thơ của tôi, như rất nhiều đứa trẻ khác, gắn liền với những chiều tà đầy tiếng cười. Tivi màn hình lồi, quạt máy chạy phành phạch, bà thì phe phẩy cái quạt mo, còn tôi ngồi xếp bằng trước màn hình, chờ từng tập Doraemon được phát sóng.

Tôi thích Doraemon. Nhưng tôi lại để ý đến Nobita nhiều hơn. Vì… sao mà cậu ấy dở thế không biết. Đi học thì điểm 0, thể thao thì đội sổ, bạn bè thì hay bắt nạt, đã thế lại còn mít ướt, hậu đậu, lúc nào cũng chỉ biết chạy về nhà khóc lóc đòi Doraemon giúp đỡ.

Tôi từng rất thương Nobita. Cậu ấy như đại diện cho kiểu nhân vật "xui xẻo toàn tập", giống như trời sinh ra chỉ để làm nền cho những bảo bối thần kỳ và bài học cuối mỗi tập phim. Mỗi lần thấy cậu ấy bị Chaien trêu, hay bị thầy giáo mắng vì không làm bài, tôi lại thấy tội tội. Lúc nhỏ xem phim, tôi thầm nghĩ: "Làm người mà yếu đuối như Nobita chắc khổ lắm".

Lúc ấy, tôi vẫn tin rằng mình sẽ khác. Tôi sẽ giỏi giang hơn, mạnh mẽ hơn, và lớn lên mà không cần phải khóc nhè hay năn nỉ ai giúp mình hết.

Nhưng rồi tôi lớn lên và tôi ngớ người nhận ra người đáng thương… là mình.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 1.
 

Tôi bắt đầu đi học, đi làm, đi họp, đi chạy deadline, đi lo trả tiền điện, đi đối mặt với những ngày không ai hiểu mình, đi qua những tháng mỏi mệt đến mức không còn thiết tha gọi điện về nhà. Tôi bắt đầu biết cảm giác bị nhấn chìm trong một thế giới không có ai đến cứu, không có túi thần kỳ, không có bảo bối, không có ai nói câu: "Đưa đây, để tớ lo".

Tôi bắt đầu hiểu rằng: hóa ra, được là Nobita cũng… hay đấy chứ.

Vì cậu ấy có Doraemon.

Cậu ấy có quyền yếu đuối. Có quyền thừa nhận mình sợ hãi, thất bại, kém cỏi. Có thể ngồi bệt xuống đất và khóc lóc thật to mà không bị đánh giá là “thiếu bản lĩnh”. Có thể xin giúp đỡ mà không thấy xấu hổ.

Còn tôi thì không.

Người lớn chúng ta lớn lên với định nghĩa: "Tự lập là phải tự lo", "Mạnh mẽ là không được khóc", "Thành công thì không được phép sai", "Trưởng thành rồi thì phải biết điều"...

Và thế là mỗi ngày, tôi - và rất nhiều người như tôi - tự mặc lên người một cái áo giáp vô hình. Chúng tôi cười khi buồn, gật đầu khi mỏi mệt, nói "ổn mà" khi tâm trí đã kiệt quệ. Chúng tôi đi làm như thể mình là robot – đúng giờ, đúng việc, đúng KPI nhưng chẳng ai biết rằng trong lòng vẫn là một đứa trẻ đang mong có một ai, bất kỳ ai, nói rằng: "Tớ biết cậu mệt rồi. Không sao đâu".

Chúng ta là Nobita - chỉ khác là không có Doraemon.

Có người bảo: "Nobita là hình mẫu của sự yếu đuối". Nhưng có lẽ, tôi đã từng quá vội vàng gán cho cậu ấy cái mác "vô dụng". Vì thật ra, Nobita sống thật với cảm xúc của mình. Cậu dám thừa nhận mình cần giúp đỡ. Dám nhờ cậy người khác. Dám bộc lộ những giới hạn mà người lớn chúng ta đã học cách che giấu đi.

Nếu ngày bé tôi thấy Nobita đáng thương vì cậu quá phụ thuộc vào Doraemon, thì giờ đây, tôi thấy bản thân mình đáng thương hơn vì chẳng dám dựa vào ai.

Cuộc sống người lớn không cho phép chúng ta yếu đuối một cách công khai. Không ai cho bạn 10 phút khóc giữa văn phòng chỉ vì hôm nay bạn cảm thấy tệ. Không ai đưa bạn cái bánh thần kỳ để bạn bỗng dưng giỏi tiếng Nhật sau một đêm. Không ai viết lại bài kiểm tra cuộc đời cho bạn khi bạn "làm sai".

Chúng ta cứ thế trưởng thành, lặng lẽ và đơn độc.

Nên đôi khi, tôi ước được một lần làm Nobita trở lại. Được khóc nức nở. Được vấp ngã và có người kéo tay dậy. Được tha thứ khi mắc sai. Và được yêu thương - không cần phải giỏi giang hay hoàn hảo.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 2.
 

Giờ tôi mới hiểu vì sao truyện Doraemon vẫn còn nguyên sức sống sau bao nhiêu năm. Vì nó không chỉ dành cho trẻ con. Nó dành cho cả người lớn – những người tưởng đã cứng rắn nhưng thật ra đang loay hoay tìm một nơi để mềm yếu.

Doraemon không phải là một giấc mơ công nghệ. Mà là giấc mơ tình cảm. Một khát khao rất người: được ở cạnh ai đó dịu dàng, biết lắng nghe và luôn ở bên dù ta là ai, dù ta giỏi hay dở.

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Và nếu bạn - người đang đọc những dòng này - cũng thấy mình trong câu chuyện ấy, thì hãy cứ cho phép bản thân yếu đuối một chút. Cứ sống thật, dù chỉ là trong vài phút. Vì đôi khi, chính sự thừa nhận rằng "mình đáng thương thật" lại là bước đầu tiên để chữa lành.

Và biết đâu đấy, bạn sẽ gặp được một "Doraemon" theo cách của riêng mình.

Theo 163.com


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

The Odyssey: Hành trình soi tỏ bản ngã mỗi người

Điều khiến The Odyssey đặc biệt không nằm ở hành trình dài mười năm lênh đênh của vị vua xứ Ithaca, mà ở chỗ hành trình ấy thực chất là một chuyến đi vào nội tâm. Odysseus tưởng như đang tìm đường trở về quê hương, nhưng điều ông thực sự tìm kiếm là chính mình - con người đã bị chiến tranh, sự kiêu hãnh và những mất mát làm thay đổi.
2

Game of Thrones và bài học quyền lực mà không trường kinh doanh nào dạy

Trong suốt tám mùa của Game of Thrones, hàng chục nhân vật đã tranh giành ngai vàng. Họ có quân đội, có rồng, có gia tộc quyền lực, có chính danh dòng máu hoàng tộc. Phần lớn đều chết.

Xem Sex Education, tôi nhớ lại câu chuyện "cười ra nước mắt" của hàng xóm

Câu chuyện khiến tôi phải suy nghĩ nhiều về cách dạy con.

Xem lại cảnh Ngọc Hoàng chui gầm bàn, tôi càng thích mê Tây Du Ký 1986: Thật sự thâm sâu!

Phim Tây Du Ký 1986 được đạo diễn bởi Dương Khiết, dựa trên nguyên tác của Ngô Thừa Ân, đa tầng ý nghĩa, thật sự thâm sâu.

Xem 'Khi cuộc đời cho bạn quả quýt', tôi ngán ngẩm nhìn sang chồng

Tôi không nghĩ đến, có ngày mình rơi vào hoàn cảnh này.

Cùng con trai xem “Sex Education”, tôi khéo léo dạy con tính khiêm tốn mà chẳng cần nặng lời!

Giống như một hạt giống cần đất để nảy mầm, tôi đã tìm ra cách gieo vào con trai mình giá trị của sự khiêm nhường.

Xem Sex Education, tôi bật khóc vì 1 phút im lặng mà con gồng mình làm "người tốt" suốt 6 năm

Chính sự im lặng của tôi đã khiến con bắt đầu thay đổi.

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.

Vấn đề với cách tiếp cận Agile

Blog GS John VU - GS John Vu - 14/08/2026 11:00
Một người phát triển phần mềm hỏi tôi: “Người quản lí của tôi nói rằng hoạt động chính của Agile chỉ là viết mã và kiểm thử. Bạn không cần tài liệu cho nên chúng tôi có thể hoàn thanh nhanh và đó là lí do tại sao cái tên “Agile – mau lẹ” tới. Điều đó có đúng không?”

Tâm lý học: Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ

Suy ngẫm - Tr. Quang - 14/08/2026 10:00
Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ không bao giờ là tuổi trẻ hay sắc đẹp, mà chính là hai khả năng tưởng chừng như trái ngược nhau này. 

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung miễn tác quyền trong 7 trường hợp, người sử dụng không cần xin phép

Phong cách sống - Minh Ngọc - 14/08/2026 09:00
Nhạc sĩ cho biết sẵn sàng cho phép sử dụng và miễn tác quyền đối với nhiều hoạt động giáo dục, cộng đồng, tôn giáo hay mục đích cá nhân không tạo ra doanh thu. Thậm chí, với những trường hợp nằm trong danh sách này, mọi người không cần mất công nhắn tin xin phép anh trước khi sử dụng các ca khúc.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Những đứa con tùy sanh

Từ sách - Phim - FN - 14/08/2026 08:00
Hồi nhỏ Pháp Hòa có một thú chơi mà nhiều người không thích: Pháp Hòa đi tìm con gián, con dế, con thằn lằn, v.v…, con nào chết, Pháp Hòa làm đám tang cho nó đàng hoàng.

Lời khuyên về giáo dục

Blog GS John VU - GS John Vu - 13/08/2026 11:00
Theo một nghiên cứu toàn cầu mới, năm nay các công ti sẽ thuê nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học hơn năm ngoái nhưng chỉ với những bằng cấp nào đó. Khoa học máy tính, kĩ nghệ phần mềm, y học và chăm sóc sức khoẻ là NÓNG.

Tôi dùng ChatGPT thay cho 12 ứng dụng trên điện thoại và cái kết bất ngờ

Kỹ năng - Quốc Vinh - 13/08/2026 10:00
ChatGPT có thể thay thế được các ứng dụng trên điện thoại như báo thức, máy tính hay thời tiết hay không?

Nam sinh từng cõng mẹ tâm thần đi học ĐH, từ chối mức lương 2 tỷ để về núi dạy học

Truyền cảm hứng - Nhật Linh - 13/08/2026 09:00
Năm 2008, hình ảnh một tân sinh viên Trung Quốc tay xách hành lý, tay dắt theo người mẹ mắc bệnh tâm thần đến nhập học từng khiến hàng triệu người xúc động.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Từ sách - Phim - FN - 13/08/2026 08:00
Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS