Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Đông29/07/2025 09:00
Xem Doraemon thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Tuổi thơ của tôi, như rất nhiều đứa trẻ khác, gắn liền với những chiều tà đầy tiếng cười. Tivi màn hình lồi, quạt máy chạy phành phạch, bà thì phe phẩy cái quạt mo, còn tôi ngồi xếp bằng trước màn hình, chờ từng tập Doraemon được phát sóng.

Tôi thích Doraemon. Nhưng tôi lại để ý đến Nobita nhiều hơn. Vì… sao mà cậu ấy dở thế không biết. Đi học thì điểm 0, thể thao thì đội sổ, bạn bè thì hay bắt nạt, đã thế lại còn mít ướt, hậu đậu, lúc nào cũng chỉ biết chạy về nhà khóc lóc đòi Doraemon giúp đỡ.

Tôi từng rất thương Nobita. Cậu ấy như đại diện cho kiểu nhân vật "xui xẻo toàn tập", giống như trời sinh ra chỉ để làm nền cho những bảo bối thần kỳ và bài học cuối mỗi tập phim. Mỗi lần thấy cậu ấy bị Chaien trêu, hay bị thầy giáo mắng vì không làm bài, tôi lại thấy tội tội. Lúc nhỏ xem phim, tôi thầm nghĩ: "Làm người mà yếu đuối như Nobita chắc khổ lắm".

Lúc ấy, tôi vẫn tin rằng mình sẽ khác. Tôi sẽ giỏi giang hơn, mạnh mẽ hơn, và lớn lên mà không cần phải khóc nhè hay năn nỉ ai giúp mình hết.

Nhưng rồi tôi lớn lên và tôi ngớ người nhận ra người đáng thương… là mình.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 1.
 

Tôi bắt đầu đi học, đi làm, đi họp, đi chạy deadline, đi lo trả tiền điện, đi đối mặt với những ngày không ai hiểu mình, đi qua những tháng mỏi mệt đến mức không còn thiết tha gọi điện về nhà. Tôi bắt đầu biết cảm giác bị nhấn chìm trong một thế giới không có ai đến cứu, không có túi thần kỳ, không có bảo bối, không có ai nói câu: "Đưa đây, để tớ lo".

Tôi bắt đầu hiểu rằng: hóa ra, được là Nobita cũng… hay đấy chứ.

Vì cậu ấy có Doraemon.

Cậu ấy có quyền yếu đuối. Có quyền thừa nhận mình sợ hãi, thất bại, kém cỏi. Có thể ngồi bệt xuống đất và khóc lóc thật to mà không bị đánh giá là “thiếu bản lĩnh”. Có thể xin giúp đỡ mà không thấy xấu hổ.

Còn tôi thì không.

Người lớn chúng ta lớn lên với định nghĩa: "Tự lập là phải tự lo", "Mạnh mẽ là không được khóc", "Thành công thì không được phép sai", "Trưởng thành rồi thì phải biết điều"...

Và thế là mỗi ngày, tôi - và rất nhiều người như tôi - tự mặc lên người một cái áo giáp vô hình. Chúng tôi cười khi buồn, gật đầu khi mỏi mệt, nói "ổn mà" khi tâm trí đã kiệt quệ. Chúng tôi đi làm như thể mình là robot – đúng giờ, đúng việc, đúng KPI nhưng chẳng ai biết rằng trong lòng vẫn là một đứa trẻ đang mong có một ai, bất kỳ ai, nói rằng: "Tớ biết cậu mệt rồi. Không sao đâu".

Chúng ta là Nobita - chỉ khác là không có Doraemon.

Có người bảo: "Nobita là hình mẫu của sự yếu đuối". Nhưng có lẽ, tôi đã từng quá vội vàng gán cho cậu ấy cái mác "vô dụng". Vì thật ra, Nobita sống thật với cảm xúc của mình. Cậu dám thừa nhận mình cần giúp đỡ. Dám nhờ cậy người khác. Dám bộc lộ những giới hạn mà người lớn chúng ta đã học cách che giấu đi.

Nếu ngày bé tôi thấy Nobita đáng thương vì cậu quá phụ thuộc vào Doraemon, thì giờ đây, tôi thấy bản thân mình đáng thương hơn vì chẳng dám dựa vào ai.

Cuộc sống người lớn không cho phép chúng ta yếu đuối một cách công khai. Không ai cho bạn 10 phút khóc giữa văn phòng chỉ vì hôm nay bạn cảm thấy tệ. Không ai đưa bạn cái bánh thần kỳ để bạn bỗng dưng giỏi tiếng Nhật sau một đêm. Không ai viết lại bài kiểm tra cuộc đời cho bạn khi bạn "làm sai".

Chúng ta cứ thế trưởng thành, lặng lẽ và đơn độc.

Nên đôi khi, tôi ước được một lần làm Nobita trở lại. Được khóc nức nở. Được vấp ngã và có người kéo tay dậy. Được tha thứ khi mắc sai. Và được yêu thương - không cần phải giỏi giang hay hoàn hảo.

Dành cả tuổi thơ xem Doraemon để thấy Nobita quá tội nghiệp, giờ lớn lên mới nhận ra người cần được thương là mình!- Ảnh 2.
 

Giờ tôi mới hiểu vì sao truyện Doraemon vẫn còn nguyên sức sống sau bao nhiêu năm. Vì nó không chỉ dành cho trẻ con. Nó dành cho cả người lớn – những người tưởng đã cứng rắn nhưng thật ra đang loay hoay tìm một nơi để mềm yếu.

Doraemon không phải là một giấc mơ công nghệ. Mà là giấc mơ tình cảm. Một khát khao rất người: được ở cạnh ai đó dịu dàng, biết lắng nghe và luôn ở bên dù ta là ai, dù ta giỏi hay dở.

Tuổi thơ tôi từng khóc cho Nobita. Bây giờ, tôi khóc cho chính mình.

Và nếu bạn - người đang đọc những dòng này - cũng thấy mình trong câu chuyện ấy, thì hãy cứ cho phép bản thân yếu đuối một chút. Cứ sống thật, dù chỉ là trong vài phút. Vì đôi khi, chính sự thừa nhận rằng "mình đáng thương thật" lại là bước đầu tiên để chữa lành.

Và biết đâu đấy, bạn sẽ gặp được một "Doraemon" theo cách của riêng mình.

Theo 163.com


Gửi bình luận
(0) Bình luận

Xem Sex Education, tôi nhớ lại câu chuyện "cười ra nước mắt" của hàng xóm

Câu chuyện khiến tôi phải suy nghĩ nhiều về cách dạy con.

Xem lại cảnh Ngọc Hoàng chui gầm bàn, tôi càng thích mê Tây Du Ký 1986: Thật sự thâm sâu!

Phim Tây Du Ký 1986 được đạo diễn bởi Dương Khiết, dựa trên nguyên tác của Ngô Thừa Ân, đa tầng ý nghĩa, thật sự thâm sâu.

Xem 'Khi cuộc đời cho bạn quả quýt', tôi ngán ngẩm nhìn sang chồng

Tôi không nghĩ đến, có ngày mình rơi vào hoàn cảnh này.

Cùng con trai xem “Sex Education”, tôi khéo léo dạy con tính khiêm tốn mà chẳng cần nặng lời!

Giống như một hạt giống cần đất để nảy mầm, tôi đã tìm ra cách gieo vào con trai mình giá trị của sự khiêm nhường.

Xem Sex Education, tôi bật khóc vì 1 phút im lặng mà con gồng mình làm "người tốt" suốt 6 năm

Chính sự im lặng của tôi đã khiến con bắt đầu thay đổi.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.

Không khóc giữa nhân gian - Chỉ cần sống thật với mình

Từ sách - Phim - PV - 09/07/2026 08:00
Đôi khi, ta phải chọn buông tay ai đó – không phải vì hết thương, mà để vá lại những niềm tin rách rưới trong cuộc đời mình.

Vòng đời kiểm thử

Blog GS John VU - GS John Vu - 08/07/2026 11:00
Nhiều người trong các bạn đã hỏi tôi về kiểm thử và mối quan hệ của nó với vòng đời phát triển phần mềm. Về căn bản kiểm thử tuân theo vòng đời tương ứng với mọi pha của vòng đời phát triển.

Giàu có và đẹp trai, vậy mà vẫn không thể chinh phục được trái tim cô ấy

Suy ngẫm - PV - 08/07/2026 10:00
Đừng ngây thơ. Không phải bạn không đủ tốt, mà là bạn chưa nắm bắt được ba điểm mấu chốt này.

Sống với nghề viết thuê hơn 100.000 lá thư suốt 59 năm

Phong cách sống - Nguyệt Anh - 08/07/2026 09:00
Gần 60 năm qua, ông Jiang Mingdian (Trung Quốc) đã viết hơn 100.000 lá thư thay cho các gia đình có người thân ở nước ngoài, trở thành một trong những người viết thư thuê cuối cùng còn hoạt động.

'Không khóc giữa nhân gian' vì ta đã học được cách đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - PV - 08/07/2026 08:00
“Không khóc giữa nhân gian” là quyển sách nhỏ được Đại đức Thích Đồng Tâm viết từ những ngày lòng trải qua những chông chênh của kiếp nhân sinh để gửi tới những “Người thương”, và cũng chính từ đó mà Đại đức học được cách mỉm cười đi qua dông bão bằng một tâm bình an hơn mỗi sớm mai thức dậy.

Quy trình phần mềm

Blog GS John VU - GS John Vu - 07/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email mà người gửi hỏi: “Khác biệt giữa qui trình phần mềm và qui trình được xác định là gì? Khác biệt giữ qui trình được xác định và qui trình cá nhân là gì?”

Lớp vỏ bọc của những người đàn ông thành đạt

Suy ngẫm - PV - 07/07/2026 10:00
Bạn chỉ thấy vẻ oai phong và quyền lực của họ trước công chúng, nhưng bạn không bao giờ thấy những khó khăn gian khổ của họ phía sau hậu trường.

Nở rộ dịch vụ bán ảnh "phông bạt", từ bữa ăn omakase đến khoang thương gia

Phong cách sống - Việt Anh - 07/07/2026 09:00
Những bức ảnh check-in tại nhà hàng cao cấp, khách sạn hạng sang hay khoang bay thương gia đang được mua bán trên mạng xã hội để phục vụ nhu cầu "sống ảo".
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS