Như ta là - Ý nghĩa của những giấc mơ là gì? Làm sao ta có thể tự diễn giải chúng?

23/06/2023 09:00
Như ta là - Ý nghĩa của những giấc mơ là gì? Làm sao ta có thể tự diễn giải chúng?

Bạn lên giường, chìm vào giấc ngủ, và trong khi bạn ngủ, hành động sẽ tiếp diễn dưới dạng những biểu tượng và cảnh tượng khác nhau, rồi khi thức dậy bạn nói: “Đúng, đó là giấc mơ của tôi”.

Có nhiều trạng thái khác nhau khi mơ, phải không? Bạn nằm mơ, thức dậy rồi cố gắng tìm ra ý nghĩa của những gì bạn đã mơ - bạn diễn giải nó. Việc diễn giải phụ thuộc vào kiến thức của bạn, sự quy định của bạn, vào những gì bạn đã học được từ các triết gia, các nhà tâm lý học, vân vân. Nếu bạn diễn giải sai, toàn bộ kết luận của bạn sẽ sai theo. Vậy thì, ta có thể mơ, và khi ta đang mơ, sự diễn giải sẽ diễn ra đồng thời, để ta có thể thức dậy thật sáng rõ; ta đã hiểu giấc mơ và nó không còn ảnh hưởng tới ta nữa. Tôi không biết việc đó có xảy ra với bạn không.

Vậy, vấn đề không phải là làm sao để giải mộng, mà là tại sao ta mơ.

Bạn hiểu chứ? Nếu bạn lý giải giấc mơ của mình theo bất kỳ nhà tâm lý học nào, thì cách diễn giải sẽ phụ thuộc vào sự quy định riêng của ông ấy, và nếu bạn cố gắng tự diễn giải chúng, sự diễn giải ấy sẽ bị định hình bởi chính sự quy định của riêng bạn. Dù trong trường hợp nào thì sự diễn giải đều có thể sai lầm và vì thế bất kỳ kết luận hay hành động nào dựa trên đó có thể được chứng minh là hoàn toàn sai lầm. Vậy, vấn đề không phải là làm sao diễn giải các giấc mơ mà là tại sao ta mơ. Nếu bạn có thể giải quyết vấn đề đó thì việc diễn giải sẽ không cần thiết. Nếu bạn có thể thật sự hiểu được toàn bộ tiến trình của mộng mị, bấy giờ sự thể sẽ trở thành vấn đề vô cùng đơn giản.

Tại sao ta mơ? Hãy cùng suy ngẫm về vấn đề này, chứ đừng nghe theo một người có uy quyền nào đó đã viết một quyển sách về nó. Hãy gạt bỏ hoàn toàn những thứ đó nếu có thể và hãy cùng nhau suy ngẫm về nó thật đơn giản.

Tại sao ta mơ? Khi nói mơ, ý ta là gì? Bạn lên giường, chìm vào giấc ngủ, và trong khi bạn ngủ, hành động sẽ tiếp diễn dưới dạng những biểu tượng và cảnh tượng khác nhau, rồi khi thức dậy bạn nói: “Đúng, đó là giấc mơ của tôi”.

Vậy thì việc gì đã xảy ra? Hãy theo dõi, điều này hết sức đơn giản. Trong thời gian bạn thức ban ngày, trí não trên bề mặt bận rộn với nhiều thứ, với công việc, với con cái, tiền bạc, với chợ búa, việc nhà - bạn biết đấy, nó luôn bận rộn với hàng tá thứ. Nhưng trí não trên bề mặt không phải là toàn bộ trí não; còn có vô thức nữa, phải không?

Bạn không cần phải đọc sách để khám phá được rằng có vô thức. Những động cơ ẩn giấu, những phản ứng bản năng những thôi thúc từ chủng tộc, những mâu thuẫn, niềm tin được kế thừa - tất cả những thứ đó đều nằm trong vô thức.

Vô thức rõ ràng muốn nói điều gì đó với trí não trên bề mặt, cho nên khi trí não trên bề mặt yên lặng khi nó ngủ, vô thức đã cố gắng nói chuyện với nó. Vô thức cũng không ngừng chuyển động chỉ là nó không có cơ hội thể hiện bất cứ điều gì vào ban ngày, vì thế nó phóng chiếu ra nhiều biểu tượng khác nhau khi trí não ý thức ngủ yên. Rồi ta nói: “Tôi đã có một giấc mơ”. Chuyện này không phức tạp nếu ta đi sâu vào đó.

[...] Tại sao tôi mơ? Tôi mơ bởi vì trí não ý thức của tôi bị bận rộn suốt ngày với quá nhiều thứ. Nhưng trí não ý thức có thể rộng mở suốt cả ngày trước tất cả những gợi ý và thôi thúc từ trong vô thức được không? Bạn hiểu chứ? Trí não trên bề mặt ấy có thể tỉnh táo suốt ngày đến mức nhận thức được những động cơ vô thức, những thứ ẩn kín, mà không cố gắng kìm nén chúng thay đổi chúng không làm điều gì đó tác động lên chúng được không?

Nếu bạn có thể chỉ đơn thuần nhận thức toàn bộ sự xung đột này mà không phê phán, không chọn lựa; nếu bạn có thể cởi mở để đón nhận các gợi ý của vô thức trong từng khoảnh khắc suốt cả ngày, khi bạn đang trên xe buýt hay đang lái xe hơi, khi bạn đang ngồi ở bàn hay trò chuyện với bạn bè; nếu bạn có thể chỉ quan sát cách bạn nhìn người nào đó, cách bạn nói năng cách bạn đối xử với người không cùng tư cách phẩm chất, lúc đó, nhờ quan sát sâu hơn, thấu đáo hơn, nên bạn sẽ thấy việc mơ mộng chấm dứt hoàn toàn. Khi đó, vô thức không cần đưa ra những chỉ dấu, gợi ý trong lúc ngủ để bảo bạn nên hay không nên làm gì, bởi vì toàn bộ mọi việc đang được bộc lộ trong khi bạn sống mỗi ngày.

Vậy là ta đã đi đến một điểm hết sức lý thú thế này: Trong suốt thời gian thức, trí não tỉnh táo một cách lạ thường quan sát mà không phán xét, không lên án; rồi khi toàn bộ quá trình của ý thức đã được khám phá, xem xét và thấu hiểu, bạn sẽ thấy giấc ngủ của mình hoàn toàn tĩnh lặng và nhờ hoàn toàn tĩnh lặng, trí não có thể đi vào nhiều tầng sâu mà cái ý thức không bao giờ chạm đến được khi đang thức. Bạn hiểu chứ? Tôi e là không. Tôi sẽ giải thích lại lần nữa và hy vọng các bạn không phiền vì bị trễ một chút.

Bạn thấy đó, chúng ta đi tìm hạnh phúc, bình an, Thượng đế, sự thật, vân vân. Ta không ngừng vật lộn để điều chỉnh, để yêu thương để tử tế, bao dung bỏ cái này và lấy cái kia. Nếu có nhận thức, ta sẽ biết rằng đó là một thực tế; luôn luôn có sự hành động náo loạn, vật lộn và thích nghi, và một trí não ở trong trạng thái đó rõ ràng không bao giờ có thể tìm được điều gì mới mẻ. Nhưng nếu tôi nhận thức được trong suốt cả ngày các suy nghĩ và động cơ khởi lên, nếu tôi nhận thức được rằng tôi tham vọng hay chỉ trích, phán xét, phê phán và nhìn thấy toàn bộ hoạt động đó, thì việc gì xảy ra?

Trí não của tôi không còn vật lộn, không còn thúc giục, không còn sự náo loạn do thôi thúc tìm kiếm gây ra. Khi đó, trí não hoàn toàn tỉnh lặng không chỉ trí não trên bề mặt mà toàn bộ nội hàm của ý thức; và trong trạng thái đó, trạng thái hoàn toàn tĩnh lặng không còn có bất kỳ động thái tìm kiếm nào, không còn có gắng để là hay không là gì nữa, trí não có thể chạm tới những độ sâu mà nó chưa bao giờ có thể chạm tới trong khi đang cố tìm kiếm một điều gì đó. Đó là lý do tại sao rất cần phải nhận thức mà không lên án, nhìn mà không phê phán, không phán xét.

Và bạn có thể làm việc đó suốt ngày nghỉ rồi lại tiếp tục, để trí não không còn là công cụ để đấu tranh trong khi ngủ, không còn phải nắm bắt những gợi ý từ vô thức thông qua những biểu tượng và cố gắng diễn giải chúng không còn nghĩ ra một cõi trung giới và những điều vô nghĩa kiểu đó nữa. Vì đã thoát khỏi mọi sự quy định, trí não trong giấc ngủ có thể thâm nhập vào những chiều sâu mà ý thức khi đang thức không bao giờ có thể với tới được, rồi khi tỉnh giấc, bạn sẽ thấy có một tính chất mới mẻ mà trước đây bạn hoàn toàn chưa được trải nghiệm. Giống như buông bỏ hết quá khứ và được sinh ra một lần nữa.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Con cái là phước hay là nghiệp?

Người ta thường nói: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”. Thật ra câu đó chỉ để an ủi thôi, chứ đúng ra cha mẹ sinh con là duyên của cha mẹ, còn con được như thế nào là giữa cái nghiệp của nó và phước của cha mẹ.
2

Ánh lửa tình bạn - Người bạn thật sự

“Người bạn thật sự là người bước vào cuộc sống của bạn khi cả thế giới bước ra.”– Walter Winchel
3

Con đường chuyển hóa - Nói nhiều không bằng nói đúng

Ngày xưa, đức Phật ở trong rừng với các thầy đệ tử. Một hôm, Phật cầm một nắm lá lên và hỏi các thầy: “Nắm lá trong tay tôi nhiều, hay nắm lá trong rừng này nhiều?”. Các vị trả lời: “Nắm lá trong tay của đức Thế Tôn so với nắm lá trong rừng thì chẳng là bao nhiêu hết”.
4

‘Sức mạnh của Đạo’ - Nghệ thuật sống trong dòng chảy của Đạo

​​​​​​​Trong nhịp sống hiện đại, hội chứng cuồng công việc (workaholism) hay kiệt sức (burnout) đang dần trở thành “căn bệnh thời đại”. Con người bận rộn theo đuổi thành công, không ngừng tối ưu hiệu suất và lấp kín từng khoảng thời gian trong ngày, nhưng lại hiếm khi cảm thấy viên mãn, hạnh phúc trong việc mình làm.
5

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Nhân duyên cha mẹ và con cái

Đức Phật nói trong kinh: con cái của mình có bốn dạng, một là báo ân, hai là báo oán, ba là đòi nợ, bốn là trả nợ.

Muôn kiếp nhân sinh 3 - Tại sao phải có lòng tin tuyệt đối trên hành trình tìm kiếm minh triết?

Nhờ lòng tin tuyệt đối, không còn nghi ngờ, chúng ta mới có thể tiến xa và gặt được nhiều thành quả trên con đường tìm kiếm minh triết.

Nguyên bản truyện Nàng tiên cá của Andersen chẳng hề lãng mạn

Ít ai biết được rằng, nguyên bản câu chuyện Nàng tiên cá của tác giả Andersen lại đen tối và có cái kết đáng buồn.

Muôn kiếp nhân sinh 3: Khi tâm an thế giới sẽ an lành

Cuốn sách khép lại hành trình trăn trở qua nhiều kiếp sống của Thomas. Và cũng từ những trăn trở ấy chúng ta rút ra được những chiêm nghiệm sâu sắc về con người và vũ trụ, về nhân quả và luân hồi.

Những chuyện chưa kể về vị tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng của Việt Nam 

​​​​​​​Tác giả - nhà báo Hoàng Hải Vân đã giao lưu với độc giả về cuốn sách “Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng” xoay quanh những câu chuyện chưa kể về ông Ba Quốc, trong Tuần lễ Sách của những người làm báo tại Đường sách TP.HCM.

Hành trình về phương Đông - Cái lý trí tự cao tự đại của con người vốn không có ích gì cả

Chúng ta chỉ mới ở vào buổi bình minh của khoa học, nhưng mỗi khám phá mới, mỗi kiến thức mới, đều đem lại cho chúng ta một bằng chứng rằng, vũ trụ này là công trình của một đấng hóa công.

Muôn kiếp nhân sinh 3: Khi tâm bình thì thế giới sẽ bình

Muôn kiếp nhân sinh đã, đang và sẽ tiếp tục hành trình thực hiện sứ mệnh hướng thiện của nó, trở thành cầu nối quan trọng kết nối con người với những giá trị to lớn của nhân loại.

Muôn kiếp nhân sinh 3 – Kỳ 3: Hãy cho mọi người một cơ hội làm điều tử tế

“Vậy theo anh, làm sao để xây dựng một xã hội vững chắc hơn?” 

Muôn kiếp nhân sinh 3 – Kỳ 2: Đừng để giới trẻ mất kết nối với gia đình

Gia đình là nền tảng của xã hội, khi mọi người trong đó không còn kết nối với nhau thì làm sao xã hội có thể duy trì được nữa?
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS