Giáo sư hàng đầu cũng tuyệt vọng vì con cái: Nhưng cái kết mới là điều không ai ngờ!

Bảo Tín11/04/2026 09:00
Giáo sư hàng đầu cũng tuyệt vọng vì con cái: Nhưng cái kết mới là điều không ai ngờ!

Tôi đã từng trải qua những cảm xúc mà có lẽ nhiều cha mẹ cũng từng trải qua: Sợ hãi. Tội lỗi. Tuyệt vọng và câu hỏi ám ảnh: “Tại sao là mình?”.

* Diễn giả: Triệu Đông Mai - Giáo sư khoa Lịch sử, Đại học Bắc Kinh

Tôi xin chào mọi người. Hôm nay, tôi đứng ở đây với hai thân phận: một là mẹ của một cậu bé từng bỏ học, hai là giáo sư Đại học Bắc Kinh.

Trước hết, tôi muốn kể ngắn gọn về câu chuyện của con trai mình. Năm 2015, khi đang học lớp 8, sau kỳ nghỉ Quốc khánh, con bắt đầu xin nghỉ học thường xuyên. Trước đó, suốt cả tiểu học, con chỉ nghỉ đúng một ngày. Tôi không hề nghĩ rằng con nghỉ học vì… không muốn đi học nữa.

Con chưa từng nói thẳng “con không đi học”, nhưng có những ngày con tự nhốt mình trong phòng, rồi đi học lại vài hôm, sau đó lại nghỉ. Cứ như vậy lặp đi lặp lại, từ tháng 10/2015 đến tận tháng 6/2016.

Triệu Đông Mai - Giáo sư khoa Lịch sử, Đại học Bắc Kinh

Đến khi nhìn lại, tôi mới hiểu: đó chính là quá trình con dần rời khỏi trường học.

Con trai tôi, 15 tuổi, là con một của một giáo sư Bắc Đại đã bỏ học.

Những nỗ lực bất thành và quyết định buông

Sau năm 2016, tôi đã thử mọi cách để đưa con trở lại trường, những cách mà có lẽ rất nhiều gia đình cũng từng làm. Tôi đưa con sang Mỹ học trung học. Tôi cho con học dự bị đại học. Nhưng tất cả đều thất bại.

Đến năm 2021, tôi cuối cùng cũng chấp nhận một điều: Con có thể không đi học. Có thể không có bằng cấp. Có thể không quay lại hệ thống giáo dục chính quy. Đến bây giờ, con tôi chỉ có hai tấm bằng: tiểu học và trung học cơ sở. Nhưng tôi vẫn có yêu cầu: con phải học, theo cách của riêng mình.

Vì sao tôi quyết định công khai câu chuyện này?

Năm 2024, hai mẹ con tôi quyết định kể câu chuyện của mình ra công chúng. Không phải vì dễ dàng. Ngược lại, đó là một quyết định đầy áp lực.

Có người khuyên tôi: "Đừng kể nữa, dư luận có thể làm tổn thương chị và con". Họ nói không sai. Nhưng chúng tôi vẫn chọn kể. Vì chúng tôi muốn xóa đi cảm giác xấu hổ của những gia đình có con “tụt lại phía sau” hoặc bỏ học. Bởi vì thực tế này giống như “con voi trong phòng”, ai cũng biết nó tồn tại, nhưng không ai dám nói.

Tôi từng nói trong một bài diễn thuyết: Tôi đến đây để an ủi mọi người. Điều này có thể xảy ra. Không phải lỗi của bạn, cũng không phải lỗi của con bạn.

Những ngày tăm tối nhất

Tôi đã từng trải qua những cảm xúc mà có lẽ nhiều cha mẹ cũng từng trải qua:

Sợ hãi. Tội lỗi. Tuyệt vọng. Và câu hỏi ám ảnh: “Tại sao là mình?”. Tôi từng lo con sẽ không có tương lai, không có khả năng sống sót. Có những ngày, dù không cần lên lớp, tôi vẫn cố tình đi làm chỉ để tránh ở nhà đối diện với nỗi bất lực.

Có lần, tôi đi làm về và nghĩ: “Liệu dưới khu chung cư có đang tụ tập đông người không… con mình có nhảy xuống không?”.

Con tôi từng ngồi trên bậu cửa sổ tầng 9. Chỉ cần một bước nữa thôi… Tôi đã chạm đến đáy của nỗi sợ.

“Ba câu hỏi của một người mẹ”

Khi tôi bắt đầu tức giận, thay vì tự trách đó cũng là lúc tôi bắt đầu bước ra khỏi bóng tối. Tôi đặt ra cho mình 3 câu hỏi.

Câu hỏi 1: Vì sao những phẩm chất tốt đẹp của con… không ai nhìn thấy? Con tôi đẹp trai, chăm chỉ, khéo tay, có khả năng hợp tác, biết quan tâm người khác. Nhưng trong hệ thống đánh giá của nhà trường, những điều đó… không có giá trị. Tất cả bị che lấp bởi điểm số.

Tôi từng nhận ra một điều đau lòng: Một đứa trẻ có rất nhiều điểm sáng… nhưng chỉ vì không đạt 90 điểm, mà trở thành “kém cỏi”.

Câu hỏi 2: Vì sao thời gian sống của con lại phải tiêu hao theo cách này? Tại sao tuổi trẻ phải bị đóng khung trong một lộ trình duy nhất? Tiểu học - THCS - THPT - đại học - thạc sĩ - tiến sĩ. Con đường này không phải “chân lý vĩnh viễn”. Nó chỉ mới tồn tại hơn 100 năm. Vậy tại sao chúng ta lại coi nó là con đường duy nhất đúng?

Câu hỏi 3: Là một người mẹ… tôi đã làm gì? Tôi từng nghĩ mình yêu con. Nhưng thực tế, tôi đã không ngừng “đẩy” con ra ngoài, ép con tìm kiếm sự công nhận từ xã hội. Tôi đứng về phía hệ thống, để gây áp lực lên chính con mình. Con vì yêu tôi, nên cố gắng chịu đựng. Còn tôi, vì con không đạt kỳ vọng, lại càng thất vọng. Chúng tôi rơi vào một vòng xoáy tổn thương.

Từ khi con bắt đầu học tiểu học cho đến khi con bỏ học, mọi nỗ lực của tôi đều hướng đến việc đẩy con ra thế giới bên ngoài. Tôi muốn con tìm kiếm sự công nhận từ hệ thống. Ví dụ, là một giáo sư và tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh, liệu điều đó có nghĩa là tất cả sinh viên tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh đều hạnh phúc hơn hay thành công hơn sinh viên tốt nghiệp các trường khác? Tôi biết tất cả những điều này, nhưng tôi vẫn cố gắng thúc ép con quay lại trường học, ép con ngồi vào chiếc ghế đó, hy vọng con sẽ đi theo con đường đã được vạch sẵn.

Tôi đứng về phía hệ thống, đàn áp đứa trẻ "không chịu theo kịp". Và đứa trẻ này, vì được sinh ra từ tôi, vì tôi nuôi nấng nó, yêu thương tôi từ tận đáy lòng, sẵn sàng nỗ lực và hy sinh vì tôi, nó đã liên tục kìm nén cảm xúc của chính mình.

Khi con không đạt được những mục tiêu bên ngoài, tôi liên tục không hài lòng và sự không hài lòng của tôi càng làm sâu sắc thêm cảm giác tội lỗi của con. Vì vậy, đứa trẻ đáng thương này bị mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn của tội lỗi, liên tục dao động, áp lực ngày càng tăng.

Cho đến khi con đóng cửa phòng. Cho đến khi con ngồi bên cửa sổ. Con muốn nhảy xuống.

Một cách nhìn khác về giáo dục

Sau tất cả, tôi nhận ra: Mỗi đứa trẻ giống như một cái cây. Không phải cây nào cũng phải trở thành đại thụ. Không phải hoa nào cũng phải là mẫu đơn. Có những bông hoa nhỏ, vẫn nở theo cách của riêng mình. Vấn đề là: Chúng ta có cho chúng cơ hội được “là chính mình” hay không.

Tôi nói với con: Con có thể không đi học nhưng con phải học và phải tự nuôi sống bản thân. Quan trọng hơn, tôi muốn con theo đuổi: “Học vì mình” chứ không phải “học vì người khác”. Tôi hy vọng con sẽ theo đuổi việc tự hoàn thiện, đạt được sự tự lập và nhất quán. Cậu ấy phải tôn trọng bản thân, và trên cơ sở đó, tôn trọng mọi người mà cậu ấy gặp gỡ.

Hôm nay, con tôi là một nhiếp ảnh gia phim tài liệu. Con khỏe mạnh về tâm lý. Có đam mê. Có hướng đi. Và quan trọng nhất: Con là một người mà tôi… thật sự yêu quý.

Tôi muốn gửi một điều đến những bậc cha mẹ đang lạc lối:

Bạn không đơn độc. Bạn có thể bước ra.

Và trước khi hệ thống thay đổi, điều chúng ta có thể làm… là: bảo vệ một cuộc đời độc nhất vô nhị.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Quiet Silver: Khi mái tóc bạc trở thành tuyên ngôn của vẻ đẹp trung niên

Có một thời, sợi tóc bạc đầu tiên luôn là tín hiệu khiến nhiều phụ nữ vội vàng đặt lịch nhuộm tóc. Mái tóc đen bóng được xem như cách giữ gìn vẻ trẻ trung, còn tóc bạc thường bị gắn với sự già nua và xuống sắc. Thế nhưng vài năm trở lại đây, quan niệm ấy đang thay đổi nhanh chóng.
2

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.
3

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung miễn tác quyền trong 7 trường hợp, người sử dụng không cần xin phép

Nhạc sĩ cho biết sẵn sàng cho phép sử dụng và miễn tác quyền đối với nhiều hoạt động giáo dục, cộng đồng, tôn giáo hay mục đích cá nhân không tạo ra doanh thu. Thậm chí, với những trường hợp nằm trong danh sách này, mọi người không cần mất công nhắn tin xin phép anh trước khi sử dụng các ca khúc.
4

Trải nghiệm nghe 365 album nhạc trong 365 ngày và sự trỗi dậy khỏi thuật toán của cộng đồng yêu nhạc

Giữa làn sóng bội thực âm nhạc trên các nền tảng trực tuyến, ngày càng nhiều người nghe quyết định từ bỏ sự tiện lợi của thuật toán để quay về với lối thưởng thức chủ động và giàu tính kết nối hơn.

Trào lưu mới của Gen Z Trung Quốc: Hẹn hò trong lúc đi giao đồ ăn

Từ bỏ những buổi tối xa hoa đắt đỏ, Gen Z Trung Quốc đang rủ nhau đi giao đồ ăn để hẹn hò. Trào lưu city work độc đáo này không chỉ giúp họ xua tan mệt mỏi sau ngày dài làm việc mà còn mang lại thu nhập mới.

Người Trung Quốc chua chát: “Giờ tôi nằm thẳng rồi, thích thì cứ sa thải đi"

Chúng ta đang ở trong con sóng này rồi. Hoặc là bạn cưỡi lên nó, hoặc là bị nó nhấn chìm.

Từ thần đồng, đến tiến sĩ thất nghiệp: Bi kịch của thiên tài chọn cách sống "ăn bám" cha mẹ

Từng được tung hô là thần đồng khi bước chân vào giảng đường đại học năm 10 tuổi và học tiến sĩ năm 16 tuổi, nhưng ở thời điểm hiện tại, Trương Tín Dương lại khiến dư luận ngỡ ngàng khi chọn lối sống "không làm gì", sống nhờ tiền chu cấp và xem đó là món nợ cha mẹ phải trả.

Nắm trọn quyền hành nhưng tại sao Tào Tháo nhất quyết không xưng đế?

Câu hỏi vì sao một người kiêu hùng như Tào Tháo lại chọn đứng dưới ngôi hoàng đế vẫn luôn là bí ẩn lớn trong lịch sử Trung Hoa.

‘Bố tôi là ai?’: Cú sốc tuổi 20 của con trai Warren Buffett và bí mật đằng sau đế chế 145 tỷ USD

Cho đến tận năm 20 tuổi, con trai của Warren Buffett mới biết gia đình mình rất giàu thông qua...tạp chí.

Chu Quần Phi, từ bảo vệ công trường đến nữ tỷ phú tự thân giàu bậc nhất thế giới

Chu Quần Phi tin rằng thành công của mình đến từ "sự không chịu khuất phục", một tinh thần kiên cường không bao giờ bỏ cuộc.

Trào lưu chụp ảnh Redhood là gì mà khiến giới trẻ Việt Nam mê mẩn?

Redhood - phong cách chụp ảnh mới nhất của giới trẻ được khen ngợi là vừa dễ "đu" trend, vừa giúp bộc lộ vẻ đẹp nhưng vẫn giữ lại vẻ bí ẩn, riêng tư.

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Phong cách sống - Thiên An - 15/08/2026 10:00
Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Đứa con liệt sanh

Từ sách - Phim - FN - 15/08/2026 09:00
Bây giờ đến dạng con thứ ba. Nếu cha mẹ tu hành, làm thiện, làm lành mà đứa con lại không thiện, không lành thì đứa con đó, đức Phật gọi là liệt sanh.

Vấn đề với cách tiếp cận Agile

Blog GS John VU - GS John Vu - 14/08/2026 11:00
Một người phát triển phần mềm hỏi tôi: “Người quản lí của tôi nói rằng hoạt động chính của Agile chỉ là viết mã và kiểm thử. Bạn không cần tài liệu cho nên chúng tôi có thể hoàn thanh nhanh và đó là lí do tại sao cái tên “Agile – mau lẹ” tới. Điều đó có đúng không?”

Tâm lý học: Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ

Suy ngẫm - Tr. Quang - 14/08/2026 10:00
Tài sản quý giá nhất của người phụ nữ không bao giờ là tuổi trẻ hay sắc đẹp, mà chính là hai khả năng tưởng chừng như trái ngược nhau này. 

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung miễn tác quyền trong 7 trường hợp, người sử dụng không cần xin phép

Phong cách sống - Minh Ngọc - 14/08/2026 09:00
Nhạc sĩ cho biết sẵn sàng cho phép sử dụng và miễn tác quyền đối với nhiều hoạt động giáo dục, cộng đồng, tôn giáo hay mục đích cá nhân không tạo ra doanh thu. Thậm chí, với những trường hợp nằm trong danh sách này, mọi người không cần mất công nhắn tin xin phép anh trước khi sử dụng các ca khúc.

Chia sẻ từ trái tim - Mùa Vu Lan: Những đứa con tùy sanh

Từ sách - Phim - FN - 14/08/2026 08:00
Hồi nhỏ Pháp Hòa có một thú chơi mà nhiều người không thích: Pháp Hòa đi tìm con gián, con dế, con thằn lằn, v.v…, con nào chết, Pháp Hòa làm đám tang cho nó đàng hoàng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS