Người lạ với chính ta – Đừng để bản thân bị định hình bởi cái nhãn người khác tạo nên

FN17/10/2025 09:00
Người lạ với chính ta – Đừng để bản thân bị định hình bởi cái nhãn người khác tạo nên

Họ là những con người đã mất nhiều năm vùng vẫy trong đại dương cảm xúc, để rồi một ngày, hoàn toàn cảm thấy xa lạ với chính mình. Và nhiều người trong số đó đã mất đi cơ hội làm lại cuộc đời.

Có lẽ trước tiên bạn sẽ cảm thấy điều này rất vô lý. Bởi lẽ, làm cách nào mà người ta lại trở nên xa lạ với chính mình? Nhưng đó là điều mà các nhân vật – người thật việc thật – trong cuốn sách “Người lạ với chính ta” đã trải qua.

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Trong “Người lạ với chính ta” (tựa gốc: Strangers to Ourselves: Unsettled Minds and the Stories That Make Us), tác giả Rachel Aviv đã hé mở với độc giả những góc nhìn thăm thẳm và mong manh về cuộc đời của năm nhân vật chính mắc kẹt trong thế giới nội tâm của chính mình - Ray Osheroff, Bapu, Naomi, Laura Delano và Hava. Mỗi người có xuất thân và bối cảnh sống khác nhau, nhưng họ có một điểm chung dễ thấy: những chiếc nhãn lâm sàng.

Khi cảm thấy có điều gì đó bất ổn trong tâm trí, họ được đưa đến bệnh viện và người ta căn cứ vào những biểu hiện, triệu chứng để phán đoán họ thuộc “cái nhãn” nào. Từ đó, người thân hoặc đội ngũ chăm sóc sẽ dùng những cách được cho là phù hợp để đối diện với họ. Và đôi khi, bản thân họ cũng tin rằng “chiếc nhãn dán” ấy là căn tính của mình.

Đó là điều đau lòng trong câu chuyện của Ray Osheroff. Ông vốn là một bác sĩ niệu khoa nổi tiếng ở Mỹ, đã sáng lập và điều hành một công ty lọc máu cho bệnh nhân suy thận. Nhưng sau đó, hoạt động kinh doanh gặp khó khăn và những trục trặc trong cuộc sống gia đình khiến ông suy sụp phải vào điều trị ở bệnh viện tâm thần.

Đáng buồn thay, cuộc sống ở bệnh viện không giúp ông khá hơn, thậm chí, việc bệnh viện từ chối dùng thuốc đã kéo dài thời gian ủ bệnh và làm tình hình của ông trở nên xấu hơn. Về sau, Ray được chuyển sang một bệnh viện khác để điều trị, nhưng cuộc đời của ông đã hoàn toàn mất đi phương hướng. Cho đến những năm tháng cuối đời, Ray Osheroff luôn mắc kẹt giữa hai thế giới: con người cũ thành đạt trước kia mà ông nuối tiếc và con người hiện tại khiêm tốn – “chẳng là gì” – mà ông phải đối mặt.

Cũng giống Ray Osheroff, Laura Delano đã nhiều lần thay đổi bác sĩ và lộ trình điều trị. Khi Laura tìm đến bác sĩ tâm lý, cô có thể gọi tên được từng triệu chứng của mình đúng như mô tả chuyên môn về căn bệnh. Tuy nhiên, cô vẫn không khá hơn sau khi trải qua quá trình điều trị kéo dài. Suốt một thời gian dài, cô định hình bản thân mình bằng căn bệnh rối loạn lưỡng cực mà cô được chẩn đoán. Nhưng hóa ra, bác sĩ sau này cho biết rối loạn lưỡng cực không phải là căn bệnh của cô. Bệnh của cô phải là rối loạn nhân cách ranh giới mới đúng.

Rốt cuộc thì, vấn đề nằm ở đâu? Những câu chuyện chúng ta kể về bệnh tâm thần, nhất là ở giai đoạn đầu, có thể định hình diễn biến của chúng đến mức độ nào?

Rachel Aviv đã mang theo nỗi nghi vấn đó trong suốt nhiều năm, kể từ lúc cô nhận ra những chiếc nhãn dán lâm sàng suýt nữa đã đặt cuộc đời cô vào một kịch bản tăm tối.

Năm lên sáu tuổi, Rachel Aviv đột nhiên ngừng ăn uống, không phải vì sợ béo hay ám ảnh ngoại hình mà vì một sự thôi thúc mơ hồ muốn “trở nên tốt hơn chính mình”. Rất nhanh chóng, Rachel được chẩn đoán mắc chứng biếng ăn và đưa vào khu điều trị đặc biệt dành cho các bé gái mắc chứng biếng ăn.

Ở đó, cô gặp những cô gái lớn tuổi hơn – Carrie và Hava – những người ám ảnh với cân nặng, số calo, và xem “sự nhịn ăn” như một cách đạt tới sự hoàn hảo tinh thần. Nhưng may mắn thay, vì còn quá nhỏ, Rachel chưa hiểu được thứ bản sắc đó để đồng nhất.

Sau gần sáu tuần điều trị, khi đã bắt đầu ăn trở lại và hồi phục, Rachel được xuất viện.  Vì lo sợ con gái sẽ mắc kẹt trong hệ thống này nên mẹ của Rachel kiên quyết không để cô chuyển sang viện tâm thần. Cũng nhờ vậy, căn bệnh biếng ăn chưa bao giờ trở thành căn tính của Rachel. Nhưng bạn cùng phòng của Rachel thì không may mắn như vậy. Hava phải ra vào bệnh viện tâm thần suốt đời và ra đi ở tuổi 41 vì biến chứng từ rối loạn ăn uống kéo dài.

Nhìn nhận về điều này, Rachel cho biết: “Cảm giác thoát nạn trong gang tấc này khiến tôi chú tâm nhìn vào các kẽ hở trong những giai đoạn đầu của một căn bệnh, khi một chứng bệnh đang khiến ai đó héo mòn và què quặt nhưng vẫn chưa thay đổi căn tính và thế giới xã hội của người đó. Bệnh tâm thần thường được coi là thế lực dai dẳng, khó trị, chiếm đoạt cuộc sống của chúng ta, nhưng tôi tự hỏi chính những câu chuyện chúng ta kể về chúng, nhất là ở giai đoạn đầu, có thể định hình diễn biến của chúng đến mức độ nào. Người ta có thể cảm thấy được giải thoát nhờ những câu chuyện này, nhưng họ cũng có thể bị mắc kẹt trong đó”.

Nếu bố mẹ không kịp thời đưa Rachel quay lại cuộc sống bình thường, rất có thể, cô sẽ đi theo con đường của Hava chứ không phải là cây viết của tờ The New Yorker và sau này là tác giả nổi tiếng.

Rachel Aviv thừa nhận, tự bản thân từng nhân vật của cô đã đủ sức nặng để mỗi người kể một câu chuyện riêng trong từng quyển sách riêng biệt. Nhưng cô đã đặt cạnh nhau trước mắt độc giả cả năm mảnh đời, và từng mảnh đời sở hữu một lực li tâm mãnh liệt, đủ để cuốn trôi nhân vật ra khỏi guồng quay và kết nối xã hội.

Dù vậy, chính bản thân mỗi người đã vô cùng nỗ lực trong việc khám phá và thấu hiểu chính mình. Ai trong số họ cũng từng viết nhật ký hoặc hồi ký nhằm nhận diện, lý giải bản thân hoặc nỗ lực vượt thoát. Trong suốt ba mươi năm, Ray Osheroff đã liên tục viết và chỉnh sửa cuốn hồi ký của mình như một nỗ lực tự chữa lành, dù cho ông vẫn cảm thấy lạc lối giữa cuộc đời, như lời chất vấn mà ông đã đặt ra cho Chestnut Lodge hàng chục năm về trước: “Tôi có thực sự là thế này không? Tôi không phải là thế này sao? Tôi là gì?”

Đừng để bị định hình bởi cái nhãn mà người khác tạo nên

Có thể nói, “Người lạ với chính ta” không phải là cuốn sách dễ đọc bởi sức nặng của vô số chi tiết đời thực được khai thác một cách tinh tế và đầy xúc cảm. Tác giả không chỉ dành thời gian để gặp gỡ, trò chuyện cùng nhân vật mà còn lắng nghe những góc nhìn của người thân, người chăm sóc, bác sĩ điều trị của họ để lột tả được chiều sâu suy nghĩ và những trải nghiệm của nhân vật.

Vì lẽ đó, mỗi câu chuyện như một nguồn mạch ngầm, riêng biệt, không giống ai, tuyệt vọng nhưng đồng thời cũng tuyệt đẹp. Những tầng suy nghĩ, cảm xúc, trực nhận “lạ với chính ta” ấy không được thống kê trong những cuốn sách chuyên ngành. Chính vì vậy, các nhà tâm lý đôi khi không biết xếp vào đâu. Họ gọi đó là “phần dư”. Nhưng có thể nào chính bản thân mỗi người lại nhất định phải được thống kê, xếp hạng?

Qua những trang sách, đôi lúc ta phải dừng lại để tự hỏi, nếu mình là họ, liệu cuộc đời của mình sẽ ra sao? Nếu người ta không khép chặt họ vào một chiếc áo mang tên bệnh tật để rồi xóa nhòa sự đa dạng và riêng biệt của mỗi người thì tình hình liệu có tốt hơn? Chúng ta có thực sự lắng nghe họ bằng những câu chuyện và con người của chính họ, hay ta chỉ đang dán nhãn và phát thuốc?

Trong “Người lạ với chính ta”, từng nhân vật đều cô đơn. Sự cô đơn kéo dài, thăm thẳm, khiến bản thân mỗi người trôi tuột vào một quỹ đạo khó kìm hãm. Như Ray Osheroff kết luận, trầm cảm không phải là một chứng bệnh, nó là sự mất kết nối. Với một nguồn lực nội tại mạnh như thế nào, với sự hỗ trợ thích đáng ra sao thì người ta mới có thể không trôi tuột đi? Trầm cảm liệu có chữa được không? Hay đó là công việc của Chúa? “Chúa đã chừa lại bộ não cho người lo liệu”, như nhân vật Florida – mẹ của Naomi Gaines kết luận?

Khi người ta bắt đầu đặt ra những câu hỏi và tự mình đi tìm kiếm giải pháp, ở đâu đó có vẻ như đã luôn sẵn có câu trả lời.

Bằng lối viết chân thành, giản dị, Rachel Aviv đã tạo sự đồng cảm lớn nơi người đọc đối với từng nhân vật nói riêng và cả những nhóm người mà họ đại diện. Cô gợi lên được nhiều câu hỏi mà người đọc và đặc biệt là những người làm nghề có thể tự vấn.

Suy cho cùng, mỗi cá thể đều ẩn chứa bên trong những mật mã riêng biệt. Đừng để bản thân mình bị định hình bởi những cái nhãn mà người khác tạo nên, hoặc bị định hình bởi một căn bệnh nào đó. Bản thân bạn còn có nhiều khả năng và vẻ đẹp hơn thế. Bạn hoàn toàn có thể tháo dở chính mình ra khỏi những mặc định, thành kiến. Và như thế, câu chuyện cuộc đời của bạn, ắt hẳn sẽ được viết bằng một màu sắc tươi sáng hơn.


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

Tư duy tích cực - Bạn chính là những gì bạn nghĩ

Bạn nói những gì, làm điều gì, cảm thấy như thế nào - tất cả đều có nguồn gốc từ trong tâm trí bạn, và bắt đầu chỉ bằng một ý nghĩ.
5

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.

Hành trình thống trị thế giới của YouTube - Những ngày đầu khởi nghiệp: Văn phòng đầy chuột

Ai cũng biết YouTube. Nhưng liệu có mấy ai biết về những ngày đầu đầy khó khăn của họ?

Tình yêu chỉ nở hoa khi bạn tỉnh thức

Chúng ta yêu bằng bản năng, nhưng lại tổn thương vì thiếu nhận biết. Giữa những mối quan hệ đến rồi đi, hiếm ai nhận ra: vấn đề không nằm ở “người kia”, mà ở chính sự vô thức trong cách ta yêu.

Cội nguồn của hạnh phúc - Càng vị tha và bớt vị kỷ chúng ta sẽ càng hạnh phúc

Chuyên gia về hạnh phúc nổi tiếng Bruce Hood đưa ra bảy bài học đơn giản làm thay đổi cuộc sống trong quyển sách “Cội nguồn của hạnh phúc”, giúp người đọc kết nối trở lại với những điều thật sự có ý nghĩa trong cuộc sống.

Dám nghĩ lại – Khi tái tư duy trở thành năng lực sống còn của thời đại biến động

Trong một thế giới thay đổi từng ngày, điều nguy hiểm nhất không phải là ta không biết, mà là ta cứ tin rằng mình đã biết đủ. Chính điều đó sẽ khiến những cơ hội quanh mình khép lại. Và chúng ta bị mắc kẹt trong vùng an toàn của những điều quen thuộc - nơi mà sự sáng tạo và tiến bộ dần bị chôn vùi.

Người có EQ cao nhất trong Thủy Hử là nhân vật này, không phải Tống Giang hay Lỗ Trí Thâm

Có người thậm chí còn coi là ông là "sách giáo khoa về trí tuệ cảm xúc".

‘Hành trình thống trị thế giới của YouTube’ - Vén bức màn quyền lực phía sau YouTube

​​​​​​​Ngày nay, ai trong chúng ta cũng đều biết đến YouTube, thậm chí là truy cập nó mỗi ngày. Nhưng có lẽ ít ai hiểu được cách nền tảng này hoạt động, cũng như cách nó thâm nhập và thống trị thế giới thông tin hiện đại ra sao.

Tỉnh thức – Osho: Bước nhảy vọt từ không nhận thức đến nhận thức

Các nhà thôi miên đã khám phá ra một quy luật cơ bản mà họ gọi là Quy luật Hiệu ứng ngược. Nếu nỗ lực làm một việc gì đó mà không hiểu các yếu tố nền tảng của nó, kết quả sẽ trái ngược với mong đợi của bạn.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.

Không khóc giữa nhân gian - Chỉ cần sống thật với mình

Từ sách - Phim - PV - 09/07/2026 08:00
Đôi khi, ta phải chọn buông tay ai đó – không phải vì hết thương, mà để vá lại những niềm tin rách rưới trong cuộc đời mình.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS