Chiếc lọ Giáng sinh Kỳ 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh

08/12/2018 08:00
Chiếc lọ Giáng sinh Kỳ 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Vào cái hôm đáng nhớ ấy, khi đang một mình thưởng thức đĩa gà quay béo ngậy trong tiệm Chucks’ Chicken Biscuits trên Quốc lộ 4, bà Louise Jensen bỗng nghe thấy tiếng khóc gắt vọng ra từ buồng điện thoại cộng cộng phía sau lưng mình.

Đó là một buổi chiều muộn ngày thứ sáu, cũng là ngày cuối cùng trong năm. Những giờ phút cuối của năm cũ sắp qua, chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là đến Giao thừa.

Louise lại gần nơi phát ra tiếng khóc và thấy một bé gái sơ sinh có đôi mắt xanh lơ đang nằm bơ vơ một mình. Quả thật Louise chưa từng nghĩ đến tình huống này bao giờ, nhưng bà lại là người vốn tin rằng không có việc gì trên đời này xảy ra mà không vì một mối lương duyên nào đó. Bà khom người, đưa hai tay cẩn thận ôm lấy đứa bé con đỏ hỏn vào lòng.

Chợt bà nhìn thấy một tờ giấy gấp đôi nằm bên trong chiếc khăn dây quấn quanh đứa bé. Đó là một phong thư với những nét chữ nguệch ngoạc viết vội vã không hề có một dòng địa chỉ hay chữ ký. Louise có cảm giác như là thư này được gửi cho chính bà chứ không phải ai khác:

Louise là một phụ nữ trung niên đơn thân, sống bằng nghề tạp vụ với đồng lương ít ỏi mà bà phải khéo  xoay xở lắm mới đủ trang trải cho những chi tiêu hằng ngày. Không biết tự bao giờ mà năm nào cũng vậy, Louise tự tạo cho mình một nếp quen là luôn đón Giáng sinh tại quán ăn nhỏ trên Quốc lộ 4 này.

Nhưng năm nay, vào tuần trước lễ Giáng sinh, bà phải nằm liệt giường vì bệnh cúm. Những cơn sốt cao và chứng đau nhức toàn thân khiến lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm, bà đành phải bỏ lỡ bữa tiệc tối truyền thống của mình. Và hôm đó, khi đã khoẻ lại, điều đầu tiên Louise muốn làm là đến tiệm Chucks’.

Cũng chính hôm đó, có lẽ định mệnh đã sắp xếp cho bà một cuộc gặp gỡ quan trọng khiến cuộc sống của bà thay đổi hoàn toàn.

Louise nhìn quanh. Trong tiệm chỉ có vài thực khách đang ngồi tum tụm với nhau phía dãy bàn đối diện, tại đó có cây thông Noel được trang hoàng rực rỡ. Mọi người râm ran chuyện trò về những kế hoạch cho năm mới. Khuôn mặt họ mờ ảo trong ánh đèn trang trí xanh đỏ đang nhấp nháy theo một chu kỳ đều đặn được giăng trên bức tường phía sau.

Tại quầy tính tiền, vợ của Chuck chủ qúan đang loay hoay thay pin cho ông già Noel đồ chơi vẫn thường đứng nhún nhảy bên cạnh quầy vào mỗi dịp Giáng sinh. Không ai để ý đến Louise với đứa trẻ tội nghiệp.

Cuộc đời đã gửi đến cho riêng bà một món quà tuyệt diệu trong ngày đặc biệt này. Louise ôm chặt và ủ ấm đứa bé bên trong chiếc áo khoắc dầy mình đang mặc, đặt tờ giấy bạc mười đô-la trên bàn rồi nhanh chân bước ra khỏi cửa tiệm.

“Chúc mừng năm mới!”- Vợ Chuck ngẩng đầu lên nói với theo. Ngay trước khi cánh cửa tiệm đóng lại, Louise ngoái đầu mỉm cười rồi tiếp tục sải bước đến chiếc xe El Camino cũ kỹ đậu phía cuối bãi xe. Bà cẩn thận nhìn quanh hai lần, rồi mở cửa xe đặt đứa bé vào chiếc ghế bên cạnh, sau đó cho xe chạy với tốc độ thật chậm đi về hướng trung tâm thành phố.

Trong đầu bà cứ ong lên hàng loạt câu hỏi mà bà biết có lẽ sẽ không bao giờ có câu trả lời. Và rồi bất giác bà cảm thấy biết ơn căn bệnh đáng ghét kia, bởi nếu mọi việc vẫn diễn ra như mọi năm thì có lẽ bà đã không có cơ hội gặp được thiên thần bé nhỏ này.

Chưa từng biết mặt bố, lớn lên trong sự chăm sóc của mẹ, Louise đã sớm học được tính tự lập. Năm lên mười, cô bé bắt đầu nhận giữ trẻ cho cả chục hộ gia đình trong khu chung cư cạnh nhà mình. Suốt thời thơ ấu, điều đọng lại sâu đậm nhất trong lòng Louise là nỗi vất vả của mẹ. Mẹ cô không bao giờ quản ngại bất kỳ công việc nào - dù là những việc vô cùng nặng nhọc - miễn sao có thể kiếm tiền nuôi anh em Louise lớn khôn và ăn học nên người.

Nghĩ về mẹ, Louise lại nhớ về đôi bàn tay chai sần và nụ cười hiền hậu của bà. Mẹ luôn là nguồn an ủi lớn lao, là người Louise luôn tôn thờ với tất cả lòng biết ơn và kính trọng sâu sắc.

Khi anh trai bà tốt nghiệp trường đại học Kỹ thuật, còn bà tốt nghiệp phổ thông trung học, bà vẫn tiếp tục phụ giúp mẹ trong việc thu dọn hàng hóa tại các nhà hàng, khách sạn, siêu thị, cửa hàng rau quả và việc cả hai mẹ con yêu thích nhất là trong nom nhà cửa cho các hộ gia đình lân cận.

Sau khi mẹ mất, Louise kế tục công việc của bà. Đó không đơn thuần chỉ là một công việc vì kế sinh nhai mà còn là niềm yêu thích của bà. Bà thích không khi đầm ấm của những gia đình mà mình làm việc, thích lau dọn mọi thứ sạch sẽ, giữ cho nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, chuẩn bị những bữa ăn ngon và chăm sóc mọi người chu đáo. Đây cũng là một cách để Louise cảm thấy dường như mẹ bà vẫn ở gần đâu đây.

Trích Chiếc lọ Giáng sinh          


Gửi bình luận
(0) Bình luận