Viếng đền Anh hùng Nguyễn Trung Trực, nghĩ về hai con số trên bia mộ danh nhân

24/09/2019 15:56
Viếng đền Anh hùng Nguyễn Trung Trực, nghĩ về hai con số trên bia mộ danh nhân

Biết là người Việt kính ông, nhưng tôi vẫn có chút bất ngờ với sự tôn kính vô bờ và rất tự nhiên của người dân Rạch Giá, Kiên Giang nói riêng dành cho người Anh hùng Dân tộc Nguyễn Trung Trực (1838-1868) khi đến viếng đền thờ ông ở Rạch Giá, Kiên Giang.

Cảm nhận đời người trong lịch sử nhân loại chỉ là những đoạn ngắn, nhỏ. Con người đến rồi đi, trong hàng tỷ người của từng thế hệ có mấy người mà hai con số (năm sinh, năm mất) của mình được ghi lại trong sử sách. Danh nhân cũng là những người đã đến và đi, nhưng những gì họ để lại thì hoàn thiện hơn dân tộc họ và nhân loại nói chung ở nhiều phương diện của đời sống con người. Di sản của họ vì thế cả trăm, ngàn năm sau vẫn còn được nhắc đến và ghi ơn. Câu "hổ chết để da, người chết để tiếng" thật ra đúng với hổ hơn chứ hàng ngàn triệu người có bao nhiêu người để lại tiếng thơm cho hậu thế...

Khi đọc tiểu sử các danh nhân lịch sử Việt Nam luôn có những cảm xúc thú vị. Tuy nhiên cảm nhận rất khác với các danh nhân thế giới. Cảm thấy tiền nhân của mình rất gần, đôi khi như chỉ với vài tầm tay, vài thế hệ là gặp họ. Nếu tạm cho đời người là sự tiếp nối bằng những cái trăm năm thì lịch sử năm, sáu trăm năm cũng chỉ là năm bảy cánh tay nối dài: Lê Lợi rồi Trần Hưng Đạo, Trần Nhân Tôn... cũng chỉ mới đây thôi. Khi đọc lịch sử các chúa Nguyễn khai phá những vùng đất miền Trung và miền Nam càng dễ cảm nhận điều đó - họ rất gần, như mới đây, ta trò chuyện với họ được.

Hai con số dưới tên của các danh nhân Việt cũng là chi tiết ấn tượng. Ai không từng có cảm giác thán phục và ngạc nhiên tự hỏi, tại sao nhiều danh nhân, chỉ với quãng nhân gian vài mươi năm lại có thể để lại cho đời những di sản đồ sộ. Đó có thể là một nhà thơ như Hàn Mặc Tử (1912-1940), một danh tướng lừng lẫy như Quang Trung (1753-1792), hay một nhà cải cách với nhiều kiến nghị vượt thời gian, đầy nuối tiếc - Nguyễn Trường Tộ (1830-1871)... Nếu họ ở lại thêm vài năm thì lịch sử VN sẽ như thế nào...

Trước đền thờ Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực ở Rạch Giá

Cuộc đời danh nhân lịch sử dài hay ngắn vì thế cũng không có nhiều ý nghĩa như những gì họ để lại - những di sản đã làm cho lịch sử, văn hóa Việt giàu đẹp và đáng tự hào hơn. Hai con số dưới tên của họ đi vào sử sách để người dân một nước ghi nhớ. Trong khi chúng ta, những người dân thường, hai con số của mình sẽ ở trên bia mà nếu vài thế hệ sau con cháu còn có đứa nhớ cũng là may mắn lắm rồi. Đó là sự khác nhau giữa ta và những danh nhân lịch sử - những người được đất nước hay nhân loại ghi công.

Lịch sử là tiếp nối, những người đã mất là những gạch nối trước ta và những người chưa sinh ra là những gạch nối tiếp theo. Ta đến rồi cũng sẽ đi. Là thường dân thì đến và đi như những hạt bụi trên dòng thời gian. Danh nhân là những hạt kim cương lấp lánh. Một khi còn tồn tại trên cõi nhân sinh này thì không ai có thể ngăn ta chiêm ngưỡng và quý trọng những hạt kim cương mà tạo hóa đã ban tặng cho nhân loại và dân tộc mình. Đất nước càng có nhiều những nhà văn hóa, những trí thức, những chính trị gia lỗi lạc, những nhà lãnh đạo vì dân vì nước, những nhà khoa học đích thực... đã và đang trở thành những hạt kim cương cho hậu thế, thì đất nước càng giàu đẹp văn minh, trường tồn mạnh mẽ, người dân càng tự do và tự hào.

Ngược lại, khi đất nước mà hầu hết thành phần trên chỉ quan tâm đến vun vén tài sản vật chất cho đời sống hữu hạn của mình và gia đình mình mà không bận tâm gì đến những gì mình để lại thì đất nước sẽ phủ đầy bụi bặm và đứng sau lưng nhân loại. Tiếc nhất có lẽ là các chính trị gia, các quan chức lãnh đạo quốc gia, được lịch sử ban cho cơ hội để trở thành những hạt kim cương trên dòng lịch sử nhưng nếu vì quá bận tâm với quyền lực, với đời sống vật chất ngắn hạn, mụ mị với viễn kiến tương lai, thì rồi phút chốc cũng sẽ trở thành những hạt bụi trên dòng thời gian...

Lê Vĩnh Triển


Gửi bình luận
(0) Bình luận

Nhà nghiên cứu mỹ thuật Ngô Kim Khôi: Người đi tìm những ngôi sao bị lãng quên

Đối với đa số công chúng Việt Nam cái tên Ngô Kim Khôi không nổi bật như các ngôi sao showbiz. Thế nhưng với ngành thời trang cao cấp thế giới, ông là một trong những nhân vật đáng ngưỡng mộ. Đặc biệt với ngành mỹ thuật Quốc tế, Ngô Kim Khôi có một vị trí vô cùng đặc biệt.

Thân thiện với môi trường, đồ chơi trung thu truyền thống lên ngôi

Giữa muôn vàn đồ chơi nhập khẩu bắt mắt, thì đồ chơi truyền thống như đèn ông sao, đèn tôm, cua, cá, mặt nạ, tò he được làm thủ công từ những nguyên liệu gần gũi với thiên nhiên, cây cối đang được nhiều người lựa chọn hơn trong mùa trung thu năm nay.

Nhà thơ gốc Việt vào chung khảo Giải văn học quốc tế Neustadt​

Tạp chí World Literature Today đã công bố chín người vào chung khảo Giải thưởng văn học quốc tế Neustadt năm 2020, trong đó có cái tên “Hoa Nguyen”.

Chiếc kiệu tinh xảo hơn 100 tuổi của quý tộc Nga được rao bán gần 30 tỷ đồng

Dù chỉ là món đồ bé xíu thế nhưng chiếc kiệu của Fabergé được ước đoán bán đến 1 triệu bảng Anh (tương đương 28 tỷ đồng) bởi sự quý giá và tinh xảo hiếm có.

Bánh mì baguette, niềm tự hào của ẩm thực Pháp

Tổng thống Emmanuel Macron từng kêu gọi UNESCO công nhận baguette là Di sản văn hóa thế giới.

Tranh cãi về biểu tượng trống đồng Đông Sơn trên Doodles của Google

Đã có những tranh cãi xung quanh các biểu tượng hoa văn cách điệu và lấy cảm hứng trống đồng Đông Sơn trên Doodles của Google.

Danh họa Bùi Xuân Phái và những bức ký họa bạn tri kỷ

Ông Tira Vanictheeranont đã sưu tập được một số ký họa của Bùi Xuân Phái. Bộ sưu tập này không chỉ có những bức họa Bùi Xuân Phái vẽ ông Đạm, mà còn một số vẽ chân dung bè bạn khác, tranh minh họa báo chí.

Nhà gỗ tếch phong cách châu Âu thấp thoáng bên đồi thông ở Vĩnh Phúc

Nhà gỗ tếch mang phong cách hiện đại theo kiểu Bắc Âu tọa lạc giữa khu rừng thông ở Vĩnh Phúc.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS