Người lạ với chính ta - Khi nhãn dán bệnh lý trở thành chiếc lồng giam vô hình

Minh Hằng06/09/2025 09:00
Người lạ với chính ta - Khi nhãn dán bệnh lý trở thành chiếc lồng giam vô hình

 “Người lạ với chính ta” là cuốn sách về những kẻ vừa quen thuộc vừa xa lạ với chính mình. Và để hiểu được sức nặng ấy, ta cần bắt đầu từ nền tảng mà Aviv đặt ra, rồi theo bước chân cô đi qua từng nhân vật, từng câu chuyện được dệt nên giữa ranh giới mong manh của bệnh lý, văn hóa…

Những năm gần đây, cụm từ “sức khỏe tinh thần” xuất hiện dày đặc trên báo chí, mạng xã hội, và trong những câu chuyện hàng ngày. Người ta bắt đầu thừa nhận lo âu, trầm cảm, rối loạn ăn uống như những chứng bệnh thật sự cần được quan tâm. Nhưng đồng thời, mặt trái cũng hiện rõ, vô số chẩn đoán sai, sự lạm dụng thuốc men, những nhãn dán tâm lý được áp đặt vội vã lên người bệnh. Ở nhiều nơi, người trẻ chỉ cần buồn bã, mất ngủ vài tuần đã được gắn nhãn “trầm cảm lâm sàng”; ngược lại, không ít trường hợp đau khổ trầm trọng lại bị xem nhẹ, gạt qua bằng vài câu như “mạnh mẽ lên”. Trong sự nhập nhằng ấy, chúng ta dần nhận ra, điều quan trọng không chỉ là chẩn đoán đúng bệnh, mà còn là câu chuyện mà mỗi người tự kể về căn bệnh của mình.

Chính trong bối cảnh ấy, cuốn Người lạ với chính ta (Strangers to Ourselves) của nhà báo Rachel Aviv ra đời. Aviv không chỉ là phóng viên kỳ cựu của The New Yorker mà còn là một người từng mang “hồ sơ bệnh nhân tâm thần” từ rất sớm: năm sáu tuổi, cô được chẩn đoán rối loạn ăn uống và được đưa vào điều trị nội trú. Trải nghiệm cá nhân này khiến Aviv nhìn sức khỏe tinh thần không chỉ qua lăng kính lý thuyết, mà qua những mảnh đời cụ thể, những hồ sơ y khoa, những bức thư, những tiếng nói bị đứt gãy trong hành trình sống.

Aviv viết cuốn sách như một tập hợp phóng sự dài, nơi mỗi chương là chân dung của một nhân vật: từ Ray Osheroff - bác sĩ kiện bệnh viện vì không kê thuốc, đến Laura Delano - cô gái bị cuốn vào vòng xoáy kê đơn quá tay, rồi Naomi Gaines - người mẹ trong cơn loạn thần đã gieo mình cùng hai đứa con xuống sông, và Bapu - người phụ nữ Ấn Độ, tin rằng mình được thần Krishna chọn, sống như thánh nữ, được chẩn đoán tâm thần phân liệt. Xen kẽ các chương là ký ức cá nhân của Aviv về thời thơ ấu nhập viện vì chứng biếng ăn, cùng người bạn Hava – người không thoát khỏi căn bệnh và qua đời vì hậu quả lâu dài. 

Trong bức tranh phức tạp của những “nhãn bệnh” và cách chúng chi phối cuộc đời, Rachael Aviv không cố gắng đưa ra một đáp án cuối cùng. Thay vào đó, cô chọn cách đi cùng từng con người, lắng nghe câu chuyện mà họ kể về chính mình. Chính ở đó, ta mới thấy được, một chẩn đoán có thể trở thành chiếc phao cứu sinh, nhưng cũng có thể biến thành sợi dây neo giữ cuộc đời trong bóng tối. 

“Người lạ với chính ta” vì vậy không chỉ là tập hợp những ca bệnh, mà là cuốn sách về những kẻ vừa quen thuộc vừa xa lạ với chính mình. Và để hiểu được sức nặng ấy, ta cần bắt đầu từ nền tảng mà Aviv đặt ra, rồi theo bước chân cô đi qua từng nhân vật, từng câu chuyện được dệt nên giữa ranh giới mong manh của bệnh lý, văn hóa… 

Ta kể câu chuyện nào về nỗi đau?

Ngay từ những trang mở đầu, Rachel Aviv không đi tìm một “định nghĩa đúng” về bệnh tâm thần. Thay vào đó cô đặt ra câu hỏi: trong lúc đời sống nội tâm bị xáo trộn, rối loạn, ta đã học và buộc phải học để kể câu chuyện nào về chính mình? Cách đặt vấn đề ấy vừa giản dị vừa liều lĩnh. Bởi khi chẩn đoán trở thành một thứ ngôn ngữ thường nhật, nó cũng là một thể loại tự sự: ta mượn các nhãn tên của tâm lý học để gọi tên cảm xúc và hành vi, rồi từ đó sống tiếp đời mình như thể những nhãn dán ấy là căn cước cho chính mình. 

Aviv không “đập bỏ” khoa học, không sùng tín một hệ tư tưởng chữa lành nào; thay vào đó, cô làm công việc của một nhà báo bền bỉ: quan sát, lắng nghe, chấp nhận mâu thuẫn, và để cho các câu chuyện tự bộc lộ độ phức tạp lẫn mơ hồ của chúng. Aviv chọn cách tiếp cận rất “thủ công”: lật đọc nhật ký, thư từ, giấy tờ pháp lý, ghi chép của bác sĩ, và cả tiếng nói đứt đoạn của những người trong cuộc. Từ đó, bà nhiệt thành, nhưng không nóng vội, theo đuổi một chân lý rằng: không có “bản đồ lớn” nào ôm trọn địa hình tâm trí; chỉ có những con đường nhỏ do mỗi người tự lần mò tìm kiếm. 

Điểm tựa đạo đức cho toàn bộ cuốn sách là trải nghiệm rất riêng của Aviv: khi mới sáu tuổi, cô bị đưa vào điều trị nội trú vì rối loạn ăn uống. Ở trong viện, cô gặp những thiếu nữ lớn tuổi hơn, họ sống và định hình bản thân qua chẩn đoán: “tôi là người mắc chứng anorexia, tôi phải tiếp tục nhịn ăn, tôi không thể khác đi.” Trong khi đó, Aviv lại bước qua giai đoạn ấy mà không đồng hóa mình với cái nhãn bệnh. 

Cô không đóng đinh nhân vật vào chẩn đoán; cô đặt họ vào một không gian văn hóa, kinh tế, gia đình, tín ngưỡng, nơi mà mọi nhãn mác đều trở nên tạm bợ. Tinh thần ấy bao quát toàn bộ cấu trúc cuốn sách: mỗi chương là một chân dung, mỗi chân dung là một cách kể và mỗi cách kể lại là một thí nghiệm chân thực về giới hạn của chẩn đoán, của trị liệu, của lòng tin.

Biên giới của chẩn đoán: Khi “ý nghĩa” và “bằng chứng” không trùng nhau

Một trong những chương sách day dứt nhất là câu chuyện về Ray Osheroff - một bác sĩ tài giỏi, người đã từng là minh chứng cho cả sự cứu rỗi và sự thất bại của y khoa. Khi rơi vào trầm cảm, Ray nhập viện tại Chestnut Lodge - một bệnh viện danh tiếng, nơi liệu pháp phân tâm được tôn sùng. Suốt nhiều tháng, ông không được kê thuốc, chỉ được trò chuyện. Kết quả, bệnh tình tệ hơn. Ray rời viện, tìm đến một cơ sở thiên về dược lý, uống thuốc, rồi dần ổn. Sau đó, ông kiện Chestnut Lodge vì “không điều trị”. Vụ kiện này đã trở thành một cột mốc chấn động trong lịch sử tâm thần học Mỹ, đặt ra câu hỏi: phân tâm học đã bỏ mặc bệnh nhân, hay thuốc men mới thực sự là cứu cánh?

Aviv không “tố cáo” phân tâm học, cũng không tuyệt đối hóa thuốc men. Thay vào đó, bà cho thấy Ray vừa là nạn nhân, vừa là biểu tượng bị khai thác. Ông trở thành lá bài cho giới y khoa tranh luận, trong khi chính cuộc đời cá nhân ông thì vẫn nhiều đổ vỡ, vẫn không tìm thấy bình an.

Đặt cạnh Ray là Laura Delano - một phụ nữ trẻ đầy triển vọng, xuất thân giàu có, học Harvard. Ngay từ tuổi thiếu niên, Laura đã bị cuốn vào vòng xoáy chẩn đoán và kê đơn. Thuốc men trở thành một phần căn tính. Mỗi nhãn bệnh mới như một “lời giải thích” cho sự bất an của cô, nhưng đồng thời, chúng cũng khiến cô ngày càng mất đi khả năng tự nhận diện bản thân ngoài hồ sơ bệnh án. Khi Laura quyết định từ bỏ toàn bộ thuốc men, đó không chỉ là một quá trình y tế, mà còn là một hành trình tái sinh, đầy rủi ro và cô đơn.

Câu chuyện – bản sắc – quyền lực: Khi văn hóa và định kiến đi thẳng vào giường bệnh

Nếu câu chuyện của Ray là cuộc đối đầu giữa các trường phái y khoa: phân tâm học và thuốc men, thì những nhân vật khác mà Aviv chọn lại đưa ta đến những va chạm âm thầm hơn, giữa niềm tin tôn giáo và chẩn đoán y khoa, giữa nghèo đói và đặc quyền, giữa khát vọng tự chữa lành và rủi ro khi tự ý từ bỏ thuốc.

Naomi, một phụ nữ da màu ở Chicago, đã rơi vào cơn loạn thần hậu sản. Trong cơn tuyệt vọng, cô ôm hai đứa con sinh đôi nhảy xuống sông. Một bé tử vong. Naomi sống sót, nhưng tòa án không chấp nhận biện hộ tâm thần, báo chí biến cô thành quỷ dữ, nhà tù buộc cô uống thuốc. Trong hồ sơ, Naomi chỉ còn lại một danh tính: tội phạm. Nhưng Aviv kiên nhẫn chỉ ra những sự thật đau lòng khác: nghèo đói, phân biệt chủng tộc, khoảng trống chăm sóc cộng đồng, tất cả đã dồn Naomi đến bước đường cùng. 

Bapu - một người phụ nữ Ấn Độ tin rằng mình được thần Krishna chọn lựa. Bà sống trong thế giới tâm linh đầy những nghi lễ, lời cầu nguyện và niềm tin rằng mình có hôn phối thiêng liêng với đấng linh thiêng hơn là với người chồng ngoài đời.  Với y khoa, đó là tâm thần phân liệt. Với truyền thống và tôn giáo, đó có thể là một “ân phúc”. Aviv không chế giễu bất kỳ cách gọi nào. Bà để người đọc tự cảm nhận: bên dưới những ngôn ngữ cao xa ấy là nỗi cô độc của một người mẹ, cùng sự bất lực của người con khi phải lựa chọn giữa việc đưa mẹ đi chữa trị hay để bà sống trong thế giới tâm linh mà bà tin là thật.

Những câu chuyện ấy khi được đặt cạnh nhau có thể giúp ta nhìn thấy rất nhiều sự thật. Ta nhìn thấy tôn giáo có thể thành chỗ dựa lẫn lối thoát; luật pháp có thể bảo vệ lẫn trừng phạt mù quáng; y khoa có thể cứu rỗi lẫn khiến người ta lạc mất căn tính. 

Aviv không “định danh” ai là nạn nhân hay ai là thủ phạm thuần túy. Cô kiên nhẫn mở ra những điều kiện vật chất, những ngữ cảnh văn hóa, những định kiến hệ thống đang lặng lẽ đẩy từng nhân vật đến bờ vực. Ở đó, mọi câu chuyện chữa lành đều là những con đường không giống nhau: có lúc nó đi qua bệnh viện; có lúc phải băng qua nhà thờ, đền miếu; có lúc nằm ở một diễn đàn online; cũng có lúc chỉ là lời thừa nhận rằng: mình đang bế tắc, nhưng mình có quyền gọi tên bế tắc ấy theo ngôn ngữ của mình, miễn là cái tên ấy không tước đoạt đi sự chăm sóc cần được bảo đảm.

Aviv - Tác giả cuốn sách "Người lạ với chính ta"

Aviv và Hava: Câu chuyện soi chiếu chính mình

Điều khiến “Người lạ với chính ta” vượt lên khỏi một tập phóng sự thường thấy là Aviv không đứng ngoài lề câu chuyện. Bà đã mạnh dạn đi vào chính ký ức của mình.

Năm sáu tuổi, Aviv được chẩn đoán biếng ăn tâm thần. Ở một độ tuổi mà khó có thể nói cô bé đã ý thức được “chuẩn mực hình thể”, Aviv vẫn ngừng ăn, ngừng uống, cho đến khi nhập viện. Rồi, kỳ lạ thay, cô hồi phục chỉ trong vài tuần, khi hoàn cảnh thay đổi. Kinh nghiệm ấy khiến Aviv suốt đời tự hỏi: mình có thật sự “mang bệnh”, hay chỉ đang sống trong một câu chuyện tạm thời mà y khoa áp đặt?

Trong sách, Aviv cũng nhớ đến Hava - cô bạn cùng khoa năm xưa. Không giống Aviv, Hava không thể thoát ra. Căn bệnh gắn chặt vào đời cô, chặn lối mọi cơ hội trưởng thành. Khi viết lại về Hava, Aviv như đang viết về “phiên bản song song” của chính mình. Và đó là khoảnh khắc người đọc thấy ranh giới giữa “bình thường” và “bệnh lý” mong manh đến mức nào.

Ở phần này, cuốn sách chuyển từ phóng sự sang tự sự. Aviv không còn là nhà báo quan sát, mà trở thành người kể đang tự soi chiếu chính mình. Câu hỏi của bà cũng là câu hỏi của độc giả: ta đã bao lần tự cắt nghĩa nỗi khổ của mình bằng một câu chuyện cũ kỹ, lặp đi lặp lại, cho đến khi quên mất rằng ta có quyền kể lại câu chuyện của chính mình theo một cách khác.

Một cuốn sách để đọc chậm, sống chậm

Nếu nhìn tổng thể, có thể thấy bốn mạch tư tưởng chính nối dài suốt cuốn sách. Trước hết, đó là cách con người luôn cần một câu chuyện để tự hiểu và tồn tại, nhưng đôi khi chính câu chuyện ấy lại trở thành nhà tù giam hãm. Chẩn đoán, như Aviv cho thấy, có thể là một chiếc chìa khóa. Nó mở ra quyền được chăm sóc, được lắng nghe, được cộng đồng công nhận. Nhưng chìa khóa cũng có hai mặt: cùng lúc mở ra một cánh cửa, nó có thể khóa chặt những cánh cửa khác. Một khi đã trở thành “bệnh nhân tâm thần phân liệt” hay “người mẹ loạn thần”, ta có thể mất đi cơ hội được nhìn nhận như một người mẹ dịu dàng, một đứa con khao khát tình thương, hay một công dân đang phải vật lộn với bất công. 

Điều quan trọng mà Aviv nhấn mạnh là: bệnh tâm thần chưa bao giờ chỉ là hiện tượng cá nhân thuần túy. Nó luôn mang theo dấu vết của xã hội, của giai cấp, chủng tộc, giới tính, của luật pháp và cả tôn giáo. Những yếu tố ấy đi thẳng vào giường bệnh, quyết định cách mỗi người được nhìn nhận và chữa trị. Chính vì thế, để hiểu một con người, không thể chỉ đọc hồ sơ y khoa; ta phải đọc cả những câu chuyện mà xã hội, văn hóa, và chính họ kể về bản thân.

Và trên tất cả, câu hỏi lớn nhất của cuốn sách không chỉ là “chữa đúng hay sai”, mà là “kể đúng hay sai”. Ta kể câu chuyện về bệnh nhân ấy thế nào? Ta có dừng lại đủ lâu để nhìn thấy phần người trong họ, hay ta chỉ kể theo cách triệt tiêu họ để câu chuyện gọn gàng, vừa khít một kết luận? Aviv khước từ mọi sự gọn gàng. Bà chọn sự phức tạp, chọn những khoảng trắng chưa có lời giải. Đó là cách duy nhất để giữ lại phẩm giá cho nhân vật.

Chính vì vậy, “Người lạ với chính ta” không phải là một cuốn sách đưa ra công thức chữa lành. Nó không hứa hẹn “10 bước để thoát khỏi trầm cảm”, cũng không trao tay độc giả một phương pháp đơn giản. Thay vào đó, nó là một lời mời: hãy nhìn lại, hãy đi chậm hơn, hãy khiêm nhường hơn trong cách ta gán nhãn, trong cách ta lắng nghe và kể lại.

“Người lạ với chính ta” không phải một tập hồ sơ bệnh án về “người bệnh”, mà như một cuốn sách về con người - những con người vừa quen vừa lạ, không chỉ với thế giới, mà còn với chính bản thân mình.

 


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Trạm dừng sinh tử - Khi phẩm giá là thứ cuối cùng còn lại

Một ông lão vô gia cư hấp hối dưới gầm cầu. Không nhà, không giấy tờ, không người thân. Nhưng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, ông lại để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về phẩm giá, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của việc được nhìn nhận như một con người.
2

‘Để hiểu một người’ - Nghệ thuật thấu hiểu trong một thế giới ngày càng cô đơn

​​​​​​​Trong những lúc cô đơn, nhiều người từng tự hỏi: có ai thật sự hiểu mình không? “Để hiểu một người” của David Brooks bắt đầu từ chính câu hỏi ấy. Không phải là chuyện người khác biết ta làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, sống ở đâu, hay thường tỏ ra thế nào trước xã hội. Mà liệu có ai nhìn thấy phần sâu hơn trong ta: những nỗi sợ, mong muốn, tổn thương và cả những điều ta thường giấu đi?
3

Trạm dừng sinh tử - Nơi những câu chuyện đẹp đẽ nhất xảy ra khi người ta chuẩn bị nói lời tạm biệt

Mỗi người chúng ta có một hình dung rất mơ hồ về khoảnh khắc cuối đời và cái chết. Khi sắp lìa bỏ cõi đời, liệu ta có nhìn thấy một ánh sáng chói lòa? Ta có được một vị thần linh nào đó đến đón đi? Ta có đau khổ và nuối tiếc?
4

'Trạm dừng sinh tử' và những bí ẩn diệu kỳ

“Trạm dừng sinh tử” mang đến cho người đọc nhiều điều ngạc nhiên và đáng chiêm nghiệm về những người cận tử, những người làm công việc chăm sóc người bệnh giai đoạn cuối đời và những mối “nhân duyên” kỳ lạ giữa con người với con người trong cuộc đời này.
5

Trạm dừng sinh tử: Quan sát trung thực về những cuộc gặp gỡ trong giây phút cuối cùng

Có một câu hỏi mà hầu hết chúng ta đều né tránh suốt cả cuộc đời: điều gì xảy ra sau khi chúng ta chết?

Đối phó với căng thẳng – Bài học từ “Thuyết mặc kệ họ”

Deadline, mạng xã hội, kẹt xe… những điều nhỏ nhặt lại có thể “cướp” đi sự bình yên. Nhưng với “Thuyết mặc kệ họ”, bạn sẽ học cách buông bỏ những “rác thải cảm xúc” và giữ được năng lượng cho điều quan trọng nhất.

Biến ‘Sức mạnh của người thấu cảm’ thành món quà tuyệt vời trong cuộc sống

Theo Anita Moorjani, người thấu cảm là người có khả năng vượt trội trong một thế giới ngày càng khắc nghiệt. Nhưng khả năng vượt trội đó là gì, bạn phải sống như thế nào khi là người thấu cảm? Hãy tìm sự chia sẻ trong “Sức mạnh của người thấu cảm”.

Thuyết Mặc kệ họ - Liệu có phải là chìa khóa đến bình yên tuyệt đối trong thế giới đầy áp lực?

Mỗi ngày mạng xã hội không ngừng "nạp" vào tâm trí bạn những hình ảnh về sự hoàn hảo, thành công, và hạnh phúc. Để rồi bạn thường xuyên bị cuốn vào một vòng xoáy so sánh, lo âu và áp lực phải đáp ứng những kỳ vọng từ bên ngoài...

X6 Điệp viên hoàn hảo - Tình yêu và giấc mơ của một nhà báo, tình báo huyền thoại

“X6 Điệp viên hoàn hảo”- thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn - có lẽ không quá xa lạ trong sự hiểu biết của nhiều người. Nhưng chắc rằng, chưa ai có thể hiểu được tận cùng con người và cuộc đời hoạt động tình báo huyền thoại của ông.

X6 Điệp viên hoàn hảo – Giải mã những bí ẩn về người hùng thầm lặng Phạm Xuân Ẩn

Trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam, có những câu chuyện, những con người mãi mãi trở thành huyền thoại, định hình nên bản sắc và tinh thần của dân tộc. Một trong số đó là Phạm Xuân Ẩn, điệp viên hoàn hảo mang mật danh X6.

Chân trần Chí thép – Khi sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí tối tân

Có những cuốn sách không chỉ để đọc, mà còn để sống cùng tinh thần mà nó khơi gợi. Chân Trần, Chí Thép của James G. Zumwalt chính là một tác phẩm như vậy.

Linh ứng - Khi những linh hồn còn vương trần gian

Linh Ứng không chỉ là một tác phẩm văn chương thông thường, cuốn sách này là câu chuyện thật – hành trình đi tìm hài cốt liệt sĩ Nguyễn Minh Khôi, người anh trai yêu quý của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn, đã hy sinh trong khói lửa chiến tranh...

Phạm Xuân Ẩn - 'Một người Việt trầm lặng' đã góp phần tạo nên tự do dân tộc

Thế giới thường biết đến Phạm Xuân Ẩn như một “Điệp viên hoàn hảo” - một người sống cuộc đời hai mặt phi thường, nhưng nếu nhìn lại toàn cảnh đời ông, cả trong chiến tranh lẫn hòa bình, ta chỉ thấy nó gói gọn trong hai chữ: trầm lặng.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Không khóc giữa nhân gian: Gặp lại chính mình trong vô lượng khổ đau

Từ sách - Phim - TĐ - 13/07/2026 08:00
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.

Một dòng mã

Blog GS John VU - GS John Vu - 12/07/2026 10:00
Khi tôi là sinh viên khoa học máy tính, tôi chưa bao giờ học về Quản lí cấu hình phần mềm Software Configuration Management (SCM).

10 câu trích dẫn giúp bạn khi lạc lối

Suy ngẫm - Trinh Quang - 12/07/2026 09:00
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Không khóc giữa nhân gian - Làm sao để hết khổ?

Từ sách - Phim - FN - 12/07/2026 08:00
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?

Cách đo và độ đo

Blog GS John VU - GS John Vu - 11/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email người gửi viết: “Cái gì là khác biệt giữa cách đo và độ đo và có bao nhiêu cách đo hay độ đo phần mềm?”

Không thích ai đó, cách khéo léo để xử lý việc này là thông qua "Phương pháp Sedona"

Suy ngẫm - PV - 11/07/2026 10:00
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.

Mẹ tỷ phú Elon Musk chỉ cách nuôi dạy con thành tài: điều tuyệt đối không nên làm

Phong cách sống - Hân Ly - 11/07/2026 09:00
Mẹ của người giàu nhất thế giới cho rằng việc nuôi dạy con không nằm ở sự áp đặt, mà ở điều này cực kỳ quan trọng và cần thiết.

Sắp phát hành: Hồi ký của hy vọng

Tủ sách - PV - 11/07/2026 08:00
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.

Bạn không cần thêm thành tựu đâu, điều bạn cần là nghỉ ngơi

Suy ngẫm - TĐ - 10/07/2026 11:00
 Có những người dành cả tuổi trẻ để thoát khỏi nghèo khó, nhưng rồi khi đã bước ra khỏi nó, họ lại không biết làm thế nào để dừng việc “sống sót”.

Thành công ở đại học

Blog GS John VU - GS John Vu - 10/07/2026 10:00
Thành công nghĩa là đạt tới mục đích của bạn, dù chúng là bất kì cái gì.

Cuộc sống bình dị thích mặc đồ cũ, ăn cơm bụi của 'tượng đài điện ảnh' Châu Nhuận Phát

Phong cách sống - Ngọc Thanh - 10/07/2026 09:00
Dù nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, tài tử Châu Nhuận Phát vẫn giữ lối sống giản dị đến mức khó tin.

‘Không khóc giữa nhân gian’ - Học cách bình yên đi qua nỗi buồn

Từ sách - Phim - FN - 10/07/2026 08:00
​​​​​​​Chúng ta lầm tưởng rằng sở hữu càng nhiều thì càng hạnh phúc, nhưng đâu ngờ càng nắm chặt, càng mong cầu thì khổ lụy càng chất chồng.

Cách đo

Blog GS John VU - 09/07/2026 11:00
Tôi nhận được một email từ một sinh viên: “Tại sao chúng ta phải đo công việc của mình? Đo là khó và phí thời gian vì nó không cung cấp cho tôi giá trị. Nếu chúng ta có lỗi, chúng ta có thể sửa chúng về sau bất kể chúng có bao nhiêu. Tôi không biết tại sao chúng ta cần đo?”

Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người

Suy ngẫm - PV - 09/07/2026 10:00
Bạn không cần phải hòa hợp với tất cả mọi người, và thậm chí bạn cũng không cần phải chú ý đến hầu hết mọi người.

Khương Bình, người từng được ca ngợi là "thiên tài toán học" và điều đáng để suy ngẫm

Phong cách sống - PV - 09/07/2026 09:00
Không có tin vui nhận giải, cũng chẳng có tranh cãi mới, chỉ một đoạn video ghi lại cảnh doanh nghiệp địa phương đến tận nhà thăm hỏi đã một lần nữa kéo cô gái từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió dư luận này quay trở lại trong tầm mắt của công chúng.
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS