Đã hai mùa Vu Lan con cài hoa hồng nhạt

16/08/2019 13:14
Đã hai mùa Vu Lan con cài hoa hồng nhạt

Ngay từ lúc còn rất bé, mình đã được má dắt đi chùa mỗi dịp rằm lớn. Bước chân của một đứa trẻ con đến chùa đôi khi vui vì thấy những ông Phật, bà Phật mặt mũi hiền từ, thấy không khí trang nghiêm nhưng gần gũi nơi chánh điện rộng lớn. Và thấy thích cả mùi hương trầm cứ thoang thoảng trong gió.

Mình cũng từng hỏi má khi có lần đi lên chùa mùa Vu Lan, tại sao người ta lại cài hoa hồng đỏ, hồng nhạt và cả hoa hồng trắng lên ngực áo của người khác. Để rồi khi nghe kể hoa hồng đỏ là tượng trưng cho người còn cha mẹ trong đời, hoa hồng nhạt là mất cha hoặc mẹ và hoa hồng trắng là mồ côi cả cha mẹ. Lúc đó, thật sự mình nghĩ, mình chỉ thích hoa hồng đỏ và chắc sẽ cài hoài hoa hồng đỏ mà thôi.

Những năm tháng đi học và lập nghiệp ở Sài Gòn, mỗi mùa Vu Lan mình đều cố gắng đi chùa để được tự tay mình cài lên ngực áo đóa hồng đỏ rực. Xa nhà nên mỗi năm đôi khi chỉ có vài ngày hè để về, hoặc có lúc mỗi năm chỉ về Tết một lần sum họp gia đình.

Với những đứa con sống xa quê, số lần được ngồi ăn cùng cha mẹ chỉ tính được trên đầu ngón tay. Cuộc đời mình, cũng được tính theo cách đó. Cuộc mưu sinh đã có rất nhiều ngày cuốn mình trôi theo nó như một dòng chảy không cách nào ngừng lại được. Cho đến cách đây hai năm, khi mùa Vu Lan đầu tiên trong đời mình cài lên ngực đóa hồng nhạt mà không thể khác, mình đã ứa nước mắt!

Những đứa con như mình luôn có những dự định cho tương lai của mình, nhưng chẳng mấy khi có dự định cho cha mẹ. Nghĩ mình cần nhiều vật chất hơn để đảm bảo đời sống cá nhân, nhưng không có mấy phút giây nghĩ cho cha mẹ đang cần sự quan tâm của mình để yên tâm vui sống.

Báo hiếu cho cha mẹ đâu chỉ là một một bữa ăn ngon, một món quà xịn, một chuyến đi chơi xa… mà nhiều lúc chỉ cần ngồi ăn với nhau những bữa cơm chậm rãi, kể cho cha mẹ nghe những buồn vui khó nhọc, gọi những cuộc điện thoại chỉ để hỏi cha mẹ cái lưng có còn đau nhức lúc hay tin gió mùa về!

Biến cố mất ba của 2 năm về trước đã giúp mình nhận ra, với người già mỗi ngày là một khoảnh khắc sống mà không thể đoán định được. Nên mỗi lần trở về nhà hay mỗi dịp má vào Sài Gòn chơi, bao giờ lúc rời đi, mình cũng ôm má một cái. Một cái ôm mà mình tin nhiều vào sự bình an được chia sẻ với nhau giữa con cái và cha mẹ.

Thật lâu rồi mình không viết một bài thơ nào đó về cha mẹ, nhưng mùa Vu Lan năm nay, mình nghĩ mình cần viết điều gì đó, như một cách để chia sẻ cảm xúc của một người con từng mất đi một người sinh thành ra mình. Chỉ hy vọng, chúng ta có cơ hội được hiểu hơn giây phút hiện tại bên cạnh cha mẹ có ý nghĩa như thế nào, đừng đợi đến ngày sau.

Ngày con cài hoa trên ngực áo
Nghe nhói lòng cả một nhịp yêu thương
Lúc gió mưa còn bận chuyện phố phường
Hay bàn chân còn mải mê phù phiếm
Con đã quên mẹ cha cần con đến…

Nguyễn Phong Việt


Gửi bình luận
(0) Bình luận
1

Thần đồng 15 tuổi đỗ đại học, trở thành thiên tài thi ca nhưng cuộc đời khép lại ở tuổi 25

Cuộc đời của một trong những nhà thơ tài hoa nhưng đoản mệnh nhất Trung Quốc hiện đại vẫn còn để lại nhiều suy ngẫm cho đến tận ngày nay.
2

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung miễn tác quyền trong 7 trường hợp, người sử dụng không cần xin phép

Nhạc sĩ cho biết sẵn sàng cho phép sử dụng và miễn tác quyền đối với nhiều hoạt động giáo dục, cộng đồng, tôn giáo hay mục đích cá nhân không tạo ra doanh thu. Thậm chí, với những trường hợp nằm trong danh sách này, mọi người không cần mất công nhắn tin xin phép anh trước khi sử dụng các ca khúc.

Phụ nữ đừng vội kết hôn vì những lý do này

Kết hôn là một quyết định thiêng liêng, chính vì vậy bạn không nên vội vã hoặc quá nông nổi khi đưa ra quyết định. Bởi một khi chưa sẵn sàng, chưa từng trải, vì lý do này lý do nọ thì cuộc hôn nhân ấy sớm muộn cũng dẫn nhau ra tòa...

Nhặt được chiếc ví da, cô bé mồ côi nhận được bản di chúc đáng kinh ngạc

Đó là một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, khi cô bé nhặt được chiếc ví da chứa 100.000 USD và một thông tin vô cùng cơ mật bên trong.

Mỗi trái tim người mẹ là một kỳ quan, nhưng có một 'cực phẩm' mang tên mẹ Bình An

Mang thai 4 tháng mẹ nhận tin sét đánh ung thư giai đoạn cuối, kiên quyết giữ con, bất chấp nguy hiểm mạng sống. Sau đó là chuỗi hành trình "ngủ ngồi, ôm chậu" chờ ngày sinh con, làm nên kỳ tích thì chỉ có thể là mẹ Liên, mẹ của bé Bình An thôi!

Đi muôn dặm đường mới thấy nhà là nơi đáng sống nhất, gặp muôn người cũng không ai tốt bằng cha mẹ

Khi 30 tuổi tôi mới nhận ra, có cả thế giới rộng lớn ngoài kia chào đón, còn ba mẹ đang già đi, con cái chính là cả thế giới. Bởi vậy, dù bận thế nào cũng đừng quên về nhà với ba mẹ, dù có cảm thấy ba mẹ lạc hậu quê mùa cỡ nào cũng đừng quên đó là những người yêu thương mình nhất.

Những thằng già nhớ mẹ

Mà có thằng con nào, dù có làm tới cái ông gì vĩ đại đến đâu lại trưởng thành dưới con mắt của mẹ mình đâu nhỉ? Có thằng 6 bó rồi, xách xe ra khỏi nhà, vẫn bị gọi lại: Lại quên mang nón bảo hiểm".

Bố sắp chết để lại tài sản trị giá 1 đồng cho con gái "rượu", còn bất động sản cho bà giúp việc

Tình cảm gia đình là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng. Ấy thế nhưng không phải ai cũng biết trân trọng nó...

Bài 3: Người đàn ông mù có hàng triệu người hâm mộ nhờ ngón đàn điêu luyện

Gần 15 năm khổ luyện đàn trong bóng tối, ông Lê Thanh Điền (51 tuổi) không nghĩ rằng có ngày mình trở nên nổi tiếng khắp cả nước nhờ khả năng đánh đàn. Tiếng đàn cũng đã giúp ông yêu đời, lạc quan hơn trong cuộc sống.

Chuyện của mẹ Thóc

Nguyễn Quỳnh Hương là một nhà báo nữ sắc sảo, nhưng cộng đồng mạng lại biết đến chị như một hot mom và những câu chuyện thú vị về Thóc, một cô bé thông minh và giàu trí tưởng tượng được chị thường xuyên chia sẻ...
HẠT GIỐNG TÂM HỒN
2019 Bản quyền thuộc về hatgiongtamhon.com.vn. Phát triển bởi ONECMS