Nữ diễn viên Kiều Chinh (phải) nhận giải từ Ban Tổ chức LHP AWFF - Ảnh: Chụp màn hình
Ngày 15.3 (theo giờ Mỹ), nữ diễn viên Kiều Chinh - một biểu tượng của điện ảnh Sài Gòn trước năm 1975 được vinh danh với giải thưởng Thành tựu trọn đời - Báo Tuyết (Snow Leopard tại Liên hoan phim quốc tế châu Á - Asian World Film Festival (AWFF)).
Giải thưởng được tổ chức và điều hành bởi Aitysh USA - một tổ chức phi lợi nhuận từ thiện quốc tế.
Nữ diễn viên Kiều Chinh phát biểu tại lễ trao giải - Ảnh: Chụp màn hình
Do tình hình dịch bệnh COVID-19 nên lễ trao giải đã diễn ra với hình thức trực tuyến, nhiều người dự lễ qua truyền hình. Có mặt trực tiếp tại buổi lễ, nữ diễn viên Kiều Chinh nhận giải và phát biểu rằng bà cảm thấy rất vinh dự khi được nhận giải thưởng danh giá này.
Nữ diễn viên Kiều Chinh và giải thưởng - Ảnh: FB Kieu Chinh
Trong phát biểu tại buổi lễ, diễn viên Kiều Chinh nói: “Tôi vinh dự và khiêm tốn khi nhận được giải thưởng danh giá này”.
Xem video lễ trao giải:
Liên hoan phim thế giới châu Á (AWFF) mang đến Los Angeles một số phim thuộc những tác phẩm hay nhất của châu Á để thu hút sự công nhận về tài năng của nghệ sĩ châu Á và tăng cường mối quan hệ giữa ngành công nghiệp điện ảnh châu Á với Hollywood.
Giải thưởng Thành tựu trọn đời - Báo tuyết (Snow Leopard) của chúng tôi luôn nghiêng về nhân cách đằng sau tài năng. Kiều Chinh đại diện cho cả hai yếu tố đó. Tài năng và nhân cách của bà làm “tan nát” màn ảnh! Các phim tranh giải năm nay, như hằng năm, phản ánh sự sống động của điện ảnh châu Á, là tinh thần thực sự những gì chúng ta đang hướng tới: rộng mở cánh cửa đến với điện ảnh thế giới của châu Á.Georges N.Chamchoum - Giám đốc điều hành AWFF
Nữ diễn viên Kiều Chinh sinh năm 1937 tại Hà Nội, di cư vào Nam năm 1954, hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh và sau đó trở thành ngôi sao của điện ảnh miền Nam trước năm 1975. Bà cũng tham gia đóng phim cho Hollywood và một số phim của các nước châu Á như Thái Lan, Ấn Độ, Singapore.
Kiều Chinh nổi tiếng sau khi đóng vai chính trong bộ phim Hồi chuông Thiên Mụ (1957). Sau đó tên tuổi của bà được khẳng định trong loạt phim tiếp theo như Mưa rừng, Chuyện năm Dần, Người tình không chân dung, Bão tình, Chiếc bóng bên đường… Trong thập niên 1960, bà cũng xuất hiện trong các bộ phim của Mỹ như A Yank in Vietnam (1964) và Operation C.I.A. (1965).
Sau năm 1975 bà định cư cùng gia đình tại Mỹ và tiếp tục hoạt động điện ảnh. Kiều Chinh tham gia các bộ phim truyền hình và phim truyện như The Children of An Lac (1980), The Letter (1982), The Girl Who Spelled Freedom (1986), như Hamburger Hill (1987), Gleaming the Cube (1988), The Joy Luck Club (1993), Catfish in Black Bean Sauce (1999), What's Cooking (2000), Face (2002), Returning Lyly (2002)...
Năm 1996, Viện Khoa học và Nghệ thuật truyền hình Mỹ (Academy of Television Arts and Sciences) đã trao giải Emmy cho phim tài liệu Kieu Chinh: A Journey Home của đạo diễn Patrick Perez/KTTV. Năm 2003, tại Đại hội Điện ảnh Việt Nam quốc tế (Vietnamese International Film Festival), Kiều Chinh được trao giải thưởng Thành tựu suốt đời (Lifetime Achievement Award). Cũng trong năm 2003, tại Liên hoan phim phụ nữ (Women's Film Festival) ở Torino (Ý), Kiều Chinh được trao giải Diễn xuất đặc biệt (Special Acting Award).
Sau khi trở thành công dân Mỹ, Kiều Chinh từng về Việt Nam 2 lần. Năm 1995, bà về nước thăm anh trai và gặp gỡ hai nghệ sĩ đồng nghiệp là Kim Cương và Thẩm Thúy Hằng. Năm 2016, bà về lần thứ 2 dự lễ cắt băng khánh thành ngôi trường thứ 50 của Quỹ từ thiện Vietnam Children's Fund - Quỹ trẻ em Việt Nam do Kiều Chinh và nhà báo Terry Anderson sáng lập.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Hạt giống tâm hồn.
Trước cảnh tượng chen chúc, ùn tắc của các du khách trước cổng chùa Tam Chúc hôm 14.3 vừa qua, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ra công văn chấn chỉnh.
Số tiền này, em chịu trách nhiệm đứng ra kêu gọi cho chị nên em buộc phải làm vậy. Chứ thực sự cầm cả đống tiền thế này em cũng mệt lắm", NSƯT Trịnh Kim Chi nói.
Một khách sạn tự nhận là “khách sạn gấu Bắc Cực đầu tiên trên thế giới" vừa mới khai trương ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc đã bị chỉ trích thậm tệ vì xây chuồng gấu Bắc Cực.
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.
Phần lớn những người quản lí dự án được đào tạo để hội tụ vào lịch biểu nhưng theo kinh nghiệm của tôi, có lẽ điều quan trọng nhất là về đặt ưu tiên dự án.
Một bữa cơm gia đình giản dị của Jensen Huang - CEO Nvidia và là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới - đang khiến nhiều người suy ngẫm về giá trị của gia đình giữa cuộc sống hiện đại.
"Không khóc giữa Nhân gian" không phải là một quyển sách chữa lành, mà là lời nhắn nhủ chánh niệm rằng chúng ta đừng sợ nỗi buồn. Nỗi buồn không đáng sợ, cái đáng sợ là hiểu sai và có thái độ chưa đúng với nỗi buồn mình đang trải qua.
Một khi đã đánh mất điều gì đó, bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được. Có những việc, nếu bạn không làm ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ làm lại được nữa.
Đau khổ vốn không trừ một ai, và nó có trăm hình vạn trạng: một sự mất mát, cảm giác cô độc giữa đám đông, hay đơn giản là nỗi thất vọng khi không đạt được thứ mà mình mong chờ. Vậy phải làm sao để ta hết khổ? Đau khổ có thực sự đáng sợ như người ta vẫn nghĩ? Hay chúng ta vẫn có thể nhìn đau khổ dưới một góc độ bao dung hơn?
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp những người mình không thích: đó có thể là một đồng nghiệp luôn nhắm vào bạn ở nơi làm việc, một người quen giả tạo và hay buôn chuyện, hoặc một người lạ có giá trị sống trái ngược với bạn và bạn không thể hòa hợp.
Hồi ký của hy vọng (Saving Five: A Memoir of Hope) thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế không chỉ bởi câu chuyện có thật của Amanda Ngọc Nguyễn, mà còn bởi cách cô kể lại cuộc đời mình vượt ra ngoài khuôn mẫu của một hồi ký về sang chấn.