Món quà cho ông già Noel

10/12/2018 08:00
Món quà cho ông già Noel

Câu chuyện xảy ra đã hơn năm năm nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ như in món quà mà một cô bé đã tặng tôi mùa đông năm ấy một mùa Giáng sinh lạnh lẽo nhưng ấm áp tình người.

Tháng mười hai, tiết trời miền Bắc cứ rả rích mưa phùn, kèm theo cái lạnh như cứa vào da thịt. Khoảng không gian chật hẹp của căn gác nhỏ không làm dịu được nỗi buồn và cảm giác nhớ nhà. Noel này, cả lớp tôi lại lên kế hoạch đi chơi nhưng mẹ vẫn chưa gửi tiền. Chắc mùa này quê tôi lại bão lụt liên miên nên gia đình không thu hoạch được gì. Chỉ hi vọng công việc làm thêm sẽ giúp tôi kiếm được ít tiền chi dùng.

Sáng qua, mấy đứa cùng xóm trọ mách nhau chuyện làm thêm cho các tổ chức từ thiện, rồi cũng có vài đứa rủ nhau đi đăng ký, trong đó có cả tôi.

Công việc không nặng lắm nhưng khá mất thời gian bởi tôi và Hải phải vào vai hai ông già Noel. Chúng tôi sẽ xuất phát từ nhà lúc sáu giờ tối, và về cũng phải sau nửa khuya. Có hôm điểm đến của chúng tôi là trung tâm bảo trợ trẻ em nghèo, có hôm lại ở hội người tàn tật và cũng có lúc sẽ ghé qua các trại mồ côi.

Vào những ngày cận kề Giáng sinh, chúng tôi càng phải đi nhiều. Hôm đó, chúng tôi đứng ở cổng trường tiểu học vùng ven ngoại thành. Trời ngả về chiều, các lớp học đã tan hết, nhưng có một cô bé vẫn chưa về. Em nhìn tôi chằm chằm nhưng vẫn không dám tiến lại gần.

Tôi tiến lại gần em, hỏi nhỏ: “Cháu có chuyện gì muốn nói với ông à?”.

Cô bé mỉm cười, đôi mắt đong đầy niềm vui: “Ông già Noel ơi, có phải đứa trẻ nào học giỏi mới được nhận quà? Sáng nay cháu bị điểm kém môn toán, cháu sợ không có quà!”.

Tôi cười nhẹ: “Không đâu, nếu cháu quyết tâm học hành thật chăm chỉ thì thể nào cũng có quà! Hãy nhớ rằng những trẻ ngoan sẽ làm ông vui nhiều hơn!”.

Cô bé ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn cả Hải: “Vậy là cháu đã làm hai ông buồn rồi à? Cháu không thấy ông cười như hình ông già Noel trên sách”.

Tôi chợt giật mình. Hình như trong suốt buổi chiều hôm ấy, vì quá mệt nhọc mà chúng tôi quên mất việc nở nụ cười với nhiều đứa trẻ, trong đó có cô bé.

“Thôi, cháu cười lên nào. Ông không buồn cháu đâu, nhưng cháu phải cố gắng hơn nhé!”.

Cô bé mỉm cười, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước: “Khi đi phát quà cho trẻ em, hai ông có nhận được quà của ai không?”.

Hải bước tới cầm lấy bàn tay của cô bé: “Không, hai ông chỉ đem quà và giúp các cháu thực hiện ước mơ thôi. Là ông già Noel rồi thì cần gì nữa!”.

Thật bất ngờ, cô bé choàng tay ôm lấy cổ Hải: “Cháu tặng hai ông nhé”, rồi hôn nhẹ nhàng lên má của cậu ấy. Đến lượt tôi cũng nhận được một món quà tương tự. Hai đứa chúng tôi ngẩn người, nhưng vẫn không quên nở nụ cười với cô bé trước khi em đi mất.

Một cảm giác ấm áp lan tỏa trên má tôi, rồi lan vào tâm hồn tôi. Một chút vị ngọt ngào xen lẫn niềm thích thú. Tôi chợt nhận ra đã từ rất lâu, tôi chưa ước cho bản thân một món quà nào đó. Tuổi thơ của tôi đã qua, và câu chuyện về ông già Noel dường như đã chìm vào quá khứ từ lâu lắm rồi. Thì ra không phải cứ mặc bộ trang phục đỏ trắng, phát quà cho trẻ em là mình đã trong vai ông già Noel.

Ông già Noel chỉ hiện hữu thật sự khi chúng ta thấu hiểu được tâm hồn của nhau. Sự chia sẻ tình người không chỉ là những hộp quà phát vội, mà còn là những cái nắm tay, những nụ hôn hồn nhiên và giàu ý nghĩa.

Cảm ơn cô bé dễ thương đã cho những “ông già Noel” làm thuê như chúng tôi một kỷ niệm thú vị trong mùa Giáng sinh.

Trích Đêm Giáng sinh kỳ diệu


Gửi bình luận
(0) Bình luận