Bạn đang nghịch gì với đời mình Kỳ 2: Tại sao tình dục và hôn nhân lại trở thành vấn đề?

25/11/2018 08:00
Bạn đang nghịch gì với đời mình Kỳ 2: Tại sao tình dục và hôn nhân lại trở thành vấn đề?

Chúng ta ngụ ý gì khi nói đến tình dục? Đó là một hành động thể xác thuần túy hay là những ý nghĩ kích thích, lôi cuốn chúng ta hành động? Tình dục thuộc về tâm trí và theo lẽ đương nhiên nó phải tìm kiếm sự đáp ứng để không bị thất vọng.

Sự hài lòng không đồng nghĩa với tình yêu

“Ông đã nói về mối quan hệ dựa trên nền tảng lợi dụng nhau để được thỏa mãn riêng mình, và ông cũng thường lưu ý đến trạng thái được gọi là tình yêu. Vậy tình yêu có nghĩa là gì?”

 Chúng ta biết mối quan hệ của chúng ta thật sự là gì: một quá trình tận dụng nhau và làm hài lòng nhau được khoác lên lớp áo gọi là tình yêu; trong đó có sự chăm sóc và che chở cho người được tận dụng. Chúng ta bảo vệ biên giới quốc gia của mình, những quyển sách của mình, tài sản của mình; tương tự như thế, chúng ta cũng cẩn thận giữ gìn vợ hoặc chồng của mình, gia đình của mình, xã hội của mình, bởi nếu không có những điều đó chúng ta sẽ trở nên cô đơn, lạc lõng.

Không có con cái, cha mẹ cảm thấy cô đơn; điều chúng ta không có, con cái sẽ thay ta đạt được, vì thế con cái trở thành phương tiện cho tính tự phụ hão huyền của chúng ta. Chúng ta nhận thức được về mối quan hệ của nhu cầu và sự tận dụng. Chúng ta cần người đưa thư và anh ta cũng cần chúng ta, thế nhưng chúng ta đâu có bảo rằng ta yêu người đưa thư.

Mặt khác, chúng ta nói ta yêu người bạn đời và con cái mình, mặc dù chúng ta tận dụng họ để đáp ứng cho thỏa mãn cá nhân và cũng sẵn sàng hy sinh họ cho niềm tự hào phù phiếm của mình. Chúng ta biết rất rõ tiến trình này, và hiển nhiên nó không thể là tình yêu. Tình yêu mà để ta tận dụng, khai thác, rồi sau đó hối lỗi thì không thể là tình yêu, tình yêu không bao giờ xuất phát từ tâm trí.

Bây giờ, hãy thử khám phá xem tình yêu là gì và thật sự trải nghiệm trạng thái ấy. Khi bạn tận dụng tôi như một bậc thầy tâm linh và tôi tận dụng bạn như một môn đệ, đây chính là sự khai thác lẫn nhau. Tương tự, việc bạn tận dụng vợ con bạn để trục lợi cho bản thân cũng là một sự khai thác, khi đó chắc chắn không tồn tại tình yêu.

Sự tận dụng song hành cùng sự chiếm hữu, nuôi dưỡng nỗi sợ hãi và đưa đường dẫn lối cho sự đố kỵ, ghen tuông, hoài nghi. Khi tận dụng thì bạn không yêu thương, tình yêu không thuộc về tâm trí nên nghĩ hoài về một người không có nghĩa là ta yêu người đó.

Bạn có lẽ chỉ nghĩ về một người khi họ đã khuất dạng, đã qua đời, đã rời bỏ bạn hoặc không chịu trao cho bạn thứ bạn muốn. Sự thiếu thốn bên trong bạn đã tạo nên quá trình này của tâm trí. Khi ai đó kề bên, bạn không nghĩ gì về anh ta vì việc đó thật là phiền nhiễu, thế nên bạn mặc định là anh ta luôn ở đó.

Thói quen là một cách thức để quên lãng và để được yên ổn ở một nơi mà bạn không thể bị làm phiền. Sự tận dụng dẫn bạn đến một trạng thái miễn nhiễm với mọi thương tổn, và đó chắc chắn không phải tình yêu.

Hành vi tận dụng cũng là một tiến trình suy nghĩ giúp lấp đầy sự thiếu thốn bên trong, dù theo hướng tích cực hay tiêu cực. Nếu không được thỏa mãn thì chúng ta sẽ ra sao? Bản năng của tâm trí là tìm kiếm sự thỏa mãn. Tình dục là một cảm giác được tạo ra và mường tượng bởi tâm trí, sau đó tâm trí quyết định hành động hoặc không hành động.

Cảm giác cũng là một quá trình suy nghĩ và không đồng nghĩa với tình yêu. Khi tâm trí chi phối ta thì quá trình suy nghĩ trở nên hệ trọng, khi đó ta không yêu thương. Chỉ khi nào làn khói của sự tận dụng, suy nghĩ, tưởng tượng, nắm giữ, bao bọc, từ chối tan đi thì ngọn lửa của tình yêu đích thực mới bùng lên trong ta. Đôi lúc chúng ta sẽ được ngọn lửa ấy sưởi ấm, một cách mãnh liệt và trọn vẹn, nhưng thường thì làn khói sẽ sớm trở lại thôi.

Đừng cố sống độc thân

Những người cố gắng ép mình vào đời sống độc thân để được chạm đến Thượng đế cũng là những người không trinh bạch. Họ đang tìm kiếm một kết quả và đang muốn giành được một điều gì đó, thê nên họ đánh đổi tình dục vì một lợi ích, kết cuộc là trong lòng họ cũng đầy sợ hãi. Trái tim họ không chứa đựng tình yêu; nếu tâm trí và trái tim bị đè nặng bởi nỗi sợ và bị cuốn theo những lối mòn thói quen, cảm xúc thì tấm lòng ta không rộng lượng và đầy trắc ẩn, thế nên ta không sao có được một tình yêu trong trắng, minh bạch.

Tại sao tình dục và hôn nhân lại trở thành vấn đề?

Làm thế nào để khéo léo đáp ứng nhu cầu tình dục mà không biến nó thành vấn đề?

Chúng ta ngụ ý gì khi nói đến tình dục? Đó là một hành động thể xác thuần túy hay là những ý nghĩ kích thích, lôi cuốn chúng ta hành động? Tình dục thuộc về tâm trí và theo lẽ đương nhiên nó phải tìm kiếm sự đáp ứng để không bị thất vọng.

Tại sao tình dục lại trở thành một vấn đề trong cuộc sống của hầu hết chúng ta? Có lẽ bạn chưa từng tự hỏi như vậy; hãy cùng nhau tìm hiểu về nó mà không áp đặt, lo lắng, sợ hãi hay phán xét.

Tình dục là một vấn đề vì trong hành động đó vắng bóng cái tôi; trong khoảnh khắc sự ý thức về bản thân tạm thời biến mất, chúng ta hạnh phúc hoàn toàn với sự hợp nhất, giao hòa trọn vẹn, không mảy may bận tâm về quá khứ hay tương lai. Theo một cách tự nhiên, chúng ta mong muốn cảm giác hạnh phúc ấy được tái hiện, rồi dần dần việc đó trở nên hoàn toàn quan trọng đối với chúng ta; vì đó là thứ trao cho ta niềm vui thuần khiết và khoảnh khắc quên mình hoàn toàn.

Ở bất cứ nơi nào khác, chúng ta đều mắc kẹt trong trạng thái xung đột là vì ở tất cả các cấp độ hiện sinh khác nhau, cái tôi cũng như ý thức về bản thân đều phát triển mạnh mẽ dù là trên phương diện kinh tế, xã hội hay tôn giáo; đó chính là sự xung đột. Vì ý thức về bản thân đến từ sự xung đột nên trong mọi mối tương quan giữa chúng ta với tài sản, con người và các ý tưởng đều ẩn chứa sự xung đột, tranh đấu, nỗi đau đớn, khốn khổ.

Chỉ riêng trong tình dục ta mới chứng kiến tất cả những điều đó tan biến. Chỉ riêng trong tình dục ta cảm thấy hạnh phúc trong khi mọi điều khác dẫn ta đến nỗi khổ, sự rối loạn, xung khắc, hỗn độn, đối kháng, chiến tranh, hủy hoại. Thế thì tình dục nghiễm nhiên trở nên giàu ý nghĩa và hoàn toàn thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.

Vậy vấn đề không nằm ở tình dục mà là ở cái tôi...  

Thưa các bạn, cái tôi vốn không phải là một thực thể khách quan, nó không thể được nghiên cứu dưới kính hiển vi, cũng không thể được truyền đạt qua sách vở hoặc tài liệu dù cho nguồn thông tin đó có sức ảnh hưởng đến đâu. Chúng ta chỉ có thể hiểu được nó trong mối tương quan giữa ta với tài sản, ý tưởng, với vợ con hay người hàng xóm; nếu không giải quyết xung đột cơ bản đó mà chỉ đơn thuần duy trì sự giải thoát thông qua tình dục, rõ ràng ta đã đặt mình vào thế mất quân bình.

Chúng ta hiện đang cư xử y như vậy, đời sống ta thiếu cân bằng vì chúng ta đã biến tình dục thành một con đường thoát thân; và cái xã hội văn minh hiện đại này cũng hết mực ủng hộ điều đó, cứ thử nhìn vào các mẩu quảng cáo và ngành phim ảnh với những gợi ý về cử chỉ, tư thế và dáng vẻ bề ngoài mà xem.

Vì vậy, chúng ta cần tiếp cận vấn đề này một cách khéo léo và sáng suốt, có nghĩa là chúng ta phải thay đổi toàn bộ nền tảng giáo dục để giúp ta hiểu được không chỉ về các sự kiện của cuộc sống mà còn cả về đời sống thường ngày; ta không những phải hiểu biết về toàn bộ quá trình thôi thúc tình dục mà còn phải thấy được hướng giải quyết hợp tình, hợp lý.

Cái nhìn thấu thị về giới hạn của suy nghĩ

Lòng nhân từ, thương xót, sự tha thứ, tôn trọng đều không phải là cảm xúc. Quanh ta tồn tại tình yêu khi mọi sự ủy mị, đa cảm và sùng bái chấm dứt. Sự sùng bái, hiến dâng không phải là tình yêu mà là một hình thức mở rộng cho cái tôi. Lòng tôn trọng không chỉ dành cho một số đối tượng nào đó, mà là cho toàn nhân loại, chúng ta tôn trọng mọi người từ thấp hèn đến cao quý. Sự rộng lượng và lòng khoan dung chỉ để trao đi mà không đòi hỏi được đáp ứng điều kiện gì, không đòi hỏi được nhận lại phần thưởng gì.

Tình yêu tự nó có thể chuyển hóa sự điên rồ, bối rối và bất hòa. Không một hệ thống và không một khuynh hướng nào dù thuộc cánh tả hay cánh hữu có thể đem lại hòa bình và hạnh phúc cho con người. Thế nhưng nơi nào có tình yêu, nơi đó không có sự chiếm hữu, không có thói ghen tỵ; sự khoan dung và lòng từ bi sẽ hiện hữu, không chỉ trên lý thuyết mà rất chân thành và thực tế, với vợ con, với hàng xóm của bạn.

Tình yêu sẽ đến cùng niềm hạnh phúc ngây ngất khi cái tôi trong bạn ngừng hiện diện.

Trích Bạn đang nghịch gì với đời mình

>> Bạn đang nghịch gì với đời mình Kỳ 3: Nếu xem mình là quan trọng, bạn không có tình yêu


Gửi bình luận
(0) Bình luận