Bụi phấn - Di sản của người thầy

Đoàn Xuân20/11/2018 08:30
Bụi phấn - Di sản của người thầy

Một bà giáo về hưu dáng vẻ mỏi mệt cố len mình vào dòng người đang xếp hàng rồng rắn trước quầy thu ngân tại siêu thị Kmart.

Chân trái của bà lại bắt đầu đau nhức vì phải đi lại quá nhiều, và bà ước rằng phải chi mình đã uống hết số thuốc mà bác sĩ kê toa cho ngày hôm nay – thuốc trị các chứng bệnh cao huyết áp, chóng mặt và rất nhiều thứ bệnh khác của người già mà bà không may mắc phải.

- Cám ơn trời là mình đã nghỉ hưu được mấy năm rồi. – Bà tự nhủ. – Những lúc như thế này, mình thật chẳng còn hơi sức đâu để dạy học cho lũ trẻ nữa.

 Ngay sau lưng bà là cả một dòng người đang chờ đến lượt mình thanh toán. Trong số này bà để ý thấy một chàng thanh niên đi cùng với hai đứa con nhỏ và người vợ trẻ đang mang thai. Anh ta xăm kín cổ và cánh tay của mình những hình xăm kỳ dị, dữ tợn.

- Cậu ta chắc từng ở tù đây. – Bà nghĩ thầm, và tiếp tục dò xét họ.

Khuôn mặt bặm trợn cùng cái áo thun bụi bặm lỗi thời và cái quần rộng thùng thình của anh ta khiến bà ngờ ngợ một điều gì đó. Cậu ta hẳn là thành viên của một băng đảng khét tiếng nào đó chứ chẳng sai.

Nghĩ thế nhưng bà giáo vẫn có ý để cho cậu trai lên trước. Thôi kệ, cậu ta còn có hai đứa trẻ đi cùng nữa mà! 

Những người học trò vẫn nhớ về Thầy dẫu Thầy đã ở một nơi rất xa 

- Cậu lên trước đi! – Bà nhẹ nhàng đề nghị và bước lùi lại phía sau để nhường cho họ.

- Không, bà cứ đi trước đi ạ! – Anh ta khăng khăng từ chối.

- Không, cậu còn dẫn theo nhiều người nữa mà. – Bà giáo nói.

- Chúng con phải kính trọng người lớn tuổi chứ ạ!

Người thanh niên nêu lên lý do từ chối của mình. Vừa nói, anh ấy vừa bước nhanh sang một bên ngỏ ý nhường lối cho bà.

Bà thoáng nở một nụ cười trên môi và khập khiễng bước lên phía trước. Theo thói quen xử thế của mình, bà nhất định không bỏ qua giây phút này. Bà quay lại và hỏi anh ta:

- Ai đã dạy cậu cư xử lễ phép như vậy?

- Chính cô đã dạy cho con hồi lớp ba đó, cô Simpson ạ! Cô không còn nhớ con sao?

Bà giáo ngẩng lên nhìn chàng thanh niên rồi từ từ nở một nụ cười đôn hậu, nghe trong lòng chảy qua một dòng suối ấm áp. Rốt cuộc thì, những năm tháng hành nghề dạy học đầy ý nghĩa đã không kết thúc vào ngày bà nghỉ hưu.  

Bụi phấn


Gửi bình luận
(0) Bình luận